|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". ![]() |
Tôi và bọn chúng được điều đi học nghề trong trại , đủ các loại nghề như sửa điện , sửa xe , may vá , vv….. 1 ngàymệt mỏi của tôi trôi qua . Đếntối cả bọn đi về phòng , bọn chúng bắt đầu hỏi thăm đến tôi
– Ê ! Mày tên gì !
T : Tuấn ! – Tôi trả lời ngắn gọn
– Bị gì mà vô đây !
T : Đó có phải là chuyện của mày k ?
– Thằng này láo quá ha tụi bây . Mày chưa biết thủ tục nhập phòng hả thằng khốn ?
T : Biết !
– Vậy tụi tao khỏi nói , giao lưu tay chân nào !
cả đám bọn chúng khoảng 7 thằng lao vào đánh tôi , tôi chống cự và đập được 2 thằng , nhưng sức tôi k thể làm lại bọn chúng quá lâu và rồi tôi đã bị dập te tua , đó là 1 thủ tục chào phòng tôi có thể đoán được
Ngày này qua ngày kia , lâu lâu tôi và bọn chúng lại đánh nhau , những trận chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày . tôi càng ngày càng chai lì và quen đòn của chúng nên sau này k còn yếu thế nữa , có thể tôi k thắng nhưng cũng kphải là k chịu bị đập được từ 7,8 thằng , tôi vẫn vùng vẫy được , vẫn hạ gục 1 trong số bọn chúng được . Cứ như thếcho đến gần hết 1 năm , 1 số thằng được thả ra trại theo đúng thời hạn , tuy luôn đánh nhau ầm ỹ nhưng mà bọn chúng trước khi đi vẫn cho tôi những lời chúc tốt đẹp . Tôi k hiểu được lí do ? Vì sao ?
Chằng mấy chốc tôi lại trở thành anh lớn trong phòng của tôi , lần đầu tiên tôi trở thành 1 đại ca , tôi vẫn k cảmnhận được cảm giác đó , tôi ktự hào , tôi vẫn sống 1 cách lặng thầm k cần ai quan tâm tôi
Ngày 10 tháng 2 năm 1993
Vậy là tròn 1 năm tôi ở trongtrại , chỉ 1 năm nữa thôi tôi sẽ trở thành kẻ tự do .
Hôm nay phòng tôi có 1 thằng lính mới , trong phòng bây giờ đã có 10 người thêmthằng nhóc này là được 11 , nó chỉ khoảng 12 tuổi tức là nhỏ hơn tôi đến 4 tuổi .
Khi nó vào phòng , lại vẫn theo cái hình thức cũ , 1 số tên đã quen phòng lại chào hỏi nó , còn tôi thì ngồi 1 góc
– Ê ! Mày tên gì hả nhóc
nó : tên hưng , mà mày hỏi làm gì !
– Mày bị gì mà vô đây ?
Nó : Móc túi !
– À , ra là vậy hả , mày biết thủ tục chào phòng chưa ?
Nó : Thủ tục gì ?
Thằng chung phòng quay sang nhìn tôi
– đại ca ! Cho nó biết chào phòng là sao đi , rồi coi xử nóra sao !
T : hừm….
Tôi đứng dậy tiếng về phía thằng nhóc
T : Ê nhóc ! Cái đầu mày cũng bự đó , hay là tụi tao kêu mày là Hưng đầu bự nha , còn chào phòng thì tức là….như vầy nè ! – Tôi đạp vào mặt nó 1 cái , 5 đứa chung phòng hùa theo đánh tới tấp vào người nó
Thằng nhóc khá lì lợm tuy chỉ12 tuổi mà nhìn nó to con và có vẻ cứng cỏi , nó bật lại được 2 thằng trong đám , phải công nhận là tuy nó đánh k lại như rất là lì lợm , nó vẫn cố gắng gượng dậy dù bị đánh bao nhiêu cái đi nữa , lúc này tôi mới kinh ngạc về sự dai sức của nó
Sau khi cả bọn đánh xong , nó nằm lăn ra nền gạch , thở hổn hển , có vẻ như nó đau lắm , tôi hiểu cảm giác của nó, lúc đó k hiểu sao tôi lại quantâm nó , đây là lần đầu tiên tôi quan tâm 1 người , phải chăng là do cùng cảnh ngộ ?
tôi tiến về phía nó đang nằmvà ngồi xỗm xuống
T : Ê nhóc Hưng đầu bự !
– Mày muốn gì nữa đây ? – Nótrả lời lí nhí vì có lẽ đang quá đau
T : Tao k muốn gì hết , tao có sẵn bông băng thuốc đỏ nè , lấy mà xài ! Ở đây như vậy quen rồi , đứa nào mới vào mà k vậy , mày đừng có buồn , tụi tao k có ý hại mày đâu ! Mau khỏe nha thằng chó ! – Tôi đứng dậy và trở về chỗ ngủ của mình , hôm đó tôi thấy lòng mình thật nhẹ
Ngày tháng trôi qua tôi và nócàng tiếp xúc nhiều hơn , tuytôi ít nói và lạnh lùng nhưng tôi vẫn thường hay bên cạnhnó dường như là mọi lúc trong trại giáo dưỡng . Tôi được biết nó k có cha mẹ , sống lang thang ngoài đường cùng lũ bạn bằng cái nghề móc túi , giựt đồ , 1 hôm chẳng may nó lại bị người ta bắt khi đang giở trò2 ngón và nó phải vô đây , chắc cũng chỉ 1 năm thôi , cũng là thời hạn mà tôi sẽ được ra khỏi đây , tất cả là sự trùng hợp hay do ông trờisắp đặt giữa tôi và nó ? Tôi vẫn muốn tìm ra câu trả lời
Ngày 10 tháng 2 năm 1994
Hôm nay là ngày tôi được thả , thằng Hưng đầu bự cũng vậy . tôi với nó bước ra khỏi chiếc cổng ngục tù của trại giáo dưỡng , cảm thấy không khí tự do bao quanh tôi . Khi tôi bước ra ngoài thì người tôi gọi là cha đang đứng trước mặt và đón tôi bên cạnh ông ấy là Lan Anh 1con bé luôn bám theo tôi , thật khó hiểu . hưng đầu bự nó k có nhà , k có người thân nên nó k biết đi về đâu nữa , nó cứ lúi cúi đi theo tôi , có vẻ nó tiếc nuối trại giáo dưỡng vì ở đó nó có bạn bè , có người quan tâm cho nó , nó được sinh hoạt , vui chơi .
tôi tiến đến trước mặt ngườitôi gọi là cha
T : Ông tới đây làm gì ?
– Để đón con , con k muốn cha tới để đón con à ?
T : Tôi k cần , ông có phải là cha tôi đéo đâu , với lại tôi k thích sống trong căn nhà tù ngục của ông nữa , tôi muốn tự do , tôi cũng chả cần biết cha mẹ ruột tôi là ai vì nếu họ đã bỏ rơi tôi cho ông thì tôi cần đéo gì phải biết đến họ chứ ! – Ông ta đứng chết sững trước lời nói của tôi
Lan Anh : Kìa Tuấn , sao lại hỗn láo với bác vậy , xin lỗi đi !
T : Còn cô , tôi chả biết tại saocô cứ bám theo tôi , cô thật làphiền phức , sao k cút khỏi mắt tôi luôn cho nhanh !
Lan Anh tát thẳng vào mặt tôi
LA : Đồ khốn ! Nói vậy mà nghe được hả ? Những người lo cho cậu , quan tâm tới cậu người ta mới tới đây để chào đón cậu , còn cậu lại tuôn ra những lời nói xỉa xói vào mặt của người ta như 1 gáo nước lạnh vậy hả ? Có còn là con người k ?
T : Đúng ! Tôi k phải là con người , nghe rõ chưa ? Hài lòng chưa ? vui chưa ? – Tôi quay bước đi 1 tiếng nói khiến tôi đứng khựng lại
Cha tôi : Khoan đã ! Nếu mày đã nói như vậy , tao cũng k cần mày thằng nghịch tử , mày cứ đi đi , để coi mày sống bằng cách nào , đứng có lết cái mạng chó về nhà tao khi mà mày thành 1 đứa ăn mày ! Cút đi
T : Cảm ơn ông !
Tôi lại bước tiếp trên con đường , thằng hưng đầu bự k biết chuyện gì nó vẫn lúi cúi đi theo tôi suốt 1 đoạn đường dài . Đi được khá lâu nó mới bắt chuyện với tôi
H : đó là người thân của anh mà ? Sao anh lại làm vậy ?
T : Chuyện riêng của tao ! Hỏi nữa thì cút
H : Ừm ! Từ trước giờ em muốn có 1 mái nhà nhỏ thôi cũng được , muốn có 1 gia đình , còn anh thì…… ! – nó chưa nói hết câu chợt nó lại sợ làm tôi nổi điên nên dừng lại kịp
T : Thôi k nói chuyện đó nữa ,bây giờ đi kiếm chỗ nào nghỉngơi đi , mà mày nói lúc trước mày và đám bạn tụ tậpở đâu ?
H : À , khu phố 198 trên đường DBV Quận 8 đó anh
T : hừm….. vậy thì qua đó đi !
Tôi và nó lại tiếp tục bước trên đường , k 1 đồng xu dính túi , bước đến khu phố 198
Chap 5: Khu phố 198
Cuối cùng thì tôi và thằng Hưng đầu bự cũng đến đượckhu phố 198
HDB : Lúc em bị bắt vì móc túigần khu vực này thì 1 số đứabạn của em cũng bị điều tra ra , có thằng bị bắt có thằng trốn được , em nghĩ bây giờ nó cũng giải tán rồi !
T : Ừm ! Tao cũng mệt quá rồimà trời cũng gần tối , mày dẫn tao vô chỗ nào nghỉ đi
HDB : Ừ ! Đi theo em
Tôi đi theo thằng Hưng vào 1con hẻm nhỏ và tối tăm , khung cảnh xung quanh đây lạnh lẽo và u ám quá , những người dân trong con hẻm này nhìn ai cũng đáng sợ từ mặt mũi đến hình xăm trên cơ thể .
H : Tới rồi anh ! – Nó đưa tôi vào 1 khu vực chứa những món đồ ve chai bị vứt bỏ , nhìn k khác gì 1 bãi rác .
T : Mày ngủ ở đây đó hả ?
H : Ừ ! đây là chỗ tốt nhất rồi!
T : Ừm ! – tôi chưa bao giờ quen cảm giác bần cùng khốnkhổ này , tôi đã quen sống với 1 tòa nhà lớn , rộng rãi , thoáng mát và sạch sẽ , vậy mới biết những con người bịxã hội ruồng rẫy phải sống 1 cách khó khăn như thế nào
Mệt mỏi vì đi dường dài tôi với thằng Hưng kiếm 1 góc nào đó sạch sẽ nhất , 2 anh em đánh 1 giấc dài cho đến sáng
– Anh Hiệp ! có 2 thằng nhóc nào vô địa bàn của mình kia !- 1 tiếng nói phát ra khi tôi vừa lim dim tỉnh dậy
H : Kêu 2 đứa nó dậy coi !
tên ấy đi tới và nắm đầu tôi với thằng Hưng lôi dậy , lúc này tôi hoàn toàn tỉnh giấc .
T : Buông ra , làm cái đéo gì vậy ?! – Tôi vùng vẫy thoát khỏi tay hắn và hắn cũng bỏ thằng Hưng ra
H : Tụi mày là ai ? Sao đến địabàn của tao mà ngủ ?
HDB : Địa bàn gì của mày ? Anh Minh cho tao ở đây mà !
H : Thằng Minh sát thủ đó hả? Cách đây 1 năm tao đã chiếm địa bàn này rồi k lẽ mày chưa nghe đến Hiệp Chim Lửa à, giờ thì mày với thằng ôn kia cút đi cho tao ! Tụi bây , làm thịt nó rồi quăng nó ra ngoài
2 thằng đệ tử phía sau Hiệp Chim Lửa lao về phía tôi và thằng Hưng . Thằng đang chạy tới chỗ thằng Hưng đã bị tôi cho ăn 1 cú thục đầu gối trong tích tắc , sau đó tôi quay sang thằng thứ 2 , nó đưa nắm đấm nhắm vào mặttôi nhưng tôi cúi người xuống né được , sau đó tặng lại cho nó 1 đấm vào giữ bụng rồi lên gối vào mặt nó , những đòn thế này tôi học và quen được khi ở trong trại giáo dưỡng , tôi cũng khá nhạy bén nên việc thể hiện những đòn thế 1 cách hiệu quả cũng k phải là khó
Hiệp chim lửa thấy tôi hạ gục2 thằng cũng đã chuẩn bị sẵnnắm đấm và tiến về phía tôi ,thằng Hưng đàu bự xông xáo chạy lên chỗ nó tấn côngnhưng chưa kịp làm gì đã bị thằng Hiệp đạp vào bụng và văng ra xa
Bỗng 1 tiếng nói xé tan bầu kkhí im lặng
– Đứng theo dõi nãy giờ , sao mà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:
