watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:48 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4064 Lượt

còn làm ra vẻ ngạc nhiên reo lên:
– Ôi, những bông hoa đẹp quá !
Những lúc đó, chị Ngàn ngồi cười ruồi, còn Nga thì mím môi tức tối.
Hai, ba lần liên tiếp, Nga ngấm ngầm dò xét Khải, thẳng thấy Khải giở trò gì. Lọ hoa trên đầu tủ vẫn chỉ có vỏn vẹn hai bông hoa.
Về bông hoa cẩm chướng, Nga cứ thắc mắc hoài. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, còn hoa cẩm chướng tượng trưng cho điều gì, Nga mù tịt.
Nga đem điều đó

đó hỏi Quỳnh. Quỳnh nói:
– Hoa cẩm chướng tượng trưng cho tình bạn và lòng quý mến.
Nghe vậy, Nga càng ngạc nhiên hơn. Khải mới tặng cho mình “tình yêu” sao nay đã vội vã chuyển sang “tình bạn” ? Hay là Khải đã hiểu ra thái độ của mình và tự động rút lui có trật tự. Nếu vậy thì thật là may cho mình ! Nghĩ vậy, Nga cảm thấy lòng nhẹ nhõm và bớt ác cảm với Khải hơn.
Nhưng Nga chỉ bớt ghét Khải được có ba ngày. Qua ngày thứ tư, Nga nghiến răng rủa thầm Khải tơi bời: đồ ma quái yêu tinh !
Chả là vào cái ngày thứ tư đáng ghét đó, bên cạnh bông hồng và bông cẩm chướng, trong lọ hoa đột ngột xuất hiện thêm bông lay-ơn.
Sáng ra, thấy bông lay-ơn chễm chệ, ngạo nghễ trên đầu tủ, Nga vò đầu bứt tóc:
– Trời ơi là trời !
Chị Ngàn cười khúc khích:
– Làm gì mà em kêu trời dữ vậy ?
Nga không buồn trả lời chị. Nó tiếp tục dậm chân và kêu lên:
– Tức ơi là tức !
Chị Ngàn hắng giọng:
– Có gì phải tức ! Tại em cả thôi !
Nga nhăn nhó:
– Sao lại tại em ?
– Chứ gì nữa ! Em đã canh Khải mấy ngày nay mà vẫn để Khải qua mặt. Chẳng tại em là gì !
Nga giận dỗi:
– Chị cũng canh vậy.
– Ừ, thì chị cũng canh. Và cũng như em, chị chẳng biết Khải cắm bông hoa vào lọ lúc nào.
Nga sẵng giọng:
– Cứ y như đạo tặc !
– Nè, nè, em đừng có mà nói xấu người ta như thế !
Nghe chị Ngàn rầy, Nga làm thinh. Nga chỉ nói cho bõ tức thôi, chứ thật ra Nga cũng thấy mình hơi nặng lời với Khải.
Hôm sau, Nga lại hỏi Quỳnh:
– Anh có biết ý nghĩa của hoa lay-ơn không ?
– Biết.
– Hoa lay-ơn tượng trưng cho điều gì ?
– Niềm vui và sự hẹn hò.
Nga giật thót:
– Sự hẹn hò ?
– Ừ.
Rồi Quỳnh tò mò nhìn Nga:
– Sao mấy ngày nay Nga cứ hỏi về ý nghĩa của các loài hoa hoài vậy ?
Nga chối biếng:
– Có gì đâu ! Nga chỉ hỏi cho biết vậy thôi !
Thấy Nga không muốn nói, Quỳnh cũng chẳng hỏi tới. Anh chỉ ngồi lặng lẽ nhìn Nga, lòng dậy lên bao mối nghi ngờ. Hôm trước Nga hỏi về bông cẩm chướng, hôm nay lại hỏi về bông lay-ơn, lạ thật !
Khải lại qua chơi. Lần này, Khải đem theo mấy tấm vé mời xem phim.
Chị Ngàn hỏi:
– Em tìm ở đâu ra mấy tấm vé mời hay vậy ?
– Chú em cho.
– Chú em ?
– Ừ, chú em làm ở rạp chiếu bóng Đại Quang.
Nga ngồi cạnh, vọt miệng:
– Bữa nay, ngoài mấy tấm vé xem phim, anh có đem theo gì nữa không ?
Khải ngập ngừng:
– Tôi chỉ đem vé xem phim thôi.
Thấy Nga bắt đầu tấn công Khải, chị Ngàn khẽ đằng hắng, ra hiệu cho Nga xì-tốp lại.
Nhưng Nga phớt lờ. Nó nhìn Khải đăm đăm:
– Chỉ có vậy thôi hả ?
Khải tỏ vẻ ngơ ngác:
– Thì chỉ có vậy thôi ! Chứ tôi có đem theo gì nữa đâu !
Thấy Nga hắng giọng chuẩn bị “truy” tiếp, chị Ngàn vội lên tiếng. Chị nhìn Khải, hỏi lảng sang chuyện khác:
– Rạp Đại Quang đang chiếu phim gì vậy ?
– Dạ, phim… Roméo và Juliette.
Chị Ngàn xuýt xoa:
– Chà, phim này hay lắm ! Chị đã xem một lần ở Nhà văn hóa Thanh niên rồi.
Khải giật mình. Anh hỏi, giọng thấp thỏm:
– Vậy chị có đi xem nữa không ?
– Đi chứ ! – Chị Ngàn mỉm cười và nói với vẻ trấn an – Phim hay bao giờ chị cũng thích đi xem lại.
Nghe chị Ngàn “khẳng định”, Khải thở một hơi dài nhẹ nhõm. Và anh thận trọng đưa mắt nhìn Nga, vẻ dò hỏi. Khải hồi hộp không biết Nga có sẽ đi xem phim với Khải và chị Ngàn không, hay lại cho thằng Ngoạn “đại diện” như bữa trước.
Nhưng Nga chẳng biểu lộ thái độ gì. Nga cũng chẳng nhìn thấy câu hỏi trầm lặng trong mắt Khải. Từ nãy đến giờ, Nga mải nghĩ ngợi về những bông hoa.
Chợt một ý nghĩ nảy ra trong đầu Nga như một tia chớp khiến Nga ngồi bật ngay dậy và khẽ buột miệng “à” một tiếng.
Cả Khải lẫn chị Ngàn đều ngạc nhiên nhìn Nga. Chị Ngàn cười hỏi:
– Gì vậy ? Bộ em vừa khám phá ra điều gì mới về đĩa bay hả ?
Nga nguýt chị:
– Em chẳng khám phá ra đĩa bay. Nhưng em khám phá ra sự quan hệ giữa chuyện mời đi xem phim và chuyện cắm những bông hoa.
Nghe nhắc đến chuyện đi xem phim, tim Khải đập thình thịch và anh cố dỏng tai nghe.
Chị Ngàn nhìn Nga, vẻ băn khoăn:
– Em khám phá sao ?
Nga gật gù:
– Hai chuyện đó có quan hệ mật thiết với nhau.
Chị Ngàn nhíu mày:
– Quan hệ mật thiết ?
– Ừ.
– Chị vẫn chưa hiểu.
– Có gì đâu mà không hiểu ! – Nga nói với chị Ngàn mà mắt lại liếc Khải – Rủ đi xem phim cũng như là… hẹn hò. Mà hoa lay-ơn thì tượng trưng cho sự hẹn hò. Cắm hoa trước để “đánh tiếng”, đem vé mời tới sau để… thực hiện. Em nói hai chuyện đó quan hệ với nhau là vậy.
Chị Ngàn bật kêu khẽ:
– Hóa ra là vậy. Bây giờ thì chị hiểu rồi.
Rồi chị cười quay sang Khải:
– Có đúng vậy không Khải ?
Bị hỏi đột ngột, mặt Khải ngẩn ngơ:
– Đúng gì ạ ?
– Đúng như Nga nói đó !
Khải gãi cổ, ấp úng:
– Em… không biết. Em chẳng hiểu gì cả.
Nga nghinh mặt:
– Anh giả bộ. Anh mà không hiểu ?
Khải nuốt nước bọt:
– Tôi không hiểu thật mà.
Vẻ ngờ nghệch của Khải khiến Nga tức điên. Nó chẳng buồn úp úp mở mở nữa. Mà hỏi thẳng:
– Vậy chứ mấy bữa nay ai cắm hoa vào lọ ?
Khải tròn xoe mắt:
– Hoa gì ?
– Trời ơi, giờ này mà anh còn giả bộ ngây thơ nữa ! – Nga kêu lên và nó chỉ tay vào lọ hoa trên đầu tủ – Hoa này nè !
Khải nhìn lọ hoa, bối rối đáp:
– Ai cắm những bông hoa này, làm sao tôi biết được !
Nga nheo mắt:
– Anh cắm sao anh lại không biết ?
Khải lộ vẻ kinh ngạc:
– Tôi cắm ?
– Chứ ai nữa !
– Ai bảo Nga vậy ?
– Chẳng ai bảo hết. Nhưng Nga biết là anh cắm.
Khải hỏi vặn:
– Nga có thấy tôi cắm không ?
– Anh len lén anh cắm làm sao Nga thấy được !
Khải bắt đầu bực dọc. Anh “hừ” mũi:
– Việc gì tôi phải len lén !
– Ai biết đâu !
Giọng điệu bướng bỉnh của Nga khiến Khải lúng túng. ANh không biết phải ăn nói như thế nào. Vậy mà trước nay, mình cứ tưởng cô ta dịu dàng, mỏng mảnh, hóa ra cô ta ngang chạnh và dữ như chằn ! Khải ấm ức nhủ bụng và anh đưa mắt nhìn chị Ngàn, cầu cứu:
– Chuyện gì vậy chị ?
Vẻ mặt ngơ ngác của Khải khiến chị Ngàn phân vân. Chị hỏi, giọng đắn đo:
– Bộ em không biết gì thật hả ?
Khải gật đầu:
– Em không biết thật mà.
Chị Ngàn nhoài người về phía tủ. Chị rút bông lay-ơn trong lọ hoa ra rồi quay lại phía Khải, hỏi:
– Em có biết ý nghĩa của bông hoa này không ?
Khải gãi đầu:
– Em không biết. Hoa gì vậy chị ?
Chị Ngàn tròn mắt:
– Em không biết đây là hoa gì à ?
Khải ngượng ngùng lắc đầu. Rồi anh nhìn lên lọ hoa, rụt rè nói:
– Trong ba bông hoa cắm trong lọ, em chỉ biết mỗi bông hồng. Em dốt về hoa lắm.
Chị Ngàn rung rung cánh hoa trên tay, mỉm cười:
– Đây là hoa lay-ơn. Hoa lay-ơn là biểu tượng cho sự hẹn hò. Ví dụ như… hẹn đi xem phim vậy.
Khải bật kêu khẽ:
– À, hèn gì Nga nghĩ bông hoa này là của em.
– Ừ.
Khải lắc đầu:
– Nhưng mà em đâu có cắm. Em đâu có biết hoa lay-ơn tượng trưng cho… sự hẹn hò.
Chị Ngàn tặc lưỡi:
– Nếu vậy thì những bông hoa này ở đâu ra ?
Khải ngẩn người. Mặt anh ánh lên vẻ lạ lùng.
Nga ngồi bên cạnh theo dõi cuộc đối đáp giữa Khải và chị Ngàn. Nga chẳng nói gì, chỉ khụt khịt mũi, vẻ sốt ruột.
Đợi cho Khải về rồi, Nga mới nói với chị Ngàn:
– Em không tin.
– Không tin Khải hả ?
– Ừ. Nghe vô lý quá ! Em nghĩ là Khải đóng kịch.
Chị Ngàn chép miệng:
– Chị chẳng biết. Nhưng chị nghĩ Khải không nói dối.
– Làm sao biết được ?
– Dễ thôi ! – Chị Ngàn nhún vai – Hôm nay mình đã hỏi thẳng. Nếu thủ phạm chính là Khải, cậu ta sẽ không dám giở trò ảo thuật đó ra nữa. Còn nếu như một ngày nào đó, bông hoa thứ tư xuất hiện thì có thể khẳng định nhà mình có… ma !
– Eo ôi, em sợ quá !
Nga vừa nói vừa rụt cổ. Và Nga nghĩ rằng sẽ không bao giờ có cái điều kỳ quái tên là… bông hoa thứ tư.
Bông hoa thứ tư xuất hiện đúng vào hôm thứ năm sau cái ngày Khải bị chất vấn. Đó là một đóa hướng dương vàng rực và tươi tắn. Cái cọng kẽm dùng để làm cuống hoa hướng dương có lẽ dài hơn những cọng hoa khác nên khi cắm vào lọ, đóa hướng dương bỗng nhiên cao vượt hẳn lên. Nó ngự trị ở trên cao và đưa mắt nhìn xuống lũ hoa hồng, cẩm chướng và lay-ơn với vẻ gì đó như là sự trịch thượng. Và khi Nga phát hiện ra đóa hướng dương bí ẩn này, Nga có cảm giác nó ngạo mạn và thách thức với cả chính mình.
Phản ứng đầu tiên của Nga trước sự xuất hiện đáng sợ của bông hoa thứ tư này

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT