watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:48 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4061 Lượt

nữa ! Chính em kể cho anh Quỳnh nghe về chuyện mấy cuộn băng nhạc phải không ?
Ngoạn vờ vịt:
– Chuyện mấy băng nhạc gì ?
Nga lừ mắt nhìn em:
– Em đừng có giả bộ ngây thơ. Em không kể làm sao anh Quỳnh biết chị thích nhạc tiền chiến ?
Ngoạn vừa mở miệng, chưa kịp nói, Nga đã gạt phắt:
– Em đừng có chối ! Rồi chuyện mấy cuốn sách nữa. Chỉ do em nói thì anh Quỳnh mới biết chị đang tìm cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết và cuốn Nô tì Isaura thôi !
Ngoạn vò đầu:
– Thì em kể sơ sơ vậy thôi. Chuyện anh Khải qua nhà mình, rồi đem băng nhạc, đem sách cho chị mượn…
Nga trừng mắt:
– Chị Ngàn mượn chứ tao mượn hồi nào ?
– Chậc, em nói lộn ! Chị Ngàn mượn !
Vừa nói, Ngoạn vừa đưa tay lên che hai vành tai, sợ bị Nga véo.
– Mà mày kể mấy chuyện đó cho anh Quỳnh nghe chi vậy ?
Ngoạn chép miệng:
– Kể chơi vậy thôi ! Chứ không kể chuyện đó thì em đâu biết kể chuyện gì !
– Thì đừng kể ! Ngu ơi là ngu !
Ngoạn nhún vai, phân trần:
– Chị Ngàn với chị sinh ra trước, giành hết phần khôn rồi thì em phải lãnh trọn phần ngu chứ sao !
– Mày còn cà khịa nữa hả ! Có đi ngủ đi không ! Đứng đó nói nhăng nói cuội, tao cốc cho mấy cái bây giờ !
Thấy Nga vung tay lên dọa, Ngoạn vội vàng tót ra cửa như một tên trộm được phóng thích.
Còn lại một mình trong phòng, Nga thẫn thờ cắm “bông hoa thứ năm” vào lọ. Hẳn đây là bông hoa cuối cùng, Nga thầm nghĩ. Rồi vói lấy thỏi chocolat trên đầu tủ, Nga lặng lẽ ngồi xuống ghế. Không hiểu sao tự dưng Nga chẳng thấy buồn ngủ.
Nga đến nhà Quỳnh một cách bất ngờ.
Chính Ngoạn dẫn Nga đi. Trước nay, Nga chẳng biết Quỳnh ở đâu. Thỉnh thoảng trên đường đi học về, Nga bắt gặp Quỳnh đi bộ trên lề đường, cùng chiều với Nga. Những lúc đó, chẳng bao giờ Nga dám dừng lại. Nó cứ bặm môi phóng vụt xe qua.
Dường như Quỳnh chỉ đi chung đường với Nga một quãng ngắn đó thôi. Ở những khúc rẽ, không bao giờ Nga nhìn thấy Quỳnh, dù là thấp thoáng. Có lẽ Quỳnh quẹo ngả khác.
Nga cứ tưởng Quỳnh ở đâu xa lắm. Hóa ra nhà Quỳnh chỉ cách nhà Nga chừng năm, sáu trăm thước. Ngoạn dẫn Nga đi vòng vèo chừng ba cua đường là tới nơi.
Nhà Quỳnh ở cuối một con hẻm rải đá. Sau nhà là một con lạch nhỏ, rau muống bò kín mặt nước. Nhà Quỳnh nhỏ, vách ván, mái tôn. Khi Nga tới, mẹ Quỳnh đang ngồi bán thuốc trước nhà.
Ngoạn nói nhỏ bên tai Nga:
– Mẹ anh Quỳnh đó !
Nga bước lại, rụt rè:
– Chào bác ạ.
Mẹ Quỳnh nhìn Nga bằng ánh mắt ngạc nhiên:
– Cháu tìm ai hả cháu ?
– Dạ, cháu tìm anh Quỳnh. Cháu là bạn cùng lớp với ảnh.
Mẹ Quỳnh thoáng lộ vẻ sửng sốt. Có lẽ trước nay không có người bạn gái nào đặt chân đến nhà Quỳnh. Nga đoán vậy. Nhưng vẻ sửng sốt kia kịp biến mất trên gương mặt mẹ Quỳnh, thay vào đó là sự niềm nở:
– À, cháu vào nhà chơi. Quỳnh ở trong nhà đó cháu.
Ngoạn đứng bên cạnh, khoe:
– Chị cháu đó bác.
Mẹ Quỳnh vui vẻ:
– Vậy hả ? Vậy thì cháu dẫn chị vào nhà chơi đi !
Nga bắt gặp Quỳnh đang ngồi hí hoáy làm gì đó bên chiếc bàn dài đặt cạnh cửa sổ mở ra lạch rau muống. Anh xoay lưng ra ngoài nên không trông thấy chị em Nga.
Ngồi kế bên Quỳnh là hai thằng nhóc trạc tuổi Ngoạn. Chúng cũng đang tẩn mẩn đục đẽo thứ gì đó.
Nga còn đang ngần ngừ, chưa biết có nên lên tiếng gọi Quỳnh không, thì Ngoạn đã bô bô:
– Anh Quỳnh ! Chị Nga tới thăm anh nè !
Quỳnh giật mình. Anh quay lại và mặt thoáng vẻ sững sờ khi trông thấy Nga. Dù có nằm mơ, Quỳnh cũng không dám nghĩ sẽ có một ngày Nga đến thăm anh. Vậy mà, bây giờ Nga đang đứng ngay trước mặt anh với nụ cười bẽn lẽn trên môi. Quỳnh nghe tim mình đập thình thịch trong ngực. Nó đập mạnh đến nỗi Quỳnh tưởng như Nga có thể nghe rõ từng tiếng vang của nó. Ý nghĩ đó khiến mũi Quỳnh đỏ ửng. Anh cố trấn tĩnh bằng cách kéo ghế mời Nga ngồi:
– Nga ngồi chơi đi !
Hai thằng nhóc thấy có người lạ tới, cũng hiếu kỳ quay mặt lại. Bốn cặp mắt đen láy tò mò quan sát Nga. Một đứa liếc Ngoạn, ngạc nhiên hỏi:
– Chị mày hả ?
– Ừ, chị tao đó !
Ngoạn đáp với vẻ hãnh diện. Vừa nói, nó vừa sà lại chỗ mấy đứa bạn.
Quỳnh ngồi xuống trước mặt Nga. Anh có vẻ lúng túng với cách ăn mặc xốc xếch của mình. Đặt hai tay lên đầu gối để che chỗ vá, Quỳnh nhìn Nga, thấp thỏm hỏi:
– Nga đến chơi hay có chuyện gì không ?
Nga mỉm cười:
– Nga đến chơi thôi…
– Sao Nga lại biết nhà tôi…
Đang nói, sực nhớ Ngoạn là em Nga, Quỳnh khẽ “à” một tiếng rồi im bặt.
Nga cười:
– Thằng Ngoạn đến đây chơi hoài mà anh giấu Nga hén !
Quỳnh bối rối:
– Giấu gì đâu !
– Vậy mà không giấu ?
– Đó là tôi chưa kịp nói với Nga thôi.
– Không những anh không nói mà ngược lại anh còn bắt người ta nói.
Quỳnh trố mắt:
– Người ta nào ?
– Thằng Ngoạn đó. Anh dụ nó nói lung tung. Anh “điều tra” nó về chuyện băng nhạc, về mấy cuốn sách…
Đang nói, chợt thấy mặt Quỳnh đỏ rần, trán rịn mồ hôi, Nga tốp ngay. Nga tính giỡn chơi, nào ngờ Quỳnh tưởng Nga tới đây để “hoạch hoẹ” Quỳnh, anh hoảng kinh.
Nga liền lảng sang chuyện khác. Nó đưa mắt nhìn về phía chiếc bàn, hỏi:
– Anh đang làm gì vậy ?
Quỳnh tằng hắng:
– À, tôi đang khâu lại cái túi xách…
– Túi xách của anh hả ?
– Không. Đây là cái túi của đứa bé hàng xóm. Nó nhờ.
Nga chỉ hai đứa nhỏ ngồi kế bên Ngoạn:
– Còn hai đứa kia…
Quỳnh cười:
– Chúng đang tập làm thợ mộc.
– Cháu anh hả ?
– Không. Đây là những đứa trẻ ở cạnh nhà. Tụi nó thường qua đây chơi.
Nga đảo mắt nhìn quanh nhà, thắc mắc:
– Vậy chứ anh đóng sách chỗ nào đâu ?
Quỳnh giật thót. Từ nãy đến giờ anh quên béng mất câu chuyện trước đây anh đã “bịa” ra với Nga và Hạnh. Bây giờ, Nga hỏi đột ngột khiến Quỳnh chết cứng. Anh tưởng như trái tim mình sắp vọt ra khỏi lồng ngực.
– Đóng sá…á…ách hả…ả… ?
Quỳnh ấp úng hỏi lại, đầu loay hoay tìm lối thoát.
Thấy Quỳnh cứ cà lăm hoài, Nga ngạc nhiên:
– Thì đóng sách chứ sao ! Anh đóng sách chỗ nào ?
– Không, không ! Tôi đâu có đóng sách… ở nhà. Tôi đóng sách ở chỗ khác…
– Chỗ khác ?
Quỳnh nuốt nước bọt:
– Ừ. Tôi đóng ở một… cửa hiệu riêng.
Quỳnh nói dối mà bụng cứ thon thót. Rủi Nga hỏi cửa hiệu của anh nằm ở chỗ nào, chắc Quỳnh hết đường tránh.
May thay, lúc ấy có một con bé chạy vào. Nó ôm con búp bê trên tay, chạy ùa lại chỗ Quỳnh, miệng kêu ầm ĩ:
– Anh Quỳnh ơi anh Quỳnh !
Quỳnh quay lại:
– Gì vậy em ?
Con bé chìa con búp bê ra:
– Con Ti Ti của em gãy cổ rồi. Anh gắn lại giùm em đi !
Quỳnh xoa đầu con bé:
– Em làm gì đến nỗi con Ti Ti phải gãy cổ lận ?
– Em có làm gì đâu ! – Con bé tròn xoe mắt, phân trần – Em nằm trên võng ru cho Ti Ti ngủ. Con Ti-nô ngồi rình ở dưới. Nó thấy em cưng Ti Ti nó tức lắm. Thế là nó đợi cho em sẩy tay làm rơi Ti Ti xuống đất, nó nhảy lại ngoạm lấy ngay cổ Ti Ti. Cổ Ti Ti thế là đứt lìa ra.
– Thôi được rồi ! Để anh gắn lại cho ! Em đừng lo.
Quỳnh trấn an con bé. Vừa nói anh vừa nhìn Nga.
Nga mỉm cười:
– Anh cứ đi “làm việc” đi ! Nga ngồi đây chơi !
Được Nga “cho phép”, Quỳnh đứng dậy. Anh rót một ly nước đặt trước mặt Nga:
– Nga uống nước chờ tôi chút xíu nghen !
Rồi Quỳnh cầm lấy con búp bê đi lại đằng bàn. Con bé tò tò theo sau. Quỳnh ngồi vào bàn. Anh vớ lấy hộp keo dán và bắt đầu thoa vào cổ con búp bê. Con bé “thân chủ” ngồi xuống bên cạnh, tay tì vào cằm, mê mẩn nhìn anh làm.
Quỳnh chưa “chữa trị” xong con búp bê, lại thêm một thằng bé chạy xộc vô, nách cặp đôi giày trượt patin, miệng la bài hãi:
– Chết em rồi, anh Quỳnh ơi !
Có lẽ quá quen với những tình huống tương tự, Quỳnh vẫn ngồi im. Anh hỏi mà không ngoảnh cổ lại, tay vẫn loay hoay với con búp bê:
– Gì đó em ?
Thằng bé lớn tuổi hơn con nhỏ kia. Nó trạc tuổi Ngoạn. Nghe Quỳnh hỏi, nó vừa thở hổn hển vừa đáp:
– Đôi giày patin của em hỏng rồi. Các bánh xe chẳng hiểu sao lại không chịu quay. Khi nãy, em té một cú trời giáng, suýt chút nữa bể đôi “gáo dừa”.
– Em chờ anh một chút. Anh sắp xong rồi đây.
Chỉ đợi có vậy, thằng bé hí hửng đặt đôi giày trượt lên bàn. Rồi nó quay lại nhập bọn với tụi “thợ mộc”. Nó ngồi xuống cạnh Ngoạn, miệng bô bô:
– Tụi mày đóng cái gì vậy ?
– Đóng hộp đựng viết ! – Một đứa nói.
Thằng bé ngồi ngắm nghía tụi kia một hồi, rồi buột miệng nói:
– Cho tao đóng với !
– Thôi đi ! Hôm qua mày đã đóng suốt một ngày rồi. Bữa nay tới phiên tụi tao. Thằng bé phân bua:
– Nhưng hôm qua tao có đóng được cái quái gì đâu ! Lại còn nện búa vô tay đau điếng !
– Kệ mày !
Biết không thể năn nỉ được nữa, thằng bé lò dò bước lại chỗ Quỳnh. Đúng lúc đó, Quỳnh cũng vừa gắn xong con búp bê. Anh đưa con búp bê cho con bé, ân cần dặn:
– Bây giờ keo còn ướt, em đừng nên đụng đến nó. Hai ngày sau mới lấy ra chơi được, nhớ chưa ?
Con bé gật

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT