|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
chân bàn.
Tiếng búa “lộp cộp” vang lên khiến những đứa đi học sớm quay đầu lại dòm. Và chẳng mấy chốc, cả một đám đông hiếu kỳ xúm lại quanh Quỳnh.
– Chà, hôm nay thằng quỷ nhỏ lại đóng vai thợ mộc, tụi mày ơi ! – Một đứa la lên.
– Trời, coi nó đóng đinh kìa ! Trông thiện nghệ làm sao ! – Một đứa khác xuýt xoa.
Lại một giọng khác vang lên, giọng này “thực tế” hơn:
– Lát nữa mày sửa giùm cái chân bàn của tụi tao chút nghen, thằng quỷ nhỏ !
Cái giọng “dụ khị” này lập tức được nhiều đứa hưởng ứng. Cả bọn nhao nhao hùa theo:
– Cái bàn của tao cũng vậy, lát mày đóng giùm nghen !
– Cả cái bàn của tao nữa !
Quỳnh không nói không rằng, anh mím môi nện mạnh những nhát búa. Sau khi gõ “cồm cộp” một hồi, Quỳnh cầm cạnh bàn lay thử. Thấy cái bàn đã vững chắc, mặt bàn không còn đưa qua đưa lại, Quỳnh vươn vai, thở một hơi dài nhẹ nhõm. Rồi vừa thu dọn những cây đinh vương vãi, anh vừa nhìn quanh, hỏi:
– Đóng cái bàn nào nữa đây ?
Lập tức ba, bốn đứa níu tay anh:
– Đây nè ! Cái bàn này nè !
– Sửa cái bàn của tao trước !
– Tao trước ! Tao nhờ ngay từ đầu !
– Dẹp mày đi ! Tao mới là người nhờ đầu tiên !
Trước sự giành giựt của bạn bè, Quỳnh mỉm cười:
– Đóng cái nào trước cũng được !
Nói xong, Quỳnh bước qua bàn bên cạnh. Anh lại cầm lấy chân bàn lay lay rồi ngồi xuống lắp lại những phiến gỗ và vung búa nện chan chát.
Vòng tròn bu quanh mỗi lúc một đông. Chúng vừa chăm chú ngắm Quỳnh làm vừa chuyện trò ầm ĩ, nhốn nháo.
Có đứa lên giọng thầy đời dạy bảo:
– Đặt cây đinh lên cao một chút ! Thế, đóng thật mạnh vào !
Đứa mới tới thì tiếp tục “đặt hàng”:
– Còn cái bàn của tao nữa đó nghen !
Cũng có những đứa buông lời chọc ghẹo:
– Mày vừa đóng đinh vừa vẫy tai lừa được không, thằng quỷ nhỏ ?
Giữa những lời xì xào chung quanh, Quỳnh vẫn im như thóc. Anh lặng lẽ thực hiện công việc của mình.
Khi Quỳnh đóng đến cái bàn thứ tư thì tiếng chuông vào lớp đột ngột vang lên. Vòng tròn chung quanh lập tức giãn ra. Cả lớp lục đục ùa ra sân xếp hàng. Quỳnh cầm lấy bó đinh và chiếc búa đi về chỗ ngồi.
– Còn cái bàn của tao nữa ! – Một đứa hốt hoảng kêu.
Quỳnh quay lại:
– Để lát nữa tao đóng !
Đó là cái bàn long chân cuối cùng trong lớp. Quỳnh tính đợi đến giờ ra chơi sẽ đóng giúp lại cho bạn bè. Nhưng khi tiết học đầu tiên đã trôi qua khoảng mười phút mà cô Trang dạy tiết địa lý thứ hai vẫn chưa tới, cả lớp bắt đầu nhốn nháo:
– Chắc hôm nay lớp mình được nghỉ tiết thứ hai !
– Cô Trang hôm nay nghỉ dạy rồi !
– Nghe nói cô bị bệnh !
– Xạo đi mày !
– Thì tao nghe nói như vậy !
– Ai nói ?
– Tao không nhớ.
Đúng lúc đó, Hạnh đứng lên:
– Các bạn giữ trật tự đi ! Để tôi lên văn phòng hỏi xem !
Hạnh vừa bước ra khỏi cửa, đám bạn ngồi ở dãy bàn thứ ba quay lại gọi Quỳnh:
– Thằng quỷ nhỏ !
Quỳnh ngước lên:
– Gì vậy ?
– Lại đóng giùm cái bàn đi ! Khi nãy mày đã hứa rồi.
Quỳnh nhăn mặt:
– Lát nữa đi ! Đang giờ học làm sao đóng được !
– Học đâu mà học ! Cô Trang nghỉ rồi ! Lẹ lên !
Trước sự hối thúc của đám bạn, Quỳnh chẳng biết làm sao từ chối. Anh đành xách “đồ nghề” lên ngồi đóng.
Và cũng giống như lúc nãy, khi Quỳnh bắt đầu cầm búa lên, bốn, năm đứa lập tức xúm xít chung quanh, lần này có cả Luận.
Luận ngồi thụp xuống bên cạnh Quỳnh, giọng oang oang:
– Chà, nó đóng đinh mới tài làm sao !
Hai, ba đứa hùa theo:
– Nó mà làm nghề mộc thì không ai hơn nổi !
– Xem cái tay nó kìa, dẻo ơi là dẻo !
Ngay từ khi Quỳnh bắt tay vào sửa chữa cái chân bàn đầu tiên, Nga vẫn hướng mắt về phía anh, xem anh làm. Nhưng lúc Luận xuất hiện bên cạnh Quỳnh, Nga không thèm nhìn về phía đó nữa. Nga ngó lơ phía khác nhưng nó vẫn nghe thấy tất cả những gì đang xảy ra.
Khi Quỳnh đóng xong cái chân bàn, vừa đứng dậy, Luận bỗng nói:
– Cái bản đồ trên tường sút đinh ra rồi kìa ! Mày lên đóng lại đi !
Nga ngẩng đầu nhìn lên. Tấm bản đồ treo kế cái bảng đen, đang sút một bên đinh, nằm toòng teng xiêu vẹo trên tường.
Nga thoáng ngạc nhiên. Nga nhớ khi nãy, lúc Nga mới vào lớp, tấm bản đồ vẫn còn nằm ngay ngắn. Chả hiểu sao bây giờ cây đinh lại rơi đi đâu mất.
Quỳnh lững thững tiến lên bảng. Anh đỡ tấm bản đồ lên, đặt nó nằm lại đúng vị trí vào nheo mắt ước lượng khoảng cách. Trong khi Quỳnh còn đang loay hoay tìm chỗ đặt cây đinh thì dưới lớp bỗng nổ ra những tràng cười ngặt nghẽo. Thoạt đầu một người, rồi mười người và cuối cùng thì cả lớp đều ôm bụng cười lăn lộn. Tiếng cười bỗng chốc lan ra như sóng. Thậm chí có đứa còn đập tay lên bàn “thùng thùng”.
Làn sóng âm thanh bất thần ập tới khiến Nga giật mình. Nó ngơ ngác nhìn quanh, tưởng như cả lớp đột ngột hóa điên. Không phát hiện ra điều gì, Nga lại hoang mang nhìn lên bảng. Nga nhìn Quỳnh và sau một hồi quan sát anh, nó chợt hiểu ra và nghe mặt mình đỏ bừng. Nga vừa giận vừa ngượng nhưng nó chẳng biết làm gì hơn là úp mặt xuống bàn, những giọt nước mắt phẫn uất ứa ra trên má.
Hóa ra đã có một đứa nào chơi ác. Nó đã lén lút gắn đằng sau lưng Quỳnh một cái “đuôi”. Và trên cái “đuôi” đó, một hàng chữ độc địa và to tướng đã được kẽ sẵn: “Tôi và Nga thề yêu nhau mãi mãi”. Hàng chữ quái ác đó đập vào mắt Nga như một cây gai nhọn. Rồi những tiếng cười và những tia mắt tinh quái của đám bạn chung quanh khiến Nga xấu hổ chỉ muốn chui tọt ngay xuống đất. Nhưng Nga lại chẳng thể tránh đi đâu được. Nó ngồi đó, nghiến răng, cố trấn tĩnh. Nga biết chắc thủ phạm của trò tai quái này là Luận. Luận đã bị bẽ mặt vì Nga mấy lần rồi. Và nó rắp tâm trả đũa. Chính nó đã lân la lại gần Quỳnh và gắn cái “đuôi” lên lưng anh. Và cũng chính nó nhổ cây đinh trên tấm bản đồ rồi xúi Quỳnh lên đóng lại để làm trò cười cho thiên hạ.
Nga tức muốn nổ đom đóm mắt. Nhất là những tiếng trêu chọc chunh quanh không ngớt xói vào tai nó:
– Ha ha ! Yêu nhau mãi mãi !
– Ông bà đã nói: Yêu nhau lắm, cắn nhau đau ! Hi hi !
Tiếc thay cây quế giữa rừng
Để cho thằng mán thằng mường nó leo !
Nga chịu hết nổi. Nó đưa hai tay bịt tai lại.
Ở trên kia, Quỳnh vẫn chưa hay biết gì. Anh quen bị bạn bè chòng ghẹo, quen bị xem là trò cười, nên lần này anh vẫn nghĩ chẳng có gì đặc biệt. Thấy cả lớp cười rần rần, Quỳnh tưởng mình đóng lộn. Anh nhướng mắt nhòm kỹ, thấy tấm bản đồ vẫn nằm ngay ngắn, chẳng hề nhầm lẫn. Anh quay mặt nhìn xuống lớp, thấy bạn bè cười lớn, chẳng biết ất giáp gì, anh nhe răng cười theo. Thấy vậy, cả lớp càng cười lớn hơn nữa khiến anh đâm lúng túng.
Điệu bộ ngơ ngác của Quỳnh khiến Nga càng tức lộn ruột. Nó đâm ra giận lây cả Quỳnh. Trong khi nó chưa biết làm cách nào để báo động cho Quỳnh biết về mối hiểm họa đang treo toòng teng sau lưng thì thình lình cô Trang bước vào, theo sau là Hạnh.
Cả lớp đang cười đùa ầm ĩ chợt im phắt. Cô Trang đưa mắt nhìn quanh lớp:
– Có chuyện gì mà các em reo hò nhốn nháo thế ?
– Dạ, không có gì ạ ! – Một đứa lên tiếng đáp.
Cô Trang nhíu mày:
– Không có gì sao các em làm om sòm vậy ?
Lần này thì không đứa nào dám lên tiếng. Cả lớp đứng im, đứa nào đứa nấy hiền như cục bột.
Chợt cô Trang nhác thấy Quỳnh đang đứng thộn mặt ra trên bảng, liền nghiêm giọng hỏi:
– Em đứng làm gì đấy ?
Quỳnh ấp úng:
– Dạ, em đang đóng lại tấm bản đồ…
Vừa đáp, anh vừa quay lại chỉ tấm bản đồ đang bị lệch một bên. Khổ nỗi, khi Quỳnh đứng quay mặt xuống thì không sao, khi anh quay lên, cái “đuôi” hiện ra lồ lộ và hàng chữ nhăng nhít kia đập ngay vào mắt cô Trang.
– À !
Cô Trang bật kêu khẽ, vẻ không hài lòng. Cô hất đầu về phía Quỳnh:
– Em gỡ mảnh giấy đằng sau lưng xuống đi !
Đến lúc đó, Quỳnh mới biết là mình bị… cột đuôi. Anh giật mình thò tay ra sau lưng giật phăng mảnh giấy. Điệu bộ cuống quýt của anh khiến một số đứa không nén nổi, phải bật cười khúc khích.
Quỳnh vừa lướt mắt qua mảnh giấy, mặt đã đỏ như ớt chín. Anh đứng như chôn chân tại chỗ, chỉ biết đưa mắt nhìn cô Trang cầu cứu.
Cô Trang khoát tay:
– Em về chỗ đi ! Tấm bản đồ để ra chơi đóng !
Quỳnh mừng như bắt được vàng. Anh vội vã đi về phía cuối lớp. Nhưng anh không đủ can đảm đứng vào chỗ của mình. Anh đứng tít ngoài đầu bàn, thật xa Nga. Anh cũng không dám nhìn Nga lấy một cái.
Trong lúc đó, cô Trang quay nhìn xuống lớp và hỏi bằng một giọng nghiêm khắc:
– Bây giờ thì các em hãy cho cô biết em nào là thủ phạm của trò tinh quái này !
Cả lớp lập tức lặng như tờ. Không một tiếng trả lời.
– Em nào ?
Cô Trang lại gằn giọng. Nhưng vẫn không ai nhận mình là thủ phạm. Cũng không ai tố cáo “tên đểu cáng” kia.
Thình lình, Luận giơ tay lên.
Cô Trang nhướng mắt:
– Em nào vậy, Luận ?
Luận gãi đầu:
– Thưa cô, em không biết ạ.
Cô Trang “hừ” mũi:
– Không biết thì em giơ tay làm gì ?
Luận chép miệng, ra vẻ lúng túng:
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




