|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mím chặt môi, không dám nghĩ tiếp. Mới nghĩ tới chừng đó thôi, Khải đã thấy ngực mình tưng tức. Anh nhắm mắt lại cho ý nghĩ u ám đó trôi qua và cho trái tim anh có thì giờ trấn tĩnh.
Khi Khải mở mắt ra, thằng Ngoạn đã biến mất. Thế vào đó là chị Ngàn. Chị Ngàn đang ngồi trên chiếc ghế đối diện với Khải và dòm Khải lom lom.
Thấy Khải mở mắt, chị hỏi, giọng không giấu vẻ ngạc nhiên:
– Em đang… tập yoga hả ?
– Dạ không ạ.
Khải đáp, vừa tức cười vừa ngượng nghịu. Chị Ngàn làm như Khải là thuật sĩ Ấn Độ không bằng. Ai lại tới nhà người ta ngồi tập yoga !
– Hay là em buồn ngủ ?
Buồn ngủ còn tệ hơn là tập yoga ! Khải than thầm và lại lắc đầu:
– Dạ không ạ.
Chị Ngàn chớp mắt:
– Chứ em nhắm mắt lại chi vậy ?
Khải ấp úng:
– Dạ, hình như… hình như có con gì đó nó bay vào mắt em.
Khải nói dóc mà chị Ngàn tưởng thật. Chị nói:
– Em xích lại gần đây và mở mắt ra để chị coi thử con gì trong đó.
– Dạ thôi ạ. Hình như nó… bay ra rồi.
Khải vội vàng từ chối. Khải biết chị Ngàn có “coi thử” đến khuya cũng đừng hòng tìm ra “con gì đó”. Con gì đó nó đâu có chui vào mắt Khải. Nó chui vào tim Khải kìa.
Sợ chị Ngàn cứ đòi kiểm tra đôi mắt mình, Khải tìm cách chuyển đề tài. Anh hỏi:
– Nga đi đâu vậy chị ?
Chị Ngàn chẳng biết nỗi lo của Khải. Chị trả lời thản nhiên:
– Nga đến nhà bạn.
Khải lại nghe tim mình đập thình thịch. Bất giác anh buột miệng:
– Nga đến nhà Quỳnh phải không ?
Chị Ngàn trố mắt:
– Quỳnh nào vậy ?
Khải lại ấp úng:
– Dạ, Quỳnh là bạn học cùng lớp với tụi em.
Chị Ngàn lắc đầu:
– Vậy là Nga không đến nhà nhỏ Quỳnh. Nga đến nhà Hạnh.
Khải nghe như ai vừa nhấc khỏi ngực mình một tảng đá nghìn cân. Anh thở một hơi dài nhẹ nhõm. Vậy là Nga không “liên lạc bí mật” với “nhỏ Quỳnh”. Chị Ngàn tưởng Quỳnh là con gái. Chị gọi nó là “nhỏ”. Chị đâu có biết nó là một… thằng quỷ. Khải buồn cười trong bụng nhưng anh không đính chính. Không nên để chị Ngàn biết về thằng quỷ nhỏ. Ai biết được chị sẽ không nói chuyện với Nga về Quỳnh rồi lại cao hứng bảo Nga rủ Quỳnh về nhà chơi. Như vậy thì hỏng bét. Ở lớp, Khải đã nhường “chiến trường” cho thằng quỷ nhỏ rồi. Ngày nào nó cũng ngồi kế bên Nga. Về nhà, anh phải giành lại những cơ hội. Anh phải độc quyền những cuộc viếng thăm. Nhà Nga là “chiến trường” của riêng anh, không thể để thằng quỷ nhỏ bén mảng tới được. Đó là vùng cấm, ai xuất hiện, cứ… bắn bỏ.
Khải gật gù với quyết tâm sắt đá của mình. Anh đặt hai tay lên đùi, nắn nắn nơi túi quần, làm như đang chuẩn bị rút… súng. Chợt tay Khải chạm phải vật gì cộm cộm.
Thoạt đầu Khải giật mình nhưng rồi anh chợt nhớ ra. Đó là những cuộn băng nhạc. Hồi trưa, trước khi sang nhà Nga, Khải đã thó ở nhà mấy băng nhạc cho vào túi quần. Biết chị Ngàn và Nga thường nghe nhạc, Khải nảy ra “sáng kiến” đem mấy băng nhạc qua cho mượn. Khải bắt chước Sơn Tinh, đem quà dâng cho Mỵ Nương. Hẳn Mỵ Nương sẽ mê tít thò lò. Còn thằng quỷ nhỏ bất quá chỉ là Thủy Tinh. Thủy Tinh bao giờ cũng chậm chân. Hắn mới dâng nước lên một thước, mình đã dâng núi lên cả nghìn trượng rồi.
Bằng vẻ mặt đắc ý, Khải đứng dậy rút mấy băng nhạc trong túi ra.
Chị Ngàn nhướng mắt:
– Gì vậy ?
Khải cười tươi:
– Băng nhạc. Em mang qua cho chị nghe.
Chị Ngàn cầm lấy mấy băng nhạc săm soi:
– Nhạc nước ngoài hả ?
Khải hào hứng:
– Dạ, nhạc nước ngoài. Toàn giọng ca xịn. Madonna, Michael Jackson. Còn đây là băng Disco 89, trong đó có bài “Ali Baba” do Los Garcia hát.
Khải “giới thiệu sản phẩm” hùng hồn hệt chương trình quảng cáo trên ti-vi. Chị Ngàn mỉm cười:
– Madonna thì chị có nghe rồi. Michael Jackson thì chưa. Để chị nghe thử xem anh chàng này hát như thế nào mà người ta mê đến thế.
Khải tỏ vẻ sành sỏi:
– Chị phải xem Michael Jackson biểu diễn trên băng vi-đê-ô kia mới thích. Cái hay của Jackson tăng lên phần lớn nhờ vũ đạo. Nhưng thôi, chị nghe tạm băng cát-xét. Khi nào có phim vi-đê-ô ca nhạc, em tới rủ chị đi.
Trước sự nhiệt tình quá xá của Khải, chị Ngàn vui vẻ gật đầu:
– Ừ, hôm nào có phim gì hay hay, em nhớ rủ chị và Nga đi với.
Câu nói của chị Ngàn làm Khải sung sướng đến lịm người. Đó là lời đề nghị Khải ấp ủ từ lâu trong lòng nhưng không dám nói ra. Khi rủ đi xem phim, Khải đã bấm bụng “cắt bỏ” tên Nga ra khỏi lời mời của mình. Nào ngờ chị Ngàn dễ thương hết chỗ nói. Khải vừa bỏ ra là chị tự động “lắp vô” liền. Cứ y như chị đọc được ý nghĩ trong đầu Khải vậy.
Hôm đó, cho đến khi Khải cáo từ, Nga vẫn chơi ở nhà Hạnh chưa về. Nhưng Khải chẳng buồn như lần trước. Anh vừa thả bộ về nhà vừa huýt sáo một cách yêu đời bản “Ali Baba”.
Nga trờ tới cổng, vừa bước xuống xe là thằng Ngoạn chạy ra thông báo liền:
– Bạn chị Ngàn đến chơi vừa mới về.
Nga quên bẵng mất chuyện bữa trước. Nó nạt em:
– Bạn chị Ngàn thì mắc mớ gì đến tao mà mày hí ha hí hửng vậy ?
Ngoạn rụt cổ:
– Bạn chị Ngàn tức là anh Khải đó !
Nga sực nhớ ra, liền phì cười:
– Chà, em “thuộc bài” dữ hén ! Để mai chị thưởng cho em một hũ yaourt.
Lâu lâu mới thấy chị Nga kêu mình bằng “em” một lần, Ngoạn khoái lắm. Càng khoái hơn nữa khi chị còn hứa hẹn cái khoản yaourt đầy hấp dẫn kia. Để tỏ lòng biết ơn, Ngoạn liếm môi, “khai” tiếp:
– Ảnh còn đem cho mượn mấy cuộn băng nhạc nữa !
Nga nhíu mày:
– Nhạc gì vậy ?
Ngoạn lắc đầu:
– Em không biết. Chị hỏi chị Ngàn ấy.
Nga bước vào nhà, chưa kịp hỏi, chị Ngàn đã nói:
– Em làm gì ở nhà bạn mà lâu dữ vậy ? Khải đến chơi, vừa về tức thì.
Nga không trả lời thẳng câu hỏi của chị. Nó ngồi xuống ghế, thở ra:
– Mấy bài toán khó ơi là khó ! Em và Hạnh mò cả buổi mới giải ra.
Chị Ngàn đột ngột hỏi:
– Khải học giỏi không ?
Nga không hiểu sao chị Ngàn lại nói vậy nhưng nó vẫn gật đầu:
– Giỏi.
Chị Ngàn nheo nheo mắt:
– Vậy sao em không đem mấy bài toán nhờ Khải giải cho ?
Nga liếc chị:
– Chị biết rồi mà còn hỏi. Em thân với Hạnh hơn.
– Nhưng Khải nhà gần ! – Chị Ngàn nói mà không nhìn Nga. Chị cũng không hiểu tại sao chị mến Khải. Chị thấy tội tội Khải làm sao !
Nga chưa kịp trả lời thì Ngoạn chạy vào. Nó bước chân lại gần Nga, hạ giọng hỏi:
– Chị hỏi chị Ngàn chưa ?
– Hỏi gì ?
– Hỏi mấy băng nhạc ấy !
Ngoạn nói nhỏ nhưng chị Ngàn vẫn nghe rõ. Chị liền lên tiếng:
– À, khi nãy Khải có đem cho mượn mấy băng nhạc. Em có muốn nghe không ?
– Nhạc gì vậy ? – Nga nhìn chị.
– Madonna, Michael Jackson. Toàn nhạc hay không hà !
Vừa nói, chị Ngàn vừa vói tay lên đầu tủ buýp-phê lấy mấy băng nhạc đưa cho Nga.
Nga cầm mấy cuộn băng nhạc một cách hờ hững. Nó cũng chẳng buồn liếc xem mình đang cầm những gì.
Chị Ngàn nhìn Nga bằng ánh mắt dò xét:
– Em không thích mấy băng nhạc này hả ?
Nga thú nhận không chút đắn đo:
– Ừ, em không thích.
Chị Ngàn chớp mắt:
– Em vẫn thường nghe nhạc nước ngoài kia mà !
Nga nhún vai:
– Em chỉ nghe ABBA thôi. Em thích những gì mượt mà.
– Mượt mà ?
– Ừ. Như nhạc Trịnh Công Sơn. Như nhạc tiền chiến, chẳng hạn.
Chị Ngàn không nói gì. Thực ra, chị vẫn thích những ca khúc trữ tình êm dịu. Giống như Nga. Nhưng hôm nay chị buộc lòng phải quảng cáo những băng nhạc của Khải. Chị còn tính nói “Phải đi xem Jackson biểu diễn trên băng vi-đê-ô mới thích. Ít hôm nữa, Khải sẽ mời chị với Nga…”. Nhưng thấy Nga tỏ vẻ thờ ơ với các băng nhạc, chị đành thôi.
Ngoạn đứng bên cạnh, trố mắt dòm hai người chị. Tới phút này, nó cũng chẳng hiểu thực ra thì anh Khải là bạn của ai.
Lâu, rất lâu, Quỳnh chẳng trò chuyện với Nga. Và dường như anh cũng chẳng trò chuyện với ai. Tới lớp, Quỳnh lủi thủi đi vào chỗ ngồi, và suốt cả buổi học, anh ngồi trầm tư trên ghế. Hệt như một pho tượng.
Luận và những đứa cùng cánh cả tuần nay đã thôi chọc ghẹo “chuyện tình cảm” của Quỳnh, nhưng điều đó chẳng khiến Quỳnh bớt lặng lẽ một chút nào.
Quỳnh câm nín. Nga cũng vậy. Vụ “cái đuôi” đã trôi qua từ lâu. Chẳng còn ai nhắc đến nó nữa. Nhưng “không khí băng giá” giữa hai người từ dạo đó đến nay vẫn không hề giảm bớt. Nga thấy điều đó thật kỳ cục. Đã mấy lần, Nga tính phá vỡ sự im lặng khó chịu này nhưng cuối cùng nó không đủ can đảm dể thực hiện. Nga chờ Quỳnh mở miệng trước. Nhưng miệng Quỳnh như có dán băng keo.
Nga giận Quỳnh ghê. Trước đây, vụ “cái đuôi” cũng do sự bất cẩn và khờ khạo của anh gây ra. Bây giờ, cái bầu không khí u ám đang bao phủ hai người cũng do anh gây ra nốt. Đàn ông con trai gì mà… dỏm ơi là dỏm !
Trong khi Nga hoàn toàn thất vọng thì Quỳnh đột nhiên chứng minh anh không “dỏm” một chút xíu nào.
Một hôm, nhân dịp không ai để ý, Quỳnh rụt rè xích lại gần Nga.
Sự dũng cảm khác thường của Quỳnh khiến Nga vô cùng ngạc nhiên. Nó nhìn anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




