|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ngửi mãi mùi thơm này, muốn được ở bên em mãi….
Bất chợt, em ngước mắt lên nhìn tôi. Cái nhìn của em trong suốt tựa như một thiên thần, cũng chính vì cái nhìn đó mà tôi đã trao cả con tim cho em sau lần đầu tiên gặp em. Chả biết tại sao lúc đó, đôi môi của tôi của tôi tự động tiến đến gần môi em, chỉ còn cách khoảng vài cm. Em từ từ nhắm mắt lại để đón nhận nụ hôn của tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở, nhịp đập tim của em, em thở nhanh và mạnh hơn. Tôi không vội vàng gì mà hôn vội, tôi rà một lượt khắp khuôn mặt em, hôn nhẹ vào má, vào tai của em.
Em dường như đã bị kích thích mạnh, em thở càng ngày càng gấp và càng ôm chặt lấy tôi, em mấp máy môi nói những điều gì đó , đôi môi đỏ mọng của em ở trước mặt tôi như một lời mời gọi hấp dẫn. Không kiềm chế được nữa, tôi lao tới khóa môi của em bằng một nụ hôn thật sâu, thật ngọt ngào mà từ trước tới nay tôi chưa bao giờ làm.
Như theo bản năng, bàn tay của tôi chạy loang quăng đi khắp mọi nơi trên cơ thể em. Nó thật hư đốn, chạy ngay đến chỗ 2 quả núi , chễm trệ đứng ở trên đó. Em dường như cũng cảm nhận được điều đó, 2 tay em cầm lấy cái bàn tay hư hỏng đó đặt ra chỗ khác. Nhưng sự phản kháng đó dường như là chưa đủ, nó lại tái phát chứng nào tật nấy, lại chạy đến chỗ đó. Đến lúc này thì chắc là em cũng phát chán với cái bàn tay nghịch ngợm này rồi, em để yên cho nó muốn làm gì thì làm. Cái bàn tay như được thêm sức, nó càng táo tợn hơn, luồn sâu qua lớp áo, nó không chỉ muốn được khám phá quả núi đó qua lớp áo mà còn muốn tiếp xúc trực tiếp luôn cơ, đúng là bất trị.
Từ từ, nó đi như một nhà thám hiểm chuyên nghiệp, bất kì nơi nào nó đi qua đều có dấu vết để lại. Và khi đến quả núi đó, nó bắt đầu những hành động kìa quặc, nó xoa bóp như thể nặn bột vậy, thật không ngờ.
Em kêu trong vô thức :
– Ứ…ớ… đừng.. anh..
Tôi như chợt thức tỉnh, bộ não hoạt động bình thường trở lại, nó đã nhận biết ra thằng bàn tay láo lếu đang làm việc xấu, nó liền ra lệnh cho nó quay trở lại.
Bàn tay nhận được lệnh như vậy thì không tài nào chối từ được, nhưng nó vẫn còn luyến tiếc về khung cảnh của 2 quả núi đó nên khi rút về, nó vẫn tò mò táy máy thêm một chút trước khi đi.
Trị được thằng bàn tay hư đốn, bộ não giao quyền kiểm soát lại cho tôi. Tôi như giật mình tỉnh giấc sau giấc ngủ say. Thấy tôi và em trong hoàn cảnh như vậy, tôi vội nói :
– A. Cho anh xin lỗi, anh không biết tại sao mình lại làm vậy nữa.
Em ngượng ngùng, chỉ nói một câu :
– Anh đúng là….
Haha. Đến lúc này thì tôi đã đủ hiểu rằng em đã chấp nhận chuyện đó với tôi. Nhưng ai lại làm ngay nhỉ, các cụ có câu ” Dục tốc bất đạt “, nôm na là cái gì mà nhanh thì đều hỏng hết. Chính vì thế cứ từ từ mà tiến, đánh chậm mà chắc .
May quá, vừa nói xong câu nói với em thì ở dưới nhà em vang lên tiếng lạch cạch mở cửa. Bố em đi làm về, tôi vội nói :
– Bố em về rồi, anh phải về đây.
– Ở lại ăn cơm tối luôn đi anh.
– Thôi, để lúc khác, chứ giờ anh muốn về với mẹ lắm rồi à.
– Trẻ con quá cơ. Haha. Anh về đi không mẹ lại đánh đòn giờ.
– Anh mà bị đánh đòn là tại em đó.
– Lêu lêu, ai mà thèm quan tâm anh chứ.
Tôi xuống nhà chào bố em.
– T hả. Ở lại ăn cơm tối nhé.
– Dạ thôi bác ạ. Cháu xin phép lần sau ạ.
– Nhớ nhé, lần sau phải sang ăn nhà bác một lần đấy.
– Vâng ạ. Gì chứ chuyện ăn uống là cháu thích lắm ạ.
Tạm biệt em và bố em, tôi quay người ra về. Trong lòng tôi rộn ràng vui sướng , không thể ngờ lại có ngày tôi được chạm vào thứ đó…. Hí hí, có khi lần sau lại……
Sáng hôm sau, tôi lên lớp kể việc chiều hôm qua cho lũ bạn, cả bọn nhao nhao lên bàn tán.
Nói thật, bọn này có gấu trước tôi mà chẳng thằng nào dám xơ múi gì cả. Tôi đang kể đến đoạn gay cấn thì quay ra nhìn mặt bọn nó, thằng nào thằng nấy đều rất chăm chú và căng thẳng, cái đệch, giống như là sự việc đang xảy ra trước mặt bọn nó vậy . Tôi blah….blah.. một hồi rồi chốt một câu :
– Đó. Cuối cùng là như vậy đó.
– Chỉ có thế thôi à.
Tôi thấy bọn nó nói , giọng đầy tiếc rẻ, tưởng rằng tôi sẽ kể tiếp, nhưng tôi còn gì mà kể cho bọn nó nữa, đến đó là hết rồi còn đâu. Tôi nói :
– Bọn mày có thích không, thích thì đi tìm gấu của bọn mày mà làm ấy.
Vừa nói xong thì cả lũ bàn tán ầm ĩ, nhìn mặt thằng nào cũng có vẻ phấn khởi lắm, chắc chắn là bọn này sẽ làm rồi. Hờ hờ, nhìn mặt là biết mà.
Lúc tan học, bất chợt tôi gặp em. Em dường như vẫn còn ngại ngùng việc hôm qua thì phải, em thấy tôi thì quay đi. Làm sao mà để em làm thế được, tôi chạy theo cầm lấy bàn tay của em. Mấy thằng bạn tôi thấy thế thì cười cười, tôi quay lại lườm chúng nó :
– Cười cái gì, ông đấm phát chết luôn giờ.
Rồi tôi cứ cầm tay em mà đi như vậy, em thấy thế thì nói nhỏ với tôi :
– Người ta nhìn kìa anh .
– Kệ cho người ta nhìn. Hehe
Cầm tay em mà đi giữa đông người như này thì công nhận là mình cũng liều thật, nhưng mà kệ, đã cầm rồi thì chơi đến cùng chứ sợ gì nhỉ. Cầm tay thôi chứ có cái gì to tát đâu.
Tôi cầm tay em một phần là do muốn đi cùng em, một phần là muốn cho thằng H, vâng, thằng H nó nhìn thấy tôi và em như nào. Tôi muốn cho nó phải từ bỏ hi vong của mình, dẫu biết rằng việc này có thể sẽ chẳng ảnh hưởng đến nó, nhưng mặc kệ, cứ từ từ.
Tôi vừa đi vừa nói chuyện với em, rồi tôi liếc mắt nhìn về đằng sau. Thằng H , nó giả vờ như không nhìn thấy và bước đi, nhưng tôi chắc chắn trong lòng nó đang rất cay cú. Haha, mày cay cú thì tao lại vui, có thế thôi…
Chap 43
Tối thứ 4 . Theo thông lệ, mấy thằng con trai chúng tôi tụ tập nhau đi uống rượu, ăn đồ nướng.
Phải nói thât là chưa lần nào tôi uống nhiều như lần này.
2 chai rượu táo loại to, đã thế lại bị 4 đứa còn lại thay nhau mời rượu, ăn thì chả được cái gì mà uống thì nhiều. Thành ra cuối buổi nhậu thì tôi bắt đầu phê và nói lung tung.
Cũng may mà buổi nhậu chỉ kéo dài hơn tiếng, chứ không thì chắc còn phải thêm vài chai rượu nữa.
Trên đường về, tôi lái xe trong tình trạng khá là say, chả hiểu sao khi đi ngang qua nhà em thì tôi lại dừng lại, đứng ngoài mà gọi :
– Quỳnh ơi. Quỳnh ơi.
Không thấy em trả lời, tôi gọi càng to hơn. Một lát sau thì thấy em chạy ra và nói :
– Làm gì mà anh lại gọi em vào giờ này thế ?
Giọng em nói có vẻ như phụng phịu vì gọi em vào giờ này. Tôi không nói gì thêm cả, tôi cứ đứng ngây ra như vậy mà nhìn em.
Thấy tôi hành động kì quặc như vậy, em đâm ra lo lắng, em lại gần và hỏi tôi :
– Anh bị sao vậy, có chuyện gì xảy ra hả.
Vừa nói em vừa đưa tay lên vuốt mặt tôi.
Bất chợt, tôi đưa tay cầm lấy đôi tay em, đôi tay nhỏ bé , mềm mại. Em không chống cự, chỉ nhẹ nhàng hỏi tôi :
– Có chuyện gì xảy ra thế anh.
– Không có gì đâu, tự nhiên anh muốn ngắm nhìn em chút xíu thôi.
Tôi ôm em vào lòng, đưa đôi tay vuốt nhẹ mái tóc của em, thở mùi thơm em để lại mơ hồ. Trong lòng tôi , mọi cảm xúc dường như chỉ dâng trào mãnh liêt khi tôi gặp em. Trong cơn say, người đầu tiên tôi nghĩ, nhớ đến chính là emEm là người đã khiến tôi thay đổi, khiến tôi trở thành một con người khác. Em chính là cô gái của định mệnh.
Trong đêm đông lạnh giá, chỉ có tôi và em, chúng tôi ôm chặt lấy nhau như đôi tình nhân vừa mới yêu nhau vậy. Tôi định hôn em nhưng tự nhủ, giờ mình đầy mùi rượu như này nếu hôn em thì chắc là không tiện. Đúng như tôi dự tính, em ngửi thấy có mùi rượu bay ra từ phía tôi, em hỏi :
– Anh vừa đi uống rượu về hả.
– À. Anh có uống đôi chút với mấy thằng bạn ấy mà.
– Hư quá nha. Lần sau không được uống say như này nữa, rõ chưa.
– Anh không say, anh biết mình đang làm gì mà.
Miệng nói là thế nhưng mà cơ thể của tôi thì không thể hành động theo như vậy được, nó cứ chực ngã xuống đường thôi. Nếu không có em đỡ lấy tôi thì chắc tôi đã gục xuống từ lâu rồi ấy chứ.
– Anh lại nói dối em rồi. Nhìn anh mệt như thế cơ mà , đứng còn không vững kìa. Thôi vào nhà em nghỉ một chút cho tỉnh rượu đi.
Nói rồi em dìu tôi đi vào nhà. Vừa vào phòng khác thì tôi ngồi bệt ra ghế, tựa vào đó gục đầu sang một bên, nhắm mắt mà ngủ ngon lành.
Tôi chợp mắt được một lúc thì cảm nhận được má mình có cái gì đó man mát chạm vào. Tỉnh dậy mở mắt thì hóa ra là em đang dùng khăn mát lau mặt cho tôi, bên cạnh em là ly nước chanh để tôi giải rượu. Vừa lau mặt cho tôi em vừa nói :
– Anh uống say quá, em lau mặt tý cho tỉnh nhé. Khiếp, lớn đùng rồi mà còn làm nũng như vậy à.
– Em làm nũng anh được thì anh cũng muốn làm nũng em chứ. Hehe
Em đỏ mặt không nói gì. Nhìn quanh quất không thấy bố mẹ em đâu, tôi tò mò hỏi :
– Bố mẹ em đi đâu hết rồi?
– Bố em đi công tác ở TP HCM rồi. Mẹ em thì về ngoại ăn giỗ rồi. Còn mỗi mình em ở nhà.
– Ơ thế à. Hay quá nhỉ.
– Hay cái gì mà hay.
– Anh không biết . Hehe
Không biết tự lúc nào, trong thâm tâm tôi trỗi lên một suy nghĩ tối tăm. Chắc mọi người đều biết đó là gì rồi phải không…
Tự nhiên cơn buồn ngủ nó lại kéo đến. Tôi nằm dài ra ghế nhà em, chậc, đúng là tự nhiên quá mức,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




