|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
biết làm sao được đây, cái gì có nhu cầu thì phải giải quyết ngay chứ. Nhắm mắt, định ngủ một lúc rồi tỉnh dậy để về nhà thì ôi thôi, lúc mở mắt ra thì đã 11h30 rồi. Chết, mình ngủ lâu thế rồi à.. Nhìn quanh nhà, không thấy em đâu, tôi cố gắng đứng dậy mặc dầu đầu vẫn hơi choáng. Tôi cất tiếng gọi em , gọi một lần, rồi hai lần, ba lần, không thấy em trả lời, lòng tôi bắt đầu lo lắng. Tôi chạy đi tìm em, hết tầng 1 rồi tầng 2, từ phòng ngủ của em đến nhà bếp. Mọi nơi đều không thấy em, tôi không hiểu là em đã đi đâu nữa. Bỗng tôi nghe thấy tiếng nước chảy, vâng, đúng là tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ trên tầng 3. Tôi bước lên nhìn thì mới vỡ lẽ, hóa ra là em đang tắm. Chậc , mà sao em tắm muộn thế nhỉ, không khéo lại bị cảm lạnh mất.
Tôi trở lại tầng 1, ngồi đó xem phim đợi em một lúc. Phim lúc này toàn phim chán òm à, mấy phim ở kênh HBO, CINEMAX , StarMoives thì toàn chiếu vào giờ mình đi học, híc. Thôi thì đành xem tạm mấy phim này vậy, cũng không đến nỗi nào.
Được một lúc thì em tắm xong và đi xuống. Giờ thì muộn quá rồi, đằng nào tôi cũng xin bố mẹ đi ngủ ở nhà thằng bạn, giờ về nhà thì cũng không tiện, tôi định ngủ lại nhà em nhưng không biết em có cho không nữa.
Thấy tôi vẫn ngồi đó, em hỏi tôi :
– Hihi. Ngủ đến giờ mới dậy hả.
Tôi gãi đầu thanh minh :
– Tại anh mệt quá. Híc. Mà em không trách anh chứ.
– Không, làm sao em trách anh được. Hihi
Híc, giờ muộn quá rồi. Tôi định ra về thì em ngăn tôi lại và nói :
– Gần 12h rồi, anh còn định đi đâu nữa.
– Thế thì anh làm gì được nhỉ.
Tôi nhìn em với ánh mắt nham hiểm.
– Em không biết….
– Anh ngủ lại đây nhé…
– Em không biết đâu, tùy anh đó…
– Haha. Thế là em đồng ý rồi nhé.
Nói rồi tôi tiến tới ôm em vào lòng. Chậc, em vừa tắm xong đúng là thơm thật, tôi hít hà mãi mà không biết chán.
– Nhà em còn phòng trống nào không. Để anh ngủ.
– Vẫn còn một phòng ở tầng 3 để cho khách đến ngủ đó.
– À được, thế thì tối nay anh ngủ ở đấy nhé.
Nói xong tôi bước lên tầng 3, làm một giấc thật ngon lành vì đã quá mệt rồi. Cứ tưởng là được ngủ ngon thì bỗng nửa đêm em lay tôi dậy, híc, nửa đêm mà bị gọi dậy thì đúng là còn hơn bị tra tấn nữa. Tôi ngái ngủ nói :
– Có việc gì thế. Để anh ngủ đi.
– Trời mưa, sấm chớp nữa, em sợ lắm.
– Sợ gì chứ, chỉ là mưa thôi mà. Cứ ngủ đi.
– Em không ngủ được, anh biết là em sợ mà.
– Thế giờ em muốn anh làm gì?
– Em muốn….muốn…. anh sang ngủ cạnh em cho em đỡ sợ.
Tôi suýt phì cười vì cái lí do trẻ con này.
– Lớp 10 rồi đó cô nương.
– Đi mà, nếu không thì chắc em mất ngủ tối nay mất.
Thôi thì đành chấp nhận đề nghị của em vậy, mà với lại ngủ cùng em có khi lại được……… cũng nên ấy chứ. Chết tiệt, cái con quỷ trong tôi nó lại trỗi dậy rồi.
Lê chân ra khỏi giường tôi bước theo em. Mặc dù trong bóng tôi nhưng tôi vẫn có thể nhìn khá rõ cơ thể của em do ánh đèn đường hắt vào, tuy hơi yếu nhưng vẫn đủ để tôi nhìn được những gì cần nhìn
Em bước lên giường và bảo tôi nằm cạnh em. Đây là lần đầu tiên tôi ngủ cùng con gái, ngoại trừ với mẹ tôi lúc còn nhỏ, vâng, cảm giác lúc đó thật là hồi hộp à. Phòng con gái ngủ có cái mùi hương gì đó rất dễ chịu, tôi nằm được 5′ thì mắt nó díp lại đòi được nghỉ ngơi. Tuy nhiên, tà tâm trong tôi trỗi dậy, ngửi được mùi hương đó càng làm con quỷ trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tôi quay sang phía em, đè em ra và hôn em nồng nhiệt. Bàn tay tôi đưa đi khắp cơ thể em, em chỉ uốn éo đôi chút, miệng em phát ra những âm thanh vô nghĩa vì đã bị môi tôi khóa chặt. Và rồi việc gì đến cũng phải đến, đêm hôm đó chúng tôi đã……..
……….
Sáng sớm tỉnh giấc, tôi quay sang nhìn em, em vẫn đang nằm ngủ một cách ngon lành. Tôi nhẹ nhàng đánh thức em dậy và nói :
– Tỉnh dậy đi nào, còn phải đi học chứ .
Em ngồi dậy trước mặt tôi, trông em không trang điểm hình như có nét rất quyến rũ thì phải. Mái tóc không được đẹp, gọn gàng như lúc đi trường nhưng tôi lại chết mê, chết mệt vì sự lộn xộn đó. Em ngước mắt nhìn tôi và hỏi :
– Tối qua….
– Việc tối qua, anh cũng không biết tại sao lại làm thế nữa. Nhưng em đừng lo, anh sẽ chịu trách nhiệm cho việc mình làm. Anh hứa đấy.
– Em không giận anh vì việc đó. Em tự nguyện mà…
– Đúng là em không trách em vì việc đó chứ.
– Tất nhiên. Bởi vì em yêu anh mà.
– Anh cũng thế. Quỳnh ạ.
Tôi ôm lấy em, rồi chợt nhớ ra là phải đi học. Tôi vội nói :
– Chết. Quên mất là tý nữa phải đi học. Thôi anh phải về nhà chuẩn bị đã. Chào em nhé.
Nói rồi tôi lao một mạch xuống tầng 1 ,lấy chiếc xe vẫn còn để trong nhà em từ tối qua đến giờ phóng về nhà. Bộ dạng tôi lúc đó trông thật là buồn cười, một thằng con trai vừa trải qua một cảm giác tuyệt vời nhất trong đời…vâng, đúng là như vậy.
Chap 44:
Thứ 5.
Sau sự việc tối qua, tôi mò lên trường học mà trong người vẫn còn cảm giác lâng lâng khó tả.
Buổi học vẫn diễn ra như mọi ngày, chỉ khác một điều là tôi thấy thằng H hôm nay nó hơi khác thường thì phải. Lúc tôi vào lớp, nó chủ động bắt chuyện với tôi, ngồi trong giờ thỉnh thoảng tôi còn thấy nó cười cười rồi làm gì đó mà tôi không rõ. Phải cẩn thận với thằng này mới được, cẩn tắc vô áy náy mà. Định tìm hiểu điểm yếu của tao hả, còn lâu nhé.
Thời gian cứ trôi dần đều, cuối cùng thì cũng đến tiết 5 . Sắp được về rồi, hơ hơ . Cái bụng tôi nó cứ réo ùng ục nãy giờ à, trời ơi. Nhanh nhanh hết tiết đi cô ơi… Tôi nhìn đồng hồ, 11h, rồi 11h05, chết tiệt, thời gian sao mà đi chậm thế không biết nữa.
Đang tơ tưởng đến Saori, Ôzawa… cho giết thời gian thì thằng H nó quay sang bảo tôi :
– T. Tao với mày nói chuyện riêng một buổi được không?
Tôi ậm ừ một lúc , không biết nó âm mưu cái gì nữa. Kệ, chơi hết. Tôi ok liền.
– Được. Bao giờ.
– 8h tối. Tao sẽ gọi điện cho mày.
– Ừ.
Xong 2 chúng tôi lại im lặng với nhau. Chả nhẽ nó lại muốn nói chuyện với mình về vụ yêu đương đó?? Mà thôi mặc kệ nó, ra sao thì ra.
Chờ mãi thì trống tan học cũng vang lên, tôi vác cặp chạy nhanh xuống ,lên xe và phóng về nhà luôn. Đói bục ruột ra ấy chứ, híc. Vừa vào nhà là tôi hét lên :
– Mẹ ơi, có cơm chưa, con đói lắm rồi.
Mẹ tôi là một người rất chu đáo, lúc nào tôi đi học về thì cũng có cơm sẵn rồi, và hôm nay cũng vậy. Mẹ nhìn tôi cười cười và nói :
– Hôm nay lại thèm ăn cơm hả. Lúc trước đi học về là tót lên phòng ngay mà.
Cũng chỉ vì sáng nay không ăn sáng nên giờ mới đói phát cuồng như vậy. Mẹ bê mâm cơm lên, tôi ăn lấy ăn để, ăn một cách ngon lành. Lâu lắm rồi tôi mới có được cảm giác bữa cơm ngon miệng như vậy. Ăn no rồi thì tôi phụ mẹ dọn bát đĩa , và như thường lệ, tôi lại trở về với căn phòng quen thuộc của tôi.
Phòng của tôi cũng không phải rộng lắm nhưng nó cũng đủ để tôi cảm thấy thoải mái. Chỉ có mỗi một điều là nó hơi bừa bộn, đúng là hơi bừa bộn thật, giờ nhìn lại tôi mới phát hiện ra điều đó.
Quần áo thì mỗi nơi một cái, sách vở thì không được ngay ngắn, rác trong phòng thì tuần nay chưa đổ rồi…..( Em ở bẩn quá phải không )
Haizz. Nào, giờ thì dọn dẹp lại phòng cho nó có sức sống tý nào. Trước tiên là đống quần áo, tôi thu dọn hết quần áo vứt lung tung rồi treo chúng lên tủ đồ hết. Thế là đã xong phần quần áo, tiếp theo là quét phòng và đổ rác. Cũng may là mẹ tôi cứ 2 ngày là lại lau nhà một lần nên phòng tôi cũng không bẩn lắm, quét qua loa đôi chút rồi đổ là xong. À, nhân tiện đang quét phòng thì cầm luôn mấy quyển sách, xếp chúng lại ngay ngắn là ok. Hì hục hì hục một hồi cuối cùng cũng xong. Nhìn căn phòng lúc này sạch sẽ và ngăn nắp hơn lúc tôi vừa bước vào. Tôi tự nhủ là sau này phải luôn luôn vệ sinh phòng mình cho sạch sẽ, nhưng tôi không ch
chắc là mình sẽ thực hiện được trong bao lâu nữa.
Liếc mắt qua cái máy tính, đúng rồi, quên mất cái máy tính. Tôi lấy chổi lông gà về lau lau qua bàn phím, key, màn hình của máy. Nó giúp mình bao nhiêu thứ, nào là tra tài liệu, nào là đọc truyện, chat, xem phim, chơi game… mà giờ lau cho nó sạch một tý mà không được thì chắc là hơi quá đáng.
Vệ sinh xong căn phòng, mệt quá rồi, chả còn muốn online nữa . Tôi nằm ra giường đánh một giấc ngon lành, ” căng da bụng trùng da mắt ” mà .
Ngủ đến 3h thì tôi tỉnh giấc vì chuông điện thoại của tôi vang lên. QA gọi tôi :
– T sang chưa. Nhanh nhanh lên.
– À, à, T sang giờ đây, gần mà. Hehe.
Buồn ngủ mà vẫn phải cố gượng dậy mà sang. Híc, tự dưng mấy bữa nay trời nắng quá, nóng nực, mặc luôn cái quần ngố với cái áo cộc tay rồi chạy sang nhà QA luôn
Vừa bước vào cửa thì tôi một phen bất ngờ, QA hôm nay ăn mặc sexy quá, bộ quần áo mỏng tang à. Chắc tại trời nóng nên mặc thế cho nó mát, ” nó ” ở đây là cái gì thì tùy các bạn nghĩ….
2 mắt tôi nó cứ dán vào cặp đùi đó, nhìn tôi lúc đó chẳng khác nào thằng dê gái cả, tôi nói thật đấy.
– Nhìn gì mà ghê thế T. Lên phòng học thôi.
Chết thật, QA biết tôi nhìn trộm thì phải, híc, lúc đó vừa quê vừa ngại.
Trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




