|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ba? – nó nói mà lo sợ, nó có cảm giác sẽ nghe được đều gì đó không lành
_điều kiện là….con phải lấy con trai ông ấy – bà Trinh bóp chặt vai nó tỏ vẻ đau lòng
_th…thật…vậy…sao…ạ? – nó như bị sấm đánh ngang tai
_nếu con không muốn thì chúng ta không ép – ông Lâm giọng sầu não – nhưng nếu không làm vậy thì công ti ta sẽ phá sản bất cứ lúc nào
_hức hức…. mẹ biết điều đó là làm khó cho con, nhưng chúng ta không còn các nào khác – bà TRinh khóc nức nở
_….cho…cho con…1..
.ngày – mặt nó tái lại, nó lẩn thần bước lên lầu một cách vô hồn
Tại phòng nó
Nó muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ vừa nghe và xem như không có chuyện gì xảy ra nhưng nó không thể, nó thực sự không thể. KHông nghĩ gì thêm nó lao nhanh vào phòng tắm, nó muốn ngâm mình trong làn nước ấm để dịu đi nỗi buồn
“tại sao chứ? tại sao lại như vậy chứ?” – nó òa khóc
Một ngày mới lại đến và ngày cũ trôi đi, hôm nay là ngày mà nó phải trả lời, chuyện của công ty ba nó không thể nào trì hoãn được nữa, mọi thứ bây giờ đối với nó như chìm vào bóng tối.
Nó lại đến trường với khuôn mặt lạnh toát
_này, Bảo bọn anh ở đây nè – Vương gọi nó mà lòng vui sướng
_tôi có chuyện muốn nói – khuôn mặt nó lạnh băng làm Vương cảm thấy có chuyện không lành, cả hai dẫn nhau đến vườn sau của trường
_có chuyện gì sao?
_hãy chia tay đi, một thời gian thôi – nó ngước lên nhìn VƯơng bằng ánh mắt vô hồn
_cái gì? em nói đùa phải không? – Vương mặt méo xệch
_không, hãy tạm thời chia tay một thời gian – nó lặp lại vẻ mặt nghiêm nghị
_nhưng tại sao? – Vương nhăn mặt
_chẳng sao cả, vì tôi không thích nữa – nó lạnh lùng đáp, nó không muốn Vương biết tình hình của nhà nó, làm như vậy chắc chắn hắn sẽ phản đối, nó không muốn ba mẹ nó phải khổ tâm nữa, nó đã quyết định sẽ đính hôn.
_em nói dối – Vương hét lớn
_không là thật – nó nhìn vào mông lung
_em hãy nhìn thẳng vào mắt anh mà nói – Vương dằn hai vai nó
_tôi…tôi muốn chia tay – nó nhìn Vương bằng ánh mắt vô hồn rồi vội vàng chạy đi, nó không muốn hắn ta nhìn thấy gương mặt đầy nước của nó lúc này.
_aaaaaaaaaaaaaaaaa… – Vương hét lớn làm cả bọn chạy đến
_mày làm sao vậy? – Doanh với Kỳ xông vô
_anh Vương, anh có làm sao không? – Vy với M.Anh lo lắng
_tránh ra hết đi – Vương quát lớn rồi biến đi mất luôn
“cô nói dối, nhất định là nói dối, cô tưởng tôi là ai mà nói quen là quen muốn chia tay là chia tay” Vương mắt đỏ lừng
“em xin lỗi, em thật sự xin lỗi, hãy cho em thời gian ….hức hức” nó khóc trong đau đớn, bầu trời mây đen mù mịt, mưa, những hạt mưa nặng trĩu đã rơi xuống như khóc cùng nó. Nó chạy, chạy mãi, chạy về nơi không có kết thúc.
Nó đang chạy thì bỗng có tiếng xe
“két…………………………”
Đầu óc nó như mờ dần, mọi thứ xung quanh nó quay cuồng, nó lại ngất.
Trời mưa tầm tã, lạnh buốt, đôi vai gầy gò và héo hon của nó được nhấc bỗng lên, có cái gì đó thật ấm áp.
“lại là cô bé ư?” một suy nghĩ chợt lóe.
Giờ lên lớp mọi thứ như trống vắng và thiêu thiếu, nó và Vương, 2 chỗ trống, dù sao đi nữa chỉ còn ngày mai nữa là đến hè rồi. Sao mà buồn thảm đến thế?
Nó lại mê man, một giấc mơ à không mà là một cơn ác mộng lại đến với nó. nó thấy mình bị đẩy xuống một cái hố, một cái hố sâu vô tận.
_đừng…đừng… aaaaah – nó la lên rồi bật tỉnh, đầu nó đau kinh khủng
_em dạy rồi à? – là tiếng nói của một ngừơi ngoại quốc là tiếng Pháp
_anh là ai? – nó lờ đờ mở mắt
_em không nhớ tôi sao, cô bé? – anh chàng người Pháp cười thử thách
_anh là Joéph Wedton phải không? – nó lờ mờ – đúng rồi chính là anh – nó reo lên
_tôi cũng không đến nỗi không gây ấn tượng với cô bé nhỉ, à mà em tên Bảo mà phải không?
_đúng ạ – nó trả lời
_mà này, sao cô bé cứ chọn xe tôi mà đâm sầm vào thế? xe tôi ấn tượng lắm sao? – Joéph trêu nó
_hìhì, chắc tình cờ thôi mà – nó gãi đầu, chính bản thân nó cũng không hiểu tại sao nó cứ chọn đúng xe của anh mà nhảy bổ vào.
_em còn mệt không? – Joéph quan tâm
_à…dạ không ạ – nó trả lời
_trời cũng đã tối rồi, sao em không ở lại ăn một bữa cơm – Joéph đề nghị – như vậy được không?
_anh thật sự không phiền chứ?- nó rất sợ phải làm phiền người khác
_đừng lo, em muốn ở lại đây cũng còn được nữa là – Joéph nở nụ cười
_thế thì phiền anh vậy – cười cười trừ
Nói xong, nó bước theo Joéph xuống lầu, nó nhìn xuống thì thấy áo của mình đã được thay sẵn, nó nắm tay áo Joéph
_anh Joéph …cái áo này – nó ngượng hỏi
_à…cái áo là của anh, còn người thay cho em là trợ lí của anh, cô Sophie, em đừng lo – Joéph nói như biết ý của nó
Nói xong, nó an tâm xuống bàn ăn.
_em có cần gọi điện cho người đến đón không? – Joéph hỏi
_a..ừh…vậy anh cho em mượn đt vậy – dù gì đt của nó cũng hỏng rồi nhưng nó có vẻ không muốn, như thầm đoán được điều gì đó, Joéph lên tiếng
_em… không phải là em bỏ nhà ra đi chứ? – Joéph đoán mò
_không, không có – nó lấy tay gạt chối biến – nhưng…., nhưng thật sự em cũng không muốn về nhà
_vậy…em có thể ở lại đây không? – Joéph nhanh nhẹn hỏi
_không, em không muốn làm phiền anh thêm nữa, cảm ơn anh về bữa tối – nó nói nhanh rồi cuối đầu xuống ăn tiếp
_em đừng lo, anh không phiền, xem như em là khách của anh, ở xa lên thăm được chứ? – Joéph vẫn chưa tha cho nó
_nhưng… – nó định nói nhưng em ngại thì Joéph xen ngang
_không nhưng nhị gì hết, cứ ở đây, không sao đâu – Joéph đã nói vậy nó không thể không chấp nhận nên nó đành gật đầu đại
Sáng hôm sau, là ngày tổng kết, nhưng tất cả cũng không thấy nó cũng như Vương.
1 tuần rồi 2 tuần không thấy nó, ông Lâm và bà Trinh sốt ruột đi tìm nó
_hức…không biết giờ này con bé đang ở đâu nữa? – bà Trinh tức tửi
_cũng tại lỗi làm cha làm mẹ như chúng ta đã làm hại con rồi – ông Lâm hối hận – biết thế tôi với bà đã không dựng chuyện phá sản để thử lòng con nó rồi
_hức…hức…cũng tại tôi không làm tròn trách nhiệm nên mọi chuyện mới như thế này hức hức- bà Trinh tự trách
_nhưng tôi không nghĩ con bé lại dại dột mà tự vẫn đâu – ông Lâm đau lòng – sao ta không hỏi thằng VƯơng chắc nó biết
_đúng rồi, chúng ta mau hỏi nó xem?
Thế là Ông Lâm và bà Trinh sang nhà Vương
_hai bác tìm cháu có việc gì vậy ạ? – Vương ngạc nhiên
_cháu…cháu có biết con bé Bảo nó ở đâu không? mau nói cho bác biết đi – nước mắt bà Trinh bắt đầu rơi
_sao ạ? Bảo không về nhà ạ? – Vương cũng ngạc nhiên
_cháu không biết nó đang ở đâu sao? – ông Lâm hỏi gấp
_dạ…không – Vương cuối đầu, lòng hắn nhói len từng cơn, hắn giận nó lắm, oán nó lắm, nhưng nó bây giờ đang ở đâu? còn sống hay đã chết?
_vali? cháu định đi đâu à? – ông Lâm nhìn thấy cái vali to tứơng được dựng bên sofa
_cháu…cháu sẽ đi du học ạh – Vương trả lời
_d..du học? – bà Trinh ngạc nhiên – còn chuyện của cháu với con bé
_chúng cháu….đã chia tay rồi ạ – Vương nói trong tuyệt vọng
_tại…tại sao chứ? – bà Trinh run run
_cô ấy đề nghị mà không nói lí do
_trời ơi! tất cả là lỗi của chúng ta mà- ông Lâm ôm đầu
_có..có chuyện gì vậy hai bác? – Vương ngạc nhiên
_chuyện là thế này….. – ông Lâm từơng thuật lại mọi chuyện cho Vương nghe. Hắn biết được sự thật và đi tìm nó ngay.
Tại một căn biệt thự rộng và khá sang trọng
_Bảo, em có thể làm em gái anh không? – là Joéph
_anh hỏi thừa rồi, em đã xem anh là anh trai rồi – nó nhìn những đám mây trên trời rồi mỉm cười
_hãy sang Pháp cùng anh – Joéph đề nghị
_sang…sang Pháp? – nó ngạc nhiên – nhưng tại sao lại đột ngột đến thế?
_vì anh được tiến cử về trụ sở Roguine chính ở Pháp, em có thể đi cùng anh chứ? – Joéph giải thích
_dù gì em cũng không biết đi về đâu, thôi được, em đi cùng anh – nó quyết định ngay, nó nghĩ có lẽ bên ấy, nó sẽ bắt đầu cuộc sống mới.
3 tuần sau
_thưa ông bà, có thư ạ – chị người hầu
_được rồi chị cứ để đấy – bà Trinh buồn rầu
Cầm lá thư, bà thấy lạ
_thư gì mà chẳng có tên người gửi gì vậy
Bà mở thư ra, mắt ngân lệ
“thưa ba mẹ,
Ba mẹ vẫn khỏe mạnh chứ ạ? ba mẹ đừng lo, con vẫn ổn. Khi ba mẹ đọc được bức thư này, con có lẽ đã đi xa rồi.
Con xin lỗi, con thật là đứa bất hiếu, con không mong mình sẽ được tha thứ nhưng xin ba mẹ hãy sống thật hạnh phúc, đừng vì đứa con bất hiếu này mà buồn lòng. Con sẽ trở lại, con nhất định sẽ trở lại. Hãy giúp con gởi lời nhắn đến Vương, đừng tìm con.
đứa con bất hiếu
Ngọc Bảo ”
* * *
Hai năm sau
“Marie, con mau lại đây” là một người phụ nữa đã quá tuổi
“dạ?” là một cô gái trẻ
“con xem cái váy này thế nào?” bà hỏi cô gái
“woa, rất đẹp nhưng mà mẹ định mặc nó vào buổi tiệc ạ?” cô gái trẻ tròn mắt
“cái con bé này, sao mà con ngốc thế hả? ta mua cho con đấy” bà cười hiền
“thật…thật vậy ạ? con cám ơn mẹ” cô gái nhảy cẩng lên ôm chầm lấy bà
“lớn rồi mà như con nít vậy” bà mắng yêu
“kính…koong…”
“Marie, anh về rồi nè” giọng của một người con trai có mái tóc vàng và đôi mắt xanh thẩm, dáng anh ta cao như người mẫu
“hihi anh mệt không?” cô gái đưa cho anh ta chiếc khăn
“không đâu” anh ta cười, một nụ cười làm bao cô nàng phải điêu đứng
“Joéph,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




