|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
con mau lại đây, xem bộ này thế nào” là người phụ nữ ban nãy
“mẹ~ con có thừa mấy bộ đấy rồi mà, đâu cần phải làm thế chứ” Joéph
“nhưng mẹ muốn tự tay chon cho con mà, Marie, con thấy thế nào?” bà quay sang hỏi cô gái
“con thấy nó rất đẹp, rất hợp với anh đó” cô thêm vào
“Thưa bà Christian, có thư từ Bordeaux ạ” chị giúp việc lễ phép
“được rồi, chị mau ra ngoài đi” bà Christian thở dài “thôi hai con cứ trò chuyện đi, mẹ đi có chút việc”
Xong bà khoác chiếc áo lông thú và đội chiếc mũ rồi bước ra ngòai
“mẹ đi đâu thế nhỉ? trông có vẻ căn thẳng” Marie lo lắng
“không sao đâu, chắc là lại thư từ của ông Orléan thui mà” Joéph
“có lẽ thế” Marie nhìn ra ngoài cửa sổ
Trời Paris mỗi lúc một lạnh, mùa đông đã đến gần, nhưng thành phố này chẳng đổi khác là bao, chỉ có điều con người trở nên lười hơn mà thôi. Marie nhìn vào khoảng không vô tận và suy nghĩ về một điều gì đó
“em biết mục đích của buổi tiệc sắp tới là gì mà, đúng không?” Joéph lên tiếng làm phá tan bầu không khí tĩnh lặng
“em biết” Marie trả lời nhưng mắt vẫn không rời khỏi cảnh vật ngòai cửa sổ
“em có ý kiến gì không?” Joéph thổi thổi li café nóng
“không, em không có” Marie nói giọng buồn bã
“vậy thì tốt nhưng anh mong em hãy quên đi quá khứ” Joéph nhấp tách café rồi đi đến gần cô, anh vòng tay qua eo cô
“anh yêu em, em biết đều đó mà”
“vâng em biết, nhưng….” Marie ngập ngừng “em nghĩ mình vẫn chưa sẵn sàng tiếp nhận tình cảm này”
“đã 2 năm rồi, tại sao? tại sao em vẫn nói câu ấy, anh đã chờ đợi hai năm rồi” Joéph xoay khuôn mặt cô về phía mình
“em nói đi, anh còn phải chờ đến khi nào?”
“em…em xin lỗi….em thực sự xin lỗi …nhưng em…em chưa thể chấp nhận” nước từ khóe mắt cô lăn dài, Joéph lấy tay quệt những giọt nước mắt cho cô
“anh…xin…lỗi…ah xin lỗi” Joéph ôm cô vào lòng.
H
ai hôm sau
“tin…tin…” là tiếng còi xe
“Joéph, Marie, xe đến rồi đấy”
“dạ” là Joéph, anh bước xuống cùng bộ vest đen lịch lãm, tóc được vuốt lên bằng keo, trông anh lúc này rất cuốn hút.
“xe đến rồi hả mẹ?” là Marie, cô bước xuống cầu thang một cách vụng về nên đã vấp phải váy, xém ngã nhưng Joéph đã đỡ kịp
“em phải cẩn thận chứ” Joéph lo lắng, nhưng anh mau chóng đỏ mặt vì Marie đang xuất hiện cùng một chiếc sườn xám xẻ đến đùi, cùng với mai tóc búi cao để lại một vài sợi tóc dài rũ về phía trước, trong có lúc này rất quyến rũ và quý phái .
“ơ….em…em xin lỗi” cô thoáng ngượng
“chúng…chúng
ta đi thôi” Joé lấp bấp rồi nhanh chóng ra ngoài, anh không muốn cô thấy khuôn mặt đỏ bừng của anh lúc này
Cả hai cùng lên xe mà gượng ngùng, cô thì ngượng vì bị ngã, còn anh thì ngượng vì…. (vì cái gì thì chắc các bạn cũng biết, hè hè)
Buổi tiệc được tổ chức tại một khu nhà hàng khách sạn rất sang trọng và nhân vật chính là Joéph và Marie.
Cánh cửa vừa được mở ra, cô cùng anh tay trong tay bước vào đại sảnh nơi diễn ra buổi tiệc
“ồ, chào anh, Wedton” là ông Andrean
“chào ông Andrean” Joéph cũng bắt tay lịch sự
“đây là….” ông GĐ Andrean thắc mắc
“lát nữa ông sẽ biết ngay” Joéph ra hiệu bí mật
“vậy chào anh” nói rồi, ông Andrean đi mất, Marie và Joéph bắt đầu hòa nhập vào buổi tiệc
“à…anh muốn giới thiệu với em một người, anh ta là một Doanh nhân Việt, nhưng tài năng lãnh đạo của anh ta thì không thể chê vào đâu được” Joéph nói
“vậy hả anh? vậy thì chắc em gặp được đồng hương rồi” Marie cừơi tươi
Nói rồi anh dẫn cô đi đến một nhóm người, trong đó có một người Việt Nam, anh ta khá cao tầm mét tám lăm, anh ta khoác một bộ vest đen lịch lãm chẳng thua gì Joéph, anh ta khá trẻ và
“ồ…chào anh, Kevin” Joéph cười khoác vai anh ta
“chào Joéph” anh ta cười “đây là…?” nh ta thắc mắc
“đây là Marie” Joéph xoay sang Marie, mặt cô trắng bệch và không còn nụ cừơi ban nnãy
“chào cô …. tôi la Kevin, TGĐ công ty thời trang King & Queen” không ai khác có thể làm cô trở nên như vậy ngòai một người
“a….chào…chào..anh” Marie lấp bấp
“chắc cô cũng là người Việt, phải không?” Kevin nở nụ cười thân thiện
“v…vâng…” cô nói mà như run sợ
cô mãi nghĩ ngợi mà quên mình đứng trước anh
“kìa em, em làm sao vậy?” Joéph lay vai cô
“à…à không, em không sao?” cô lấp bấp “em…chỉ thấy hơi chóng mặt”
“thôi vậy chúng tôi đi trước” Joéph dìu nó vào resting room.
Kevin lắc lắc đầu
“kính thưa quý vị quang khách, rất hân hạnh khi toàn thể quý vị đều có mặt ở đây” là người dẫn chương trình
“kính thưa quý vị, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu người chủ trì bữa tiệc, ông Joéph D”miean Wedto”
“clap…clap…clap…”
“xin kính chào, tôi là Joéph GĐ của tạp chí Wind Season” là Joéph
“nhầm quẳng bá cho thương hiệu thời trang Wind Season và sự thuận lợi của Show thời trang đầu tiên của cty ở Paris” những tiếng vỗ tay vang lên theo sau tiếng nói
“tiện thể, tôi cũng xin giới thiệu cô Marie O”livan, người sẽ đính hôn cùng tôi” Marie bước lên sân khấu mà ai cũng trầm trồ nào là
“ồ, cô ấy là người châu Á”
“cô ấy đẹp thật”
“đúng vậy”
“….” vân vân và vân vân
“thưa GĐ Wedton, anh có thể cho chúng tôi biết khi nào anh sẽ đính hôn ạ?” là một anh chàng phóng viên
“chúng tôi sẽ đính hôn sau 2 tháng nữa”
Kevin đứng từ xa
Đọc tiếp Tôi yêu em cô bé ngốc à – chương 9
Chắc các bạn cũng đoán được, Marie, Kevin là ai đúng không?
Marie là nó nhưng vì đã trưởng thành nên Feb đã đổi từ xưng hô từ nó thành cô, và hắn thành anh
còn Kevin chính là Vương
Tiệc kết thúc, Marie cùng Joéph về căn biệt thự quen thuộc, cô chào bà Christian rồi đi thẳng lên phòng, cô không thích những chỗ đông người cũng như những nơi tráng lệ tiệc tùng. Cắm tai phone vào, cô khẽ nhắm mắt và suy nghĩ vì sao Vương lại xuất hiện một cách bất ngờ như vậy và điều làm Marie ngạc nhiên hơn là vì sao anh không nhận ra cô, chẳng lẽ cô đã đổi khác đến như vậy sao? mọi thứ thật mệt mỏi. Theo giai điệu của bài Canon, cô thiếp đi lúc nào không hay.
2 năm trước
_Bảo, em đang ở đâu? – Vương hét lên như một kẻ tâm thần – tại sao chứ? tại sao em lại làm vậy với anh, tại sao? – nước mắt Vương lại tuông ra và trời đỗ mưa
Hắn hận nó, hắn căm thù nó, tại sao nó lại quyết định một mình tại sao nó lại ra đi mà không có hắn, VƯơng vẫn chạy, chạy mãi cho đến khi
“ké ttttt……” một tiếng động lớn xảy ra
_có tai nạn
_mau…mau gọi xe cấp cứu mau lên
_cậu ta chảy máu nhiều quá
_sao lại chạy ra giữa đường như vậy
_…..
Và Vương bị tai nạn
1h sáng, tại phòng cấp cứu
_bác sĩ… bác sĩ…con tôi, con tôi có làm sao không? – là mẹ Vương
_con của ông bà đã qua khoỉu cơn nguy kịch nhưng…. – ông bác sĩ ngập ngừng
_nhưng… nhưng làm sao hả bác sĩ?
_nhưng theo chẩn đóan thì cậu ấy có thể bị mất trí nhớ tạm thời – ông bác sĩ kéo cặp kính
_dù gì thì cũng qua khỏi – bà thở phào nhẹ nhõm
_có lẽ như thề sẽ tốt với nó hơn – ba hắn cũng buồn rầu
Tại Paris, ngay thời gian đó
“xoảng…” một tiếng động lớn xảy ra trong bếp
_có chuyện gì vậy? – Joéph lo lắng chạy vào bếp
_à…không… em chỉ sơ ý thôi – nó vội vàng dọn đống đĩa vỡ
_thôi em cứ để đấy, trong em có vẻ xanh xao lắm – Joéph đỡ nó đứng dậy
_cả…ơn ..anh – nó như người mất hồn
“sao thế này? tại sao tim mày đập nhanh thế này? đau…đau quá” nó áp tay lên ngực lo lắng.
Quay về thực tại, tại một căn hộ sang trọng
“cô ấy thật đẹp, hình như là gặp ở đâu rồi nhỉ?” Kevin tự hỏi, nhấp một ít rượu anh ngã người vào ghế sofe mắt nhìn ra cửa sổ
“ring…ring…ring…” tiếng chuông đt vang lên
“alô”
“anh Kevin, là em Emily nè, em nhớ anh quá à” tiếng của một cô bé giọng rất ư là trẻ con
“Emily? có chuyện gì sao?” Kevin chán nản
“bộ có chuyện gì thì em mới gọi cho anh được sao?” cô bé nói giọng dỗi hờn “em nhớ anh mà, anh không nhớ em sao?”
“à…ừhm… nhớ nhớ ” Kevon kêu khổ
Thế là Emily lại bắt đầu luyên thuyên với Kevin đủ điều nào là : anh khỏe không? ở bên ấy thế nào? anh không được nghía cô nào ngòai em đâu đấy và nhớ mua quá cho em nhe anh ….vân vân và vân vân
“rụp” Kevin cúp máy, anh thờ dài
Emily Rosaline là con gái của ông chủ tập đoàn mĩ phẩm ROSE, bạn của bố anh, hai nhà đã định hôn ước vào sau cái ngày mà anh ra viện, Emily là một cô bé bướng bĩnh, cứng đầu và ích kĩ, khi muốn đạt được điều gì thì cô bé sẽ chiếm được thứ đó bằng mọi cách.
Sáng hôm sau, Marie thức dậy rất sớm, cô mặc bộ đồ thể thao và đeo headphone.
Đang chạy bộ trong công viên, thì
“á…” cô khẽ la lên một tiếng
“a…tôi xin lỗi…” người kia cũng luống cuống đỡ cô đứng dậy
“ơ…là cô Marie” tiếng của Kevin
“ơ… chào anh. Kevin” cô cũng ngạc nhiên không kém
“cô cũng đi tập thể dục ở đây sao?” Kevin tò mò
“đúng vậy, 1 tuần 3 buổi tôi đều chạy bộ ở đây” Marie lấy bình tĩnh để trả lời, cô không muốn Kevin nhìn thấy nỗi lo của mình
“cô chờ tôi một lát được chứ?” nói rồi Kevin chạy đi đâu đó chừng 5″
“đây, cô uống đi” anh trở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




