watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4122 Lượt

vậy? – nó tròn mắt
Lúc này Vương mới nhận ra là đang nắm chặt tay nó, anh vội rút tay về mặt đỏ lựng và vờ đổi thái độ
_dì Bảy mau đem thuốc sát trùng cho cô ta đi rồi dọn đống này lun, tui đi lên lầu – vờ không quan tâm
Người đc gọi là dì Bảy sốt sắn mang bông gòn và thuốc sát trùng đến cho nó
_cô biết hok cậu chủ từ trước tới giờ có biết quan tâm tới ai đâu, đây là lân đầu tiên tôi thấy đó, chắc cậu có cảm tình với cô rồi đó – dì Bảy cười thân thiện
_hok… hok thể nào đâu dì, con thề hok đội trời chung với cái tên khó ưa đó – nó nói mà mặt nhặng xị vì đau rát
_cô nói nhỏ thôi mắc công cẩu nghe là hok hay đâu đó – dì Bảy nhắc nhở
_ơh… dạ con biết rồi – xong xuôi nó cũng được nghỉ, nó hok lên phòng mà đi quanh khu vườn rông lớn
nói thật không khí ngoài vườn rất thoáng đảng và trong lành còn có cả hồ nước và xích đu nữa, nó rất thích
Đang ngồi trên xích đu nhìn mông lung nhớ gia đình thì bỗng có tiếng Piano du dương là bản “river flown in you” của Yiruma, nó thích bản này nhất mà.
Nghe hay nên nó tò mò đi tìm nơi phát ra âm thanh, đó là một căn phòng rộng và trống rỗng chỉ chứa một chiếc piano trắng và con người đang đàn- là hắn
trông hắn lúc này rất đẹp, đôi mắt nhắm nghiền, đôi tay thả thướt nhanh nhẹn bên phím đàn, không gian và mọi thứ như chìm trong giai điệu của bản nhạc, nó cũng vậy mặc dù chỉ là đừng ngoài cửa nhìn hé vào thôi.
Tiếng nhạc dần chậm lại rồi ngưng hẳn, nhưng chằng hiểu sao nó cứ nhắm mắt thưởng thức không khí yên tĩnh trong lành thì
“cạch”
_này cô đang nghe lén tôi đánh đàn đấy hả? – Vương vờ quát lớn
_ơh ơh không, tui… tui chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, thôi… vậy tui đi trước – nó lấp bấp kém theo vẻ vội vã làm hắn cười thầm
“chẵng lẽ cô thích tôi luôn rồi, hừm” hắn cười cùng với ý nghĩ xấu xa (gì thế nhở?)
“trời ạh, mình nghĩ cái quái gì vậy chứ? tại sao phải lấp bấp trước mặt hắn chứ?” nó cũng tự trách vì hành động lúng túng ban nãy
Chiều hôm đó, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, nó vẫn đi lòng vòng vì chả có chuyện gì để làm, hắn cứ bảo nó là người ở mà sao lúc nó chạy đến các người giúp việc khác thì ai cũng từ chối (khó hiểu nhề?), còn hắn thì lại ở phòng đọc sách, nhưng sách thì không đọc cứ đọc “ba cái gì đó” không àh ủa,bacáigìvậyta?–t
_dì Bảy đâu? – hắn gọi lớn
_dạ, có gì hok cậu?
_mau gọi người giúp việc mới lên đây tôi có việc còn nói với cô ta – hắn ra lệnh
_dạ
Một lúc sau
“cộc cộc cộc”
_vào đi
_anh có việc gì cần nói với tôi? – nó vẫn tò thái độ nghe lời
_cô lại đây – Vương ngoắc ngoắc
_sao cơ ạh? – nó tròn mắt chưa hiểu gì cả
_tôi bảo là cô qua đây
_vâng
_từ rầy sắp tới, cô sẽ là người hầu riêng của tôi, cô hiểu chứ? vì vậy cũng đừng có mà nghĩ đến chuyện bỏ trốn – hắn nói vẻ nghiêm túc – àh còn nữa, vì là người hầu riêng nên cô chỉ được phép phục vụ cho một mình tôi thôi cô hiểu chưa?
_vâng, tôi sẽ ghi nhớ -nó vẫn giữ thái độ abn đầu
_thôi cô ra ngoài đi
“hừm, để xem tôi sẽ làm gì cô?” – Vương cười nữa miệng
_hừm hắn ta nghĩ hắn ta là ai chứ, cái đồ già dê biến thái – nó rủa nhỏ – nhưng hok được nếu mà hắn nghe được thì chết, mày phải bình tĩnh, mày phải cố lên Ngọc Bảo àh – nó tự đánh nhẹ vào má – nhưng mà hắn không nói thì mình cũng chẳng có ý định bỏ trốn, nhưng mình nhất định phải về thăm bố mẹ
nó nói chuyện một mình một hồi cũng đi luôn.
Sáng hôm sau, tại phòng hắn
“roẹt” ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào
_này …. ai thế hở, mau đóng rèm lại, tôi còn đang ngủ mà – hắn còn nắm trên giường và quát lớn
_dậy, dậy mau, ngủ gì mà ngủ chớ, anh biết máy giờ rồi không – là nó
_gì chứ? mới có 7h, mà cô làm gì trông phòng tôi thế hở? – hắn giờ mới tỉnh
_thì đánh thức anh dậy chứ làm gì? – nó tỉnh bơ
_cái gì? ai bảo cô làm chuyện này? – hắn bực mình
_đây là nhiệm vụ của tôi, không cần ai bảo, chẳng phải hôm qua anh vừa bảo osin phải thức sớm hơn chủ mà phải không? – nó vừa nói vừa kéo chiếc chăn của hắn đang nắm đè lên
_cái con nhỏ này – VƯơng vừa giật lại thì nó mất đà ngã nhào xuống và môi chạm môi, 4 mắt nhìn nhau đắm đuối
5s rồi 10s nó mới định thần lồm cồm đứng dậy, cón hắn thì giữ nguyên trạng, còn cái chăn thì có lẽ là bị giật mạnh quá nên bay đâu mất tiêu thành ra để lộ thân hình khá trắng của hắn (ủa? còn cái quần mà)
_áhhhh, anh anh còn không mau đứng dậy mặc đồ vô hả – nó dùng hai tay bịt mắt rồi định chạy đi nhưng không những không mặc đồ vô mà còn kéo giật tay nó lại
_cô thật sự không muốn như thế này sao? – hắn vòng tay qua eo nó
_muốn muốn cái gì chứ? bỏ ra mau, đồ… đồ đồi trụy – nó đạp hắn một cái rồi bỏ chạy
“hahaha, trông cô ta thật buồn cười” – Vương còn ngồi đó cười
“trời ạh, cái quái quỷ gì thế này? sao hắn dám … trợi ạh, cái đồ dê xòm, đồ biến thái đồi trụy,… ” nó vừa chạy vừa rủa như điên
từ trong nhà ra đến ngoài vườn ai ai cũng có thể nghe thấy, họ cười cho cái sự ngượng ngùng của đôi trẻ.
Trưa hum đó
“cộc cộc” “cạch”
_này … thưa cậu chủ, đã đến giờ cơm – nó mở của vào phòng
nhưng khi vào trong thì chẳng thấy ai
“huh? anh ta đi rùi àh?” nhưng lần này nó mới có dịp nhìn kĩ căn phòng của hắn
_wow! đây là phòng của hắn sao? – nó rất đổi ngạc nhiên vì căn phòng quá ngăn nắp àh mà không mà là rất ít vật dụng: một cái bàn đầy sách + 1 chiếc laptop, một chiếc giường và một tủ đồ (wòa thật là giản dị làm sao)
Nhưng cũng vì tò mò nên nó lại gần chiếc bàn đầy sách của hắn, căn phòng gọn gàng bao nhiu thì chiếc bàn của hắn lộn xộn bấy nhiu. Nhưng có một thứ làm nó chú ý đó là khung ảnh của hắn, trong bức ảnh là hắn và một cô gái rất đẹp nhưng không phải là những người trong Ngũ Vương. Cô gái có nét đẹp sắc xảo, đôi mắt to màu nâu nhạt, chiếc mũi thanh tú, đôi môi màu hồng nhạt.
đang mãi ngắm nghiá bức ảnh (ngắm ai vậy nhỉ?)
_này, cô làm gì trong phòng tôi đấy hả? – hắn ở đâu xuất hiện
_àh, àh…. tôi… đến giờ ăn trưa rồi anh mau xuống đi – nó lấp bấp
_tôi biết rồi cô xuống trước đi? – hắn không còn “nham nhở” như ban sáng mà thay vào đó là bản mặt nghiêm nghị như vừa nghe tin xấu.

Đọc tiếp Tôi yêu em cô bé ngốc à – chương 4
Nó bước xuống lầu mà đầu vẫn còn dấu chấm hỏi
“cô gái đó là ai nhỉ? hay là bạn gái của hắn nhỉ?”
Chừng 5″ sau
_thưa cậu chủ, thức ăn đã chuẩn bị – chị Ngọc, một cô hầu trẻ hơn nó vài tuổi
_tôi biết rồi – Vương – àh cô mau gọi người hầu mới lên tôi có chuyện muốn nói với cô ta
_vâng – nói rồi chị Ngọc xuống gọi nó
_tôi đây – nó đã xuất hiện
_cô chuẩn bị đi, chiều nay tôi có chuyện cần cô giúp – Vương chỉ nói thế thôi
_ nhưng chuẩn bị gì cơ ạ? – nó ngơ mặt
_cô chỉ cần mặc đồ lịch ự một chút là được rồi – hắn chỉ dặn vậy thôi rồi ăn tiếp
_… thôi được ạh – hắn dặn thế thì nó biết thế không hỏi thêm, nó đi lên lầu
“gì vậy nhỉ? anh ta mà cũng cần giúp đỡ sao?” – nó thắc mắc
* * *

* * *
Chiều hum ấy, tầm 2h chiều
“cộc cộc”
_nè cô xong chưa vậy hả, sao lâu thế? – hắn hối
_rồi rối ra ngay đây, làm gì mà hối dữ vậy – nó lê bước lề mề vì chẳng biết hắn đang nhờ vả nó chuyện gì
_cô ăn mặc kiểu gì vậy? – hắn dò xét từ đầu đến đuôi rồi “quánh” 1 câu
_kiểu gì chứ? thì quần jean áo thun? – nó vẫn nghệch mặt
_cô hay nhỉ? cô có bị điếc không? đã bảo là mặc cho lịch sự mà – Vương cằn nhằn
_anh buồn cười thật, đem có 1 vali đồ mà bắt mặc lịch sự, đồ đâu ra chứ? – nó bực bội trả lời – vả lại anh còn chưa nói với tôi là giúp anh chuyện gì mà, làm sao mà tôi biết chứ
_thôi không đôi co với cô nữa, đi theo tôi – hắn nắm tay nó kéo đi trước nhà là chiếc Lamborghini gallardo (wow …..O_O)
Lái xe lòng vòng chứng 15″ chiếc xe hơi đen bóng loáng đã đậu trước một Beauty Salon, nó theo hắn bước vào trong.
_oh, xin chào cậu Vương, cậu cần gì ạh? – một người đàn ông ra dáng một quản lí của tòa nhà (thật ra chỉ có 4 lầu àh )
_đây – Vương vừa nói vừa đẩy nó lên phía trước – biến cô ta thành một công chúa
_vâng chúng tôi sẽ không làm anh thất vọng – nói rồi tên quản lí dẫn nó lên lầu, còn hắn thì cũng “làm đẹp” nốt nhưng ở lầu khác (trời địu gứm)
Riêng nó thì vẫn chưa hiểu cái mô tê gì cả
Sau 4 tiếng đồng hồ massage, make-up, dress-up và làm nail
_đã xong rồi ạh – tên quản lí nói với Vương, hắn đã xong từ lâu và ngồi đợi nó, hắn từ từ bỏ tờ báo đang đọc và …
nó – bây giờ thật sự “lột xác” từ “vịt xấu xí hóa thiên nga” (mặc dù nó hok hề xấu)
Nó xuất hiện cùng một bộ đầm không dây ngang gối màu đen đỏ cách điệu , càng làm lộ thêm làn da trắng mịn màng của nó, đính kèm là đôi giày cao gót trông rất cute. cùng một vài phụ kiện cực xinh, còn Vương bây giờ mắt chữ A mồm chữ O chả nói được lời nào
“là nhỏ đây sao?” (hết nói nổi)
Trước mặt nó bây giờ là hoàng tử, đúng rồi là một hoàng tử, hắn đang khoác một bộ vest trắng tinh, cùng với cái dáng người mẫu (hơn 1m80) Vương bây giờ rất lịch lãm và manly (ồh) mà ai ai là khách nữ trông tiệm cũng phải trầm trồ (đúng hơn là chết đứng chết ngồi )
5″ rồi

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT