watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4124 Lượt

10″ vẫn đứng hình (cả nó và hắn) , nhưng nó tỉnh trước (hê hê) nó tức quá chạy đến vỗ vai hắn vì cứ nhìn nó chằm chằm
_này, anh bị sao thế hả? – nó quơ quơ cái tay
_hả? ờh.. không sao… – lúc này hắn đã tỉnh và đôi trai tài gái sắc bước lên “xe ngựa” (ồ sao mà giống truyện cổ tích thế nhở?)
Trên đường đi
_này, sao anh không nói là đi đâu?- nó thắc mắc – tại sao phải mặc sang trọng thế này?
_cô hỏi nhiều quá, cứ đến đi rồi biết – Vương tức mình quát
” nhỏ này, sao mà cứ quay qua hoài vậy, đã tránh mặt rồi mà cứ…” – hắn dằn vặt (ôh thì ra là nó quá pretty nên hắn ngượng ý mờ )
Chừng nửa tiếng sau, chiếc xe hơi sang trọng đã đỗ ở một bãi xe rộng và bên trong là 2 cô cậu đang ỳ xèo cãi nhau suốt từ nãy tới giờ (bó tay thật)
_cô mau xuống xe đi – Vương nói như ra lệnh
_tôi không thích – nó dở chứng
_cô định ngồi đấy đến khi nào đây? – Vương đã bực thật sự biết thế hắn không thèm gây sự vs nó để giờ nó dở tật bướng bĩnh của mình
_cô không xuống thì tôi xuống – hắn bức dọc bước ra không quên quay lại – àh, còn nữa, cô phải cẩn thận, khu này hơi vắng, tôi nghe đâu là có rất nhiều ma thì phải
_huh? m..ma.. ư? – nó trợn tròn mắt
_thôi cô cứ ở đấy một mình đi nhé. ma nó bắt thì đừng có mà kêu cứu -Vương cười khẩy rồi quay bước đi
Đúng là không còn ai thật, anh tài xế thì đã đi vào trong với hắn, nó thấy hơi rợn người nên đành cất bước theo Vương
_này, chờ đã, đi gì mà lẹ thế – trông nó bây giờ khá hâu đâu nhưng cũng may trên đoạn đường không có bất cứ chướng ngại vật nào không thì nó đã vấp tế từ lâu
Cuối cùng nó cũng đi kịp, Vương đợi nó trước cánh cổng to
_đưa tay đây? – Vương ra lệnh
_sao cơ? chi vậy? – nó ngơ mặt
_bảo đưa thì đưa đi – Vương bực
Nó cũng rụt rè đưa tay, Vương chộp lấy tay nó, lồng vào tay mình, anh tài xế bắt đầu mở cửa cho 2 đứa
_oh, thiếu gia đã tới, chủ tịch và phu nhân đang chờ cậu ở bên trong – một ông loão mạc vest đem trông rất tươm tất như đã chờ sẵn ở đây từ trước
Nó vẫn “tay trong tay” vs Vương và bước theo ông quản gia
_thưa chủ tịch, phu nhân thiếu gia đã tới ạh? – ông quản gia lễ phép
_tôi bận phải tiếp khách rồi, bà mau ra đón nó đi, tôi sẽ ra sau – một người đàn ông đã có tuổi gương mặt đôn hậu nói với người vợ
_vậy tôi đi trước, ông mau mau rồi còn ra đó, đã gần năm rồi chúng ta chưa gâp lại nó đấy? – người phụ nữ sang trọng trả lời
Bà từ từ đi đến bên cậu con trai của mình
_con đến rồi sao, Vương? – bà hiền từ
_vâng, con chào mẹ – Vương trả lời lễ phép
_ừhm, thế cô bé này là ai đây? – bà thắc mắc
_dạ đây là bạn con cô ấy là Ngọc Bảo – hắn giới thiệu
_dạ cháu chào bác ạh – nó cũng lễ phép và thầm đoán được tên Vương muốn gì ở mình
_chào cháu – bà chỉ nói thế thôi rồi lại quay sang Vương – mẹ cần gặp riêng con một chút, chàu cứ tự nhiên đi nhé
_vâng – chỉ nói được thế thôi thì Vương đã bị mẹ hắn kéo ra xa
Nó thì cảm thấy hơi run sợ, nhìn xung quanh chỉ toàn là đại gia và doanh nhân có tầm ảnh hưởng, nó đang đứng thì bỗng có một thanh niên trẻ đến bắt chuyện
_chào cô bé, em có thể cho tôi biết tên của em là gì không? và tại sao em lại đứng đây một mình? – người đó là Trần Quốc Minh, con của ông chủ tập đoàn kim cương đá quý Trần Hải
_em là Ngọc Bảo, rất hân hạnh được gặp anh, bạn em có việc nên em đứng đây 1 mình – nó trả lời mặc dù hơi ngượng – vậy còn anh có phải là Trần Quốc MInh, con trai của ông TRần Hải? – nó ra vẻ ngờ ngợ
_sao em lại biết tôi? – Minh ngạc nhiên
_cũng không có gì đâu ạh, chỉ là em thường xuuyên coi tin tức thôi ạh – nó cười hòa
_tôi không ngờ cô bé như em lại đi xem tin tức đấy – Minh cười
_thật sự thì em cũng không mấy hứng thú nhưng bị bắt đó ạh – nó “khai” thật
_thì ra là vậy – Minh cũng không thắc mắc đến ai đã bắt nó – thế em đã bao nhiêu tuổi rồi?
_em 16t sắp 17 ạh, vậy còn anh, nhìn anh có vẻ chững chạc – nó hok ngại nữa mà thẳng thắng nhận xét
_anh 23t thôi, ấy em là nhìn anh già lắm àh? – Minh hỏi lại khi nó nói anh chững chạc
_ồh, ý em không phải thế, anh không già, thật đó – nó chối biến rồi 2 người cười nói như đã quen lâu rồi
Quay lại lúc nãy lúc Vương bị kéo qu amột chỗ
_cô bé ấy là ai vậy? – bà hỏi có vẻ khó chịu
_con nói rồi cô ấy là bạn gái con – Vương cũng nhăn nhó
_con đã biết mục đích của buổi tiệc hôm nay mà? tại sao con lại như vậy chứ, hả? – bà đã khó chịu hơn
_nhưng con không đồng ý cuộc hôn nhân này, con đã có người con yêu rồi – Vương tỏ ra khá quả quyết
_nhưng chẳng phải bọn con đã là thanh mai trúc mã từ bé hay sao? bây giờ con lại thay đổi ? – mẹ Vương tra hỏi
_nhưng con thật sự chỉ xem cô ta là bạn bình thường thôi, không hơn không kém – Vương dứt khoát
_anh Vương, anh đến rồi sao? sao không nói cho em? – một người con gái trong trang phục đầm hở cổ, trong cô ta rất quyến rũ cùng với mái tóc được bới gọn sang 1 bên
_con thấy chưa, nó rất vui khi con ở đây – bà Lan (mẹ hắn) nói vô
_ùhm, chào em, San – Vương lại quay về khuôn mặt lạnh băng
_làm gì mà anh như gặp người xa lạ vậy? chẳng phải là chúng ta sắp đính hôn sao? – San cười toe toét tay bám vào khuỷu tay Vương
_cho anh xin lỗi – Vương gạt tay cô ả và bước về phía nó, thấy nó đang vui vẻ trò chuyện với Minh, anh tức muốn ăn tươi nuốt sống nó và tên bên cạnh
_cho tôi xin lỗi, nhưng cô này là bạn gái tôi, phiền anh – nói rồi VƯơng kéo nó về lại chỗ của San
_anh xin lỗi nhưng người anh yêu không phải em mà là cô ấy – Vương lấy tay ôm vai nó, nó chưa kịp nói gì thì Vương đã kiss nó
“anh làm cái quái gì vậy, bỏ ra, mau bỏ tôi ra, đồ biến thái mất dzịch …” nó đang bị khóa miệng nên chỉ rủa thầm được
_anh…….anh thật là quá đáng – San thấy thế tức tối bỏ đi một nước
_con thật là … – bà Lan mẹ của hắn cũng bất ngờ không kém, bà tức tôi liếc nó rồi bỏ theo San
_này, anh đang giở trò gì thế hả? tại sao anh làm như vậy chứ? – nó bây giờ đã hết chịu nổi
_……. – Vương không nói gì mà kéo tay nó ra vườn
Vương kéo nó ra vườn
_này, anh mau bỏ tay ra, anh làm cái quái gì vậy? – nó la lối
_cô im lặng một chút có được không? – Vương quát
_anh nghĩ tôi có thể im lặng được sao? anh nghĩ mình là ai mà dám làm như vậy chứ? – nó nói rưng rưng
_……….. – Vương cũng chẳng biết nói gì hơn – Tôi, tôi xin lỗi
_anh nghĩ một cái hôn chỉ đơn giản là hôn thôi sao? cũng đúng mà đối với anh tôi chỉ là osin thôi mà, dù gì tất cả cũng chỉ là đùa giỡn mà phải không? – nó nói mà lòng như dao cắt
_này – Vương hơi tức
_thôi chào anh, tôi chỉ làm lá chắn cho anh được đến đây thôi? – nó đau khổ và chạy đi
Đau quá, nó đau lắm
“tại sao chứ? chẳng lẽ tất cả là dối tra? tôi trong mắt anh chỉ là tấm bia thôi sao?” nó vừa chạy mà nước mắt cứ trực trào ra
Tim nó như vỡ tan
Hắn thì đứng như trời trồng, lòng dằn xé, biết thế hắn đã không xử sự như vậy.
Trời mưa, mưa rất to mà nó vẫn chạy, chạy mãi, dường như không có đích đến, nó băng ngang đường thì có một chiếc xe hơi
“kétttttttttttttttt….”
Mọi thứ như mờ vào khoảng không, nó ngất
Bây giờ hắn mới sực tỉnh và bắt đầu đi tìm nó.
Tại một căn phòng to lớn trong một ngôi nhà
sang trọng, có một cô gái đang say ngủ, đúng hơn là bị ngất thiếp đi
“cạch” tiếng cửa mở và một chàng trai bước vào
Anh ta có đôi mày rậm sắc lẽm, đôi mắt xanh biếc và sau thẩm như một biển cả, mái tóc vàng óng như màu của ánh ban mai, làm da trắng cùng với thân hình rắn chắc của một người mẫu.
Anh ta bước lại nhìn cô gái, nét mặt đang không vui của cô làm anh phải tự hỏi
“phải chăng cô bé đang khóc?”
Nó đã tỉnh dậy nhưng là trong một căn ph
òng lạ hoắc, đầu nó thì đau nhói
_cô bé tỉnh rồi sao? – giọng nói của một tên con trai nhưng = tiếng anh
“ai da đau quá, huh? đây

là đâu?” – nó nửa tỉnh nữa mê “hả? anh ta là người nước ngoài?”
_anh là ai? đây là đâu? – nói = tiếng anh lun vẫn còn ôm đầu ( nhà nó nghèo mà bắt nó phải giỏi về mặt ngoại ngữ, bật mí nhá: nó có thể nói = T Anh, T Pháp, T Nhật, T Hoa và cả T Hàn, Wòa khó hỉu?)
_cô thật sự không nhớ sao? – tên kia cười khinh khỉnh – chính cô bé là người đâm vào xe tôi trước mà, trong khi đền vẫn còn xanh
_thật sao? vậy… vậy thì tôi xin lỗi, làm phiền anh rồi – nó đứng dậy nhưng lại không vững
_này, cô cẩn thận chứ, cô định đi đâu? – anh ta hỏi
_cảm ơn anh nhưng tôi phải về – nó nói mà đầu quay như chong chóng
_tôi nghĩ cô không cần phải vội, cô còn chưa khỏe mà – anh ta ngăn nó
_nhưng tôi không thể nằm đây ăn vạ anh mãi được – nó cười nhạt
_không sao mà, tôi không phiền – anh ta nói như mời đón nó
_nhưng mà….. – nó vẫn còn ngại
_đã bảo là không sao mà – chưa kịp nói gì anh ta đã nhấc bổng nó lên đặt trở lại giường
_ơh…. – nó chưa kịp phản ứng, mặt đỏ lựng
_cô không phải ngại, tên tôi là Joséph Wedton , gọi tôi là Joséph – anh ta tự giới thiệu – còn cô tên gì?
_Tôi là Bảo – nó cũng giới thiệu – Joséph Wedton? nghe khá quen…. ừhm… anh có phải là người mẫu độc quyền cho tập chí Roguine không? (chế đó nha, đừng có tìm trên Google) – nó “quánh” đại mà trong đầu nhớ nhớ quên quên
_sao cô biết? – Joséph

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT