watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2484 Lượt

đông. Minh chạy lại, ôm lấy nó giọng cậu lạc đi.
– Mau mang bông băng và thuốc sát trùng tới đây. Gọi xe cấp cứu.
Nhân viên xung quanh đó mau chóng làm theo. Khi dụng cụ y tế đã đủ Minh run rẩy băng lại vết thương sâu hoắm trong lòng bàn tay nó. Phong được đưa đến bệnh viện gần nhất ngay sau đó.
***
– Nói đi! Đã có chuyện gì sảy ra?
Minh nghiêm giọng hỏi khiến cô nhân viên giả ma run sợ.
– Tôi…Tôi thật sự ko biết gì cả. Lúc đó khi mọi người đã ra ngoài hết thì tôi thấy cô ấy khóc lóc qùy xuống nói gì đó.
Minh quát.
– Cô ấy nói gì?
– Dạ! Cô ấy nói là ” xin mẹ hãy tha thứ cho con, đừng làm con sợ mẹ ơi” sau đó cô ấy nói lảm nhảm đủ thứ chuyện và còn định dùng dao đâm mình nữa may mà tôi kịp thời ngăn lại.
Minh choáng váng, cậu ko hiểu điều gì đã làm nó trở lên như thế. Từ phía xa nơi hành lang heo hút ông Trịnh mặt tái xanh vội vã chạy lại.
– Minh con bé đâu.
Minh lễ Phép.
– Dạ! Cô ấy vừa được tiêm 1 liều thuốc an thần giờ vẫn chưa tỉnh lại.
– Mau vào đó thôi!
Trong phòng bệnh Minh đau đớn nhìn nó khổ sở. TPhong vẫn chưa tỉnh lại, giấc mơ lại giúp nó lật lại kí ức vốn đã ngủ yên.
[…Tại sao ông lại lừa rối tôi?
Người đàn bà khóc sướt mướt nhìn người đàn ông trong dòng lệ xa phương.
– Ông nói gì đi chứ? Đồ khốn nạn! Ông có người đàn bà khác bao lâu rồi?
Người đàn ông gương mặt khổ sở.
– Thu Ngân anh xin lỗi! Xin em hãy tha thứ cho anh.
Người đàn bà cười với nước mắt.
– Ông nói tôi phải tha thứ cho ông như thế nào đây? Có người đàn bà khác chưa đủ hay sao mà còn đưa cả đứa con hoang đó về đây nữa.
” Xoảng” tiếng vụn vỡ của chiếc hộp nhạc số kết thúc cuộc cã vã. Họ hướng mắt về phía cửa. Bà mẹ giọng run run.
– Thu Phong! Sao con lại về nhà vào giờ này?
Thu Phong ko khóc nó mỉm cười lắc đầu ngao ngán.
– Ba, mẹ lại chiến tranh à? Ai là con hoang chứ? Lẽ nào là Tâm Nhi?
– Ba xin lỗi!
– Vậy là thật sao? Suốt 1 tháng pama cãi nhau là vì pa phản bội mẹ con sao?
1 giọt 2 giọt nước mắt chảy dài, tờ giấy trên tay Phong rớt xuống đất. Mẹ nó nhặt lên.
– Con trượt rồi, con là đồ vô dụng đến 1 cuộc thi mà ko thể thắng ko thể để pama tự hào chắc vì thế mà pa cần đứa con như Tâm Nhi hơn là con.
Bà mẹ nước mắt ngắn dài.
– Mẹ xin lỗi! Con gái xin con đừng bỏ cuộc thua 1 lần ko sao đâu con.
– Nhưng chưa bao giờ con thua thê thảm thế này cả. Mẹ có biết ở trường bạn bè nói con thế nào ko? Hư… Chúng nói con là đô vô dụng giờ về nhà lại được nghe pame cãi vã. Con mệt mỏi lắm rồi.
Thu Phong bỏ về phòng trong tiếng khóc nghẹn ngào. Liên tiếp những ngày sau đó là những cuộc cãi vã. Thu phong chán nản nhốt mình trong phòng mặc cho mẹ nó hết lời khuyên nhủ. Con dao trên tay nó từ từ được đặt lên cổ tay.
– Ko! Thu Phong đưa con dao cho mẹ.
Bà mẹ nhanh tay nắm lấy con dao nhưng nó ko buông.
– Để con chết đi! Con ko muốn sống nữa.
– Thu Phong đưa con dao cho mẹ.
– Mẹ buông ra. Con chết rồi sẽ ko phải nghe mấy lời cãi vã vô bổ của pama nữa cũng ko phải nhận sự thương hại từ bạn bè nữa.
Hai người cứ giằng co qua lại chợt con dao xoay vòng định mệnh. “Phập” con dao vô tình cắm vào lồng ngực người đàn bà bất hạnh. Máu chảy loang lổ trên sàn nhà, Phong hoảng loạn ánh mắt điên dại. Nó ôm bà vào lòng kêu gào.
– Má! Thu Phong xin lỗi!
Phong ngồi trên vũng máu, nước mắt rơi lã chã. Bà mẹ đưa đôi tay nhuốm 1 màu máu đỏ tươi ngự trị trên gương mặt con gái giật lên từng cơn đau đớn, hơi thở như đứt quãng.
– Thu Phong đừng khóc! Mẹ xin con đó
– Thu Phong ko khóc.
– Mẹ xin lỗi vì đã ko để con có 1 gia đình hạnh phúc. Mẹ xin lỗi vì đã ko giành nhiều thời gian cho con. Hãy cố gắng sống tốt mẹ sẽ luôn dõi theo con. Mẹ yêu con nhiều lắm Phong à.
Đôi tay dần buông lơi tất cả. Phòng gào thét trong đau đớn ngay trên vũng máu tuổi thơ.">
– MÁaaa…
Tiếng gọi văng ra khỏi kí ức bay về thực tại. Phong ngồi phắt dậy ánh mắt đờ đẫn.
– TPhong em sao vậy?
Phong thu mình vào 1 góc giường run rẩy.
– Anh là ai? Đừng đụng vào tôi! Tránh xa tôi ra.
Minh ngơ ngác đau đớn.
– Anh đây mà TPhong.
– Tránh ra.
Ông Trịnh đau lòng lắm tay con.

- Đây là Minh bạn trai con. Con ko nhớ sao?
Phong nhìn ba hẩy tay ông ra 1 cách phũ phàng.
– Ông đến đây làm gì? Đi đi để tôi yên.
Nó bịt tai như ko muốn nghe những tiếng động của cuộc đời. Ánh mắt hoang dại nhìn ráo rác.
– Mẹ! Mẹ ở đâu?
Minh nhìn nó trái tim hoàn toàn tan nát. Cậu còn có thể tiếp tục yêu 1 người đang và sẽ gạt bỏ mình ra khỏi cuộc sống ko?
***
Đọc tiếp: Trái Tim Thủy Tinh – Chương 7 : Yêu một người điên.
Trở về căn biệt thư, Thu Phong ngồi thu mình trong 1 góc nơi tăm tối nhất của căn phòng vốn dĩ luôn được khép kín. Nơi đây nó đã từng kết thúc 1 tuổi thơ, từng chính tay giúp mẹ mình kết thúc nỗi đau. Giờ đây nó lại dùng chính nơi này để cất dấu yêu thương.
Khuôn viên căn biệt thự.
– Cậu thật sự muốn biết quá khứ của TPhong?
Tâm Nhi hỏi, Minh chỉ gật nhẹ đầu.
– Phong là 1 cô gái đáng thương mang trong mình tuổi thơ cay đắng năm 7 tuổi Phong phải vào cô nhi viên ở cùng gì vì pame ko có thời gian dảnh cho con bé. Năm 12 tuổi gì nó mất vì cứu nó trong 1 vụ hoả hoạn ở cô nhi viện. Năm 15 tuổi nỗi đau mất người thân chưa nguôi thì…thì chính nó đã nỡ tay kết thúc cuộc sống của mẹ.
Nghe tới đây Minh chua xót nhận ra quá khứ đắng cay của nó nhưng cậu vẫn chỉ im lặng lắng nghe Câu chuyện về 1 số phận nghiệt ngã.
***
Màn đêm dần rũ xuống nơi căn biệt thự kí ức. Minh bước vào căn phòng mà Thu Phong đang cất dấu trái tim trong đó. Cậu tiến gần nó hơn, trong bóng tối ánh trăng nhợt nhạt hắt lên người Phong khiến bóng hình cô độc của nó đổ sụp xuống mặt đất. Minh ôm chọn bờ vai nó làm nó run lên muốn né tránh.
– Đừng sợ! Anh sẽ luôn bên em.
Phong đưa đôi mắt vô hồn nhìn Minh.
– Anh ko ghét tôi sao? Tôi là kẻ giết người đó!
Minh xiết chặt đôi vai gầy của nó.
– Anh yêu em nhiều lắm phong à! Nhưng em lại là 1 cơn gió mùa thu ko biết khi nào sẽ tuột khỏi đôi tay anh.
Phong mỉm cười.
– Anh yêu tôi có nhiều bằng mẹ tôi ko?
Minh im lặng lòng cậu chua xót. Ánh trăng lạnh lẽo dần thu chút sức tàn để nhường chỗ cho bóng đêm vĩnh hằng. Trong căn phòng đó hai con người cứ ngồi bên nhau cho trái tim thôi ko nguội lạnh.

Ngày mới lại đến với bao điều khó khăn đang đợi ta trước mắt. Sáng nay Minh dẫn TPhong ra vườn hoa đi dạo vì điều đó có thể giúp tinh thần của phong thêm thoải mái và có thể 1 ngày nào đó Phong sẽ bình thường trở lại. Thu Phong lúc này thật hồn nhiên nó cười đùa như 1 đứa trẻ vô lo vô nghĩ. Ngày trước nó ghét hoa nhưng giờ trong thế giới người điên nó lại yêu hoa. Những bông hoa tím dại nở trong giá lạnh được phong cẩn thận chăm chút bỗng dưng Minh lại ghen tị với cả hoa. Phong vẫn chưa thể đón nhận cậu, 1 sự xa lánh xa vời dù 2 người có ở gần nhau nhưng Minh ko thể nào bước vào thế giới của nó chứ đừng nói đến gõ cửa trái tim. Minh lặng yên nhìn nó chăm chút mấy bông hoa, cậu khẽ mỉm cười, 1 nụ cười ko rõ nghĩa vừa vui vừa buồn lại vừa đớn đau.
2 chữ hạnh phúc ai cũng có thể viết lên trang giấy một cách chọn vẹn nhưng ko phải ai cũng có thể gìn giữ ko cho nó bị mục nát phai ố theo thời gian. Minh ko mong mình được hp chỉ mong sao người con gái cậu yêu sẽ ko phải chịu những tổn thương, mất mát.
– Tặng anh nè!
Phong đưa đoá hoa dại cho Minh cậu nhận lấy và khẽ mỉ cười.
– Phong tặng anh à?
– Ừ! Anh có thích ko?
– Thích! Thích lắm.
– Vậy anh đợi phong ở đây chút nha. Phong đi hái bó khác tặng mami.
Phong bỏ chạy về phía xa Minh chỉ có thể dõi mắt nhì theo.
– Đây là cách cậu yêu cô ấy sao?
Minh ngoảnh lại tìm chủ nhân của câu nói chợt “bộp” cậu nhận luôn 1 cú đấm mãnh lực từ phía Duy. Vì quá bất ngờ nên Minh chao đảo ngã xuống đất. Duy túm lấy cổ áo Minh gằn giọng.
– Đã ko thể mang lại hp cho cô ấy thì sao ko buông tay? Cô ấy mấy chỉ về đây chưa đầy 1 tháng mà cậu đã biến cô ấy thành ra thế này sao? Đồ khốn “bộp”
Minh ko hề trống trả vì cậu biết mình ko đủ tư cách. Những cú đấm này nên dành cho cậu. Duy vẫn chưa dừng tay khiến máu miện bật ra.- Anh làm gì vậy?
TPhong từ đâu chạy tới sô Duy ra.
– Anh sấu lắm! Anh là ai sao đánh anh ấy?
Duy lắm lấy tay nó.
– Anh xin lỗi! Em đừng sợ.
Phong vội rụt tay lại sợ sệt.
– Đi đi! Đồ sấu xa.
Minh quay qua ôm nó.
– Ko sao đâu! Cậu ấy là người tốt.
– Vậy sao anh ta lại đánh anh.
– Vì anh đã làm nhiều điều có lỗi với Thu Phong.
Phong lắc đầu.
– ko đâu. Mình vào nhà Phong sẽ thoa thuốc cho anh

Trên chiếc ghế sôfa phong nhẹ nhàng dùng bông tăm thoa thuốc cho Minh.
– Đau lắm phải ko?
Minh lắm lấy đôi tay đang ngự trị trên mặt cậu.
– Em đang lo cho tôi sao?
TPhong gật đầu, Minh mỉm cười xiết nó vào lòng nhưng Phong lại sợ hãi đẩy cậu ra 1 cách phũ phàng. Phong lùi lại giữ khoảng cách an toàn với Minh khiến lòng cậu chua xót.
– Xin đừng đụng vào tôi!
Minh bặm chặt môi cố nén nỗi đau lại.
– Thu Phong anh xin lỗi!
– Đi đi! Rời khỏi nhà tôi nhanh lên! Lũ đàn ông các người tất

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT