|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hồi trước mình học
trường này mà.Mấy nhỏ đó nhìn cũng
thích chết đi được :
-Mấy bé đó: A..anh H kìa tụi bây.Ảnh đi cùng với nhỏ nào trường mình vậy ta?Thôi hết hi vọng rồi tụi mầy ơi.Nhỏ kia xinh quá-Mấy bé đó vừa nói vừa chỉ tay về phía em.
Em đáp lại bằng một nụ cười tỏa mưa. :
Rồi qua trường đi học.Chạy hết tốc lực vì chắc giờ này thì chỉ xác cmn định là trễ rồi con ạ. Nhanh chóng vào trường..Phù may quá chắc còn kịp chào cờ.Vừa bước vào lớp thì đã bị tụi bạn hôm trước em nhờ ấy ạ. Mấy tụi nó cứ lèm bèm ,nhắc lại chuyện hôm trước.Em chỉ ậm ừ vài câu cho qua chuyện chứ biết nói sao giờ.Hông lẽ nói:
-Ừ tao thích N đấy.Nên tao cứu ẻm
thì có gì sao..
Thấy em chả muốn chả lời nên tụi nó cũng chẳng cù nhây thêm nữa. Thôi chuyện ở trường cũng chả có gì đặc sắc lắm nên em next tới tan học.
Tùng…………………….tùng…………
..tùng…………………………….
Tiếng trống định mệnh háo hức mà chắc hẳn đứa nào đi học cũng luôn chờ đón từng giây,từng phút trong những tiết học.Em nhanh chóng thu dọn tàn cuộc và đi lấy xe ngay và luôn kẻo N đợi lâu.
Vừa thấy bóng dáng xa xa của một người con gái xinh đẹp đang đứng đợi thì bên cạnh là mấy thăng đực rựa đang đong đưa ẻm.Chắc là xin số phone đây mà.Nhưng ẻm thì vẫn làm mặt lạnh chả trả lời gì bọn chúng cả….Bọn này thiệt là người ta đã
không thích rồi mà còn cù nhây,bởi vậy cái tính hám gái khó bỏ mà.Thiệt tình giống em ghê cơ
Thấy vậy em cũng bắt đầu hơi nóng với tụi này. Vịn gas thật nhanh tới chỗ ẻm và thắng một cái rất ư là vui tai(Két……Két…..) làm cho tụi đực rựa kia phải giật mình.Cười một phát thật tươi như chưa từng có chuyện gì.Ý là hoa này đã có chủ rồi nhá
cưng,lén phén với gấu anh là không được đâu đấy:
-Mình: Nãy giờ đợi anh lâu chưa??
-N: ừ..cũng mới thôi.-vẫn bộ mặt lạnh như băng ấy
-Mình: Về thôi em!!
-N : không nói gì chỉ khẽ gật đầu,rồi bước lên xe
Đưa N về nhà,bỏ lại phía sau là bao con mắt lộ rõ sự tiếc nuối của tụi đực rựa kia.Nghĩ cũng tội chúng thật. Trên đường về vẫn vậy, em với N chả nói với nhau thêm câu nào nữa.Cứ như là sự nhí nhảnh, trong trắng dễ thương đi đâu mất ấy.Ẻm như trở lại như mấy ngày trước kia.Buồn ghê ghớm
Trưa về thì ăn cơm nước các kiểu chứ cũng chả có gì để kể.Mẹ, mình với N ăn thôi còn Bố thì ở lại cơ quan nên không về. Hình như là có N ăn chung mẹ mình vui hơn thì phải.Bà cứ gắp thức ăn cho N suốt mà chả để ý gì đến thằng con trai quý từ này là gì cả. Cứ coi em như là không khí ý.Buồn ghê ghớm…
Chiều thì tầm 3 giờ má bảo đưa ẻm với má đi mua mấy đồ lặt vặt với quần áo.Má thì tặng ẻm cái vòng đeo tay đệp bỏ mọe ra, đến giờ N vẫn còn giữ đấy ạ(quý quà của mẹ chồng vãi)Trong khi đó mình đếu có cl gì cả.GATO vãi ra.Bắt đầu khóc chịu rồi đấy nhá.Cơ mà mẹ mình quý N cũng là biểu hiện tốt.Suốt buổi em đi theo 2 mẹ con đó sách đồ mệt vãi tờ rym luôn,2 mẹ con đó cứ cười cười nói nói, chọn chọn,lựa lựa mà chả chọn gì cho em cả….Thế ếu nào mà mình bị coi như thằng ô-sin cho 2 mẹ con này nhỉ??
Tối về thì vẫn là điệp khúc muôn thuể lặp đi lặp lại mà bất cứ ai cũng phải làm hằng ngày. Phải. Tắm,rữa,ăn cơm.Tối thì có ba về ăn cơm nhá.Trong bữa ăn thì mẹ hỏi:
-Mẹ: Thằng H. Mày coi kèm em nó học được môn gì thì kèm đi nhá.
-Mình: Hả?????? À ờ để con
-Mẹ: Vậy mày định kèm môn gì hả con??
-Mình: Dạ chắc môn Hóa mẹ ạ.Con khá nhất môn này.
-Mẹ: Vậy N ý con sao??
-N: À..Dạ được ạ..Môn này con cũng không giỏi lắm nên để anh H kèm con cũng được ạ
-Mẹ: Vậy được rồi. Thằng H coi mà anh em bảo ban, giúp đỡ em nó học
với nhá.
-Mình: Dạ-Nói vậy thôi chứ nãy giờ mình mừng còn ếu kịp ấy chứ chẳng đùa. Được có thêm thời gian gặp ẻm, vô phòng ẻm, tiếp xúc nhiều hơn nữa cơ mà.Thôi nghĩ tới đã sướng Vãi Cơ mà hông biết N có thích học hôn nữa?? Sau
này mới biết ẻm học giỏi bỏ mọe ra.Hình như là hồi còn Ở HN còn làm lớp trưởng nữa đấy chứ đếch vừa đâu.
Ngồi xem phim, nói chuyện tí thì em lên phòng học bài. Mai có kiểm tra lần 3 môn Hóa, Lý, Sinh nên phải xem lại tý mặc dù là Hóa,Lí em hơi bị khá đấy nếu không muốn nói là giỏi đâu. Mà mãi chả học được gì sất chỉ nghĩ đến thái độ của ẻm thôi.Sao N lại
Vậy ta??
Buồn quá lên mạng xem phim tí(Ko phải jav đâu nhá. thím nào nghĩ vậy thì nhá)
Xem xong lát rồi chuẩn bị đi ngủ.Trước khi ngủ em còn gửi tin nhắn cho N là:
-Mình: N ngủ chưa??
Đợi mãi mà máy vẫn báo thế này:
-Mobile: You donot have a new messager from N.
Đợi mãi mà vẫn đếch thấy reply lại các thím ạ.Mãi cũng mệt.
-Mình: Không biết rồi mai sẽ ra sao đây?? Haizzz!! N mà như vầy miết chắc phát nãn quá.
P/s: Hết ngày. Vì tính chất của review nên em phải review cụ thể từng ngày các thím ạ.Thím nào nói nhạt cũng phải thôi.Nhưng có sao em nói vậy thôi…Bởi nó xuyên suốt các hoạt động trong ngay mà kể cả việc vệ
sinh này nọ là em không nói rõ ra thôi.Em sẽ cố gắng review đều đều .
Thanks mấy thím đã ủng hộ ạ.Chúc các thím ngủ ngon
Tiếp nha mấy thím :
Tình hình là em thấy nhiều thím khó chịu với truyện của em rồi nói này nói nọ các kiểu.Vậy thì em cũng không thím tí nào,vẫn như cũ thôi….Không thích thì cứ việc
next ,em không có ý kiến gì cả,,nhưng xin đừng buông lời cay đắng. Có nhiều thím nói rì viu này hơi lang mang, lặp đi lặp lại rồi này nọ nên em xin được phép review nhanh tới những đoạn gây cấn , đặc sắc như các thím yêu cầu.Em xin đi thẳng vào vấn đề ngay đây ạ:
Nhắc lại những việc đáng nhớ nhé.Sau cái ngày hôm đó thì cho đến hơn một tháng N ở nhà em thì vẫn vậy các thím ạ,vẫn bình thường như cân đường hộp sữa thôi.Mồi buổi sáng thì em vẫn chịu trách nhiệm đưa đón N đi học này nọ,chiều thì N có muốn đi đâu thì toàn em chở đi thôi.Nói trắng ra lè em chẳng khác gì một thờ Xe ôm gần đúng nghĩa(thiếu trả tiền thôi),không hơn không kém tẹo nào.Hai đứa không bao giờ có những buổi đi chơi riêng với nhau như cái ngày hơn tháng trước
nữa…Cơ bản là em cũng có mời nhiều lần lắm chứ bộ.Nhưng đáp lại luôn là những lời từ chối với những lý do vô cùng chính đáng nhé:
-N: Thôi anh ạ..Hôm nay em phải học bài mai có test.Thôi để khi khác nhé.
-N: Hôm nay em hơi mệt
-N: Lát em có công chuyện nên đi với bạn mất rồi…..
-N:…..bla bla muôn vàn lý do
Mà nhiều lần bị từ chối như thế em cũng đâm ra phát nãn,chả còn muốn nữa.Mà mình ép ẻm đi cũng không được, mà nếu có nhận lời thì đi chơi với nhau cũng chẳng vui vẻ gì
Chiều tối thì cả nhà em (bao gồm cả Nnhé) đông đủ ăn cơm, nói chuyện hỏi thăm nh
nhau bình thương, vui vẻ. Đặc biệt là cả ba lẫn mẹ em càng ngày càng quý N hơn,xem N như là con gai’ mình,là một thành viên thực thụ trong cái gia đình này mới ác chớ lị.Nói thật là nhiều lúc em thấy GATO với N vãi ra. Tự hỏi ” sao mình lại sinh ra là một thằng con trai nhỉ??” Con gái thì sướng bỏ mọe ra ý chứ.
Haizz!!N mà cứ như thế này thì em hết tin
tưởng vào cái gọi là tình yêu quá và chắc phải qua Thái làm lại cuộc đời này mới được,để được gần N hơn,chơi chung, xem nhau như chị em gái.NHưng mà em nhận ra rằng em vẫn còn cảm giác với đàn bà, con gái lắm” Đặc biệt em thích N cmnr -sao mà bỏ được cơ chứ” nên chẳng thể
làm thế.
Ăn cơm, nước, nói chuyện các kiểu xong thì em với N phải lên phòng học. Mà em phụ trách chức “gia sư bất đắc dĩ” của N mà bậc phụ huynh đã thoái thác cho nên em không thể từ chối mà phải làm hết chức trách , nhiệm vụ được giao. Đúng là được gần N thế này thì sướng bỏ mama ra
ý chứ N ở nhà mặc đồ thỏa mái lắm…nhưng mà N vẫn rất giữ khoảng cách giữa hai đứa với nhau lắm các thím ạ…Khổ thế đấy…nên em cũng chẳng làm được gì cả
Về khoản học hành thì em phải công nhận là N học ngu vãi shit ( N ơi.Anh xin lỗi nếu em đọc được những dòng này thì hãy tha thứ cho anh…anh không cố ý… )mất căn bản về lờ về môn này ý chứ chẳng đùa,phải nói là đếu biết gì sất thì đúng hơn.Mấy
môn khác N học sao thì em không biết chứ môn của em thì N học kém thật đây. Nhưng được cái là N rấtthông minh nhanh hiểu lắm nhé,nên em cũng chịu khó giảng kỹ càng,tường tận cho ẻm hiểu.Thấy N khá môn này hơn từng ngày là em vui rồi^_^ Bằng chứng là mấy bài kiểm tra môn Hóa của em ở trường mà em lén xem được.
Ngày……..tháng ……..năm
Hôm ấy em nhớ không lầm là thứ 3 thì phải.Sau khi em đưa N trên đường đi học về trên con xe thần thánh của em ( em xin được giấu tên xem, không các thím lại bảo em khoe của rồi này nọ nữa. Em không thích) trên con đường quen thuộc mà 2 đứa đã đi thường ngày trong hơn 1 tháng
nay. Trời lúc này cũng chẳng tốt đẹp gì, chả có tí nắng nào cả,nó cứ hầm hầm , mây mù thì nhiều lắm.Dự là sắp có chuyện chẳng lành .Đang mãi suy nghĩ lung tung thì bỗng cái người phía sau lưng em kia lên tiếng bắt chuyện trước. Phải nó đây là lần
đâu…lúc đó em cũng hơi thoáng chút gì đó ngạc nhiên:
-N: Anh H!-Ẻm kêu em giọng ngọt ngào phát ra từ cái đôi môi mỏng,mềm kia nhìn chỉ muốn cắn và nuốt thôi.N vừa nói vừa vỗ nhẹ vai em như để em nghe thấy..
-Mình:
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




