|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chuyên THPT chuyên Phan Bội Châu (là trường em đang học đấy) Ẻm học chuyên Anh nhé.Vậy là từ nay hai đứa em học chung trường cmnr nên cũng dễ đưa đón.Xác định là N còn ở nhà em lâu dài rồi ,tận 3 năm thpt lận mà.Vui bỏ mọe ra đi được
Rồi kì nghỉ hè cũng tới và nhiều biến cố thay đổi cuộc đời em cũng bắt đầu từ đây.Hè thì được nghỉ nên sướng vờ lờ ra.Mà lớp em rủ đi Nha Trang chơi một tuần nên em cũng đồng ý.Định rủ N đi cùng cho vui nhưng mà bỗng nhớ tới cái vụ nhờ mấy thằng bạn mình chặn xe rồi làm trò đó nên em không dám. Không phải là em muốn dấu N đâu nhưng mà giờ tình cảm
của hai đứa vừa mới có chút gì đó gọi là khởi sắt nhưng không nói ra thôi. Nên em cũng đành ngậm ngùi mà đi một mình vậy,bỏ N một mình ở nhà nghĩ cũng tội.
Ở Nha Trang thì cơ bản là cũng vui lắm,nhưng thấy nhớ nhớ ẻm thì phải nên em cũng thường xuyên gọi+ nhắn tin với ẻm thường xuyên . Mong là ẻm không giận mình chứ nếu giận thì chỉ có xác với định là Sad ending cho một câu truyện buồn không tên rồi.
Tuần sau thì em cũng về.Cảm giác nhớ N kinh khủng như là vài năm xa cách chưa gặp vậy. Nhìn em mới mấy ngày mà đẹp , nảy nở ra thì phải. Yêu ghê cơ Chỉ thiếu là lại gần bắt tay rồi ôm hôn thôi.Hỹ hỹ.Nếu làm vậy ngay lúc đấy thì ăn tát chứ chẳng chơi.
Sau đó thì thấy mình cũng có lỗi quá, đi chơi mà không cho ẻm đi theo về lại chả mua quà. Công nhận lúc đó em ngu kinh khủng sao lại quên được cơ chứ. Thấy vậy nên em cũng dẫn N đi chơi lung tung này nọ.
Nhớ nhất là đêm hôm đó .Hai đứa em đã dắt tay nhau đi hóng gió ở Quản Trường Hồ
Chí Minh ấy(dắt là em đèo ẻm chớ không phải là nắm tay nhau đi đâu nhé).Phải nói đây là lần thứ hai em cùng N đến nơi này. Ở đây vẫn vậy, như lần trước thôi nhưng lần này khác lần trước rất nhiều bởi em mang theo cảm xúc yêu thương với người con gái đi bên cạnh em lúc này đây. Chọn một góc đẹp ở núi Chung và ngồi xuống đám cỏ xanh kia. Trên này thì tối om à nhé, cặp naò yêu đương mà lên đây thì chắc chỉ để tâm sự, hun hít,ôm nhau đủ kiểu mà không ai thấy cả nhé.Khẽ nhìn qua N thì thấy ánh mắt ẻm đượm buồn, nhìn xa xăm
trong khoảng không gian không xác định phía trước như đàn có tâm sự thì phải?? Nãy giờ trên đường đi tới giờ ,ẻm toàn im lặng chả nói gì cả.
Thấy thế nên em chủ động trước:
-Mình: Bộ N có chuyện gì hả??
-N:……??? Không nói gì ….quay sang nhìn em và cười . Nhưng ẩn sâu trong nụ cười ấy như gượng gạo, có một nét ưu tư, phiền muộn đang ngự trị. Nó hoàn toàn không giống nụ cười quen thuộc thường ngày, khiến em cũng có một chút thắc mắc, kèm theo đó là sự ngạc nhiên của người con gái đầy xinh đẹp, bí ẩn mà em yêu thương bấy lâu .
Thấy N vậy nên em cũng chẳng hỏi thêm gì nữa. Mà nếu muốn nói thì tự người sẽ kể cho mình nghe thôi. Tầm 3 phút sau thì:
-N: Anh biết sao N lại đến đây?? Sống ngay nhà anh không??- N vừa nói nhưng mắt vẫn đang nhìn về phía trước.
-Mình: Hì….Thì tại N lúc đó lười học dỡ quá chứ gì??-Em cố tạo ra một nụ cười khó nhọc nhằm xóa tan cái bầu không khí chết tiệt này
-N: Không phải vậy đâu anh à.
-Mình: Chứ sao??-Em hỏi lại một câu hết sức ngây ngô.Em biết N học không quá tợ nếu không muốn nói là quá giỏi ý chứ chẳng đùa.Bằng chứng là mấy bài kiểm tra vừa rồi của ẻm toàn 8-9-10 không à, tệ nhất là điểm 7 thì phải. Nhìn mà ngưỡng mộ chết được.
-N: Thì tại….( Sau đó ẻm kể cho em nghe hết)
Đại loại là như thế này ạ. Lúc trước N ở Hà Nội gia đình sống rất là vui vẻ hạnh phúc nếu không có biến cố xảy ra.Đó là khi má N mất 0 Lúc này thì N đau khổ lắm bởi ẻm mất đi một thứ quá lớn, quá bất ngờ mà chả kịp chuẩn bị trước.Khiến cho ẻm bàng hoàng rồi ngả gục xuống. N càng ngày càng ít nói, ít tiếp xúc hơn, nên cái bản tính lạnh lùng cố hữu hiện giờ của ẻm cũng từ đó mà ra cả.
Tầm 3 tháng sau kể từ khi má N mất thì ẻm lại phải chấp nhận cái hiện thực phũ phàng kia. Ba N lấy người mới(tạm gọi là dì nhé) Dì rất tốt với N, cho dù N có nói nặng lời hay cư xử không phải phép thì bà vẫn không trách hay giận gì cả.
Dì là người rất tốt nhưng đáng trách là Ba của N kìa. Thử hỏi, khi vợ chồng còn sống thì yêu thương, lo lắng thế kia mà nay bà mới mất chưa được bao lâu thì ông lại đi lấy người khác về và bắt con gái mình gọi bằng Dì???Thử hỏi có chấp nhận được chăng, chấp nhạn được tất cả chuyện này. N cũng thế thôi, ngay lúc đó em chả thể nào chịu đựng được cái người phụ nữ ấy hằng ngày ra vào nhà mình và vui vẻ bên người đàn ông “Tàn nhẫn” đó. Nên em cũng bắt đầu tụ tập ăn chơi, giao du với đám bạn xấu mà bỏ học như để trốn tránh cái sự thật phũ phàng, tàn nhẫn rằng “em đã mất đi người mẹ thân yêu nay lại mất cả bố” em làm vậy như để quên đi cái cuộc đời xấu xa này mà không biết mình đang tự làm mất chính bản thân mình.
Nhanh chóng kết quả học tập của em bị suy giảm rõ rệt. Trước kia thì em là 1 học sinh giỏi là lớp trưởng gương mẫu của lớp,,là 1 hot girl của trường mà nhiều vệ tinh theo cũng chẳng có gì là lạ cả. Em vốn nổi tiếng thông minh, xinh đẹp, học giỏi , con đại gia ….Ai mà không thích cơ chứ??.Nhưng giờ thì kết quả như các thím đã biết rồi đấy, em.cũng đã bị nhà trường mời lên làm việc vì lý do nghỉ học quá nhiều….Tin này cũng nhanh chóng đến tai ba N . Và ổng cũng đành bó tay nên đưa ẻm về NA và ở nhà em như các thím đã biết rồi đấy.
N nói xong thì im lặng rồi thở dài thôi.Em thì nãy giờ vẫn im lặng nghe N kể và hóng hớt hết toàn bộ , cử chỉ cho dù đến nhỏ nhất.Nghe xong thì:
-Mình: Ùm….-Em nói như mình đã hiểu ra vấn đề mà cũng chẳng biết nói gì thêm nữa.
Lại một khoảng lặng thường thấy giữa cả hai. Cả hai như đang theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình nên chẳng ai nói với ai câu nào.
Mà phải công nhận là nhạc phụ đại nhân này nguy hiểm vờ kờ lờ ra ( Dạ. Con xin lỗi. Con không cố ý đâu ạ) Mục đích của ổng đưa con gái yêu của mình về Nghệ An là để nó khỏi quậy phá nữa, lo học hành, vũng như không xen vào cuộc sống riêng tư của ổng với vợ mới. Nghĩ đến đây thì trong đầu em lóe lên một ý nghĩ:
-Mình: Có khi nào ổng cố tình đưa con gái ổng về ở nhà mình sau thì gả cho mình luôm không ta??? Mà nếu vậy thì quá dữ cmnr “1 mủi tên bắn trúng 2 con nhạn” . Vậy thì em phải cảm ơn nhạc phụ đại nhân vì đã sinh ra và mang đến cho con một người con gái tiểu thư, xinh đẹp, sắc xảo, thông minh, kiêu kì….này rồi.Đoạn này thím nào bảo em CDSHT thì nè nhá.Lúc trước thì em không chắc là thật hay không , cũng có thể là thế lắm.Nhưng sau này được biết là thật các thím ạ
Nhìn qua N, trước ánh đèn hiu hắt, em thấy N đẹp ghê ghớm, đẹp hơn bao giờ hết. Người gì mà xinh dữ trời..À mà hôm nay ẻm vẫn vậy mặc áo thun, quần xịp ý quần short nhé. Ôi, Hai chân ẻm trắng và dài miên man đang dũi thẳng trên bãi cỏ xanh mướt kia. Tầm 5 phút sau thì :
-Mình: Bộ giờ N còn buồn lắm hả?? Mà sao lúc nãy N lại kể cho anh nghe??-Em hỏi 1 câu ngu hết sức nhằm thăm dò tình hình như thế lào.
-N: Ùm…..Mà giờ em thấy đỡ ,Ờ dễ chịu hơn rồi. Mà em không biết sao lại kể cho anh nghe nữa , chỉ muốn có người tâm sự cùng thôi….nên thế ấy mà
Em chỉ cười trừ chứ không trả lời lại. Ắt hẳn nhỏ N này có tình cảm với mình chắc rồi cũng nên.Chứ không sao ẻm lại đi kể với mình mà không phải là một ai khác?? Đây có thể là tín hiệu vui chăng??
-Mình: Thôi. Đứng dậy anh dẫn em đi ăn kem được hông nè??Đừng có buồn nữa !! Ui coi cái mặt xấu chưa kìa..Bleu bleu
-N: Hả ?? Anh nói ai xấu hả ??-N đuổi theo và đấm vào lưng em.Giờ nghĩ lại vẫn thấy vui phết
Sau đó chúng em đi ân kem ở quán abc đường xyz gần nhà em ý ạ.Ăn xong thì về, mà cũng vui lắm, hai đứa cuờ nói suốt buổi luôn.
Nhưng nơi đây anh có một tình yêu….Hình bóng em lớn lao và khôn xiết…
Tiếp nào các tềnh êu:
Sau khi đưa N đi ăn khuya này nọ xong thì cũng đến lúc đưa ẻm về tới nhà vì cơ bản thì lúc này cũng 10 h hơn rồi chứ chẳng còn sớm gì nữa.Đường phố lúc này thì cũng ít người qua lại hơn, lòng em trong lúc đó gợi lên một nỗi niềm, một cảm xúc
khó tả thành lời.Em rất ư là vinh dự khi người ngồi sau xe mình lúc này là người con gái mà mình đã yêu thầm thương trộm hơn 3 tháng qua.Đầu em lóe lên một ý định là mình phải làm cái điều gì đó nhằm thay đổi mối quan hệ mờ nhạt,chưa định hìnhđược của cả hai. Phải,nhất định N sẽ là gấu của mình thôi.Nhưng mình phải làm sao đây??? Đúng rồi trong lúc này thứ mình cần là một lời ngỏ chính thức tới N. Dù có ra sao đi chăng nữa thì em vẫn sẽ tỏ tình.Mà có khi nào N vẫn đang đợi mình nói lời đó chăng?? Dù không chắc nhưng
mình vẫn có cảm giác N quan tâm ,để ý tới tới mình đó dù ít, dù nhiều thì cũng có.
Mãi rong đuổi với những suy nghĩ của bản thân thì cũng đến lúc ngừng.Vừa đến nhà thì ẻm xuống xe mở cổng cho em chạy xe vào.Em chạy vào và ra khóa cổng lại.Hình như là lúc này bố mẹ em đi ngủ hay vô
phòng hết rồi nên chả có ai cả.Khi bước vào thì em thấy N đứng đó đợi em .Lòng vui vui khó tả.Nở một nụ cười thật tươi:
-Mình: Lên thôi N
Em và N cùng lên phòng không ai nói thêm bất cứ một lời nào nữa cả.Cho đến khi N chuẩn bị bước tới cánh cữa phòng ẻm thì em bỗng kéo tay ẻm lại như một phản xạ tự nhiên , như không muốn thứ gì đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




