|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
em bồi hồi, xúc động nhớ về những vùng đồi núi trập trùng, khe sâu thăm thẳm – quê hương Đà Lạt của em quá…
- Chiều nay Sài Gòn mưa 1 cơn thật lớn, cũng may lúc đi ăn vừa chạy về gần tới nhà thì trời bắt đầu nặng hạt, ai cũng cố gắng chạy thật nhanh hơn để mau về nhà tránh mưa, em cũng không ngoại lệ !
Khi chạy tới đầu hẻm thì em thấy 1 ông già chạy xe ôm chở 1 anh chàng trẻ tuổi dừng ở trước hẻm. Nhưng có 1 điều lạ là anh chàng trẻ tuổi này không đi bình thường mà cứ mò mò bám vào bờ tường để đi, mặc dù mưa thì đang rất to và cả anh ta lẫn ông già đều ướt sũng.
Em mới chạy lại hỏi thì biết được là anh ta bị khiếm thị, đang tìm nhà trọ của mình bằng cách…sờ lên tường. Do ông xe ôm cũng không biết nhà nên em chỉ còn cách nghe anh chàng khiếm thị “tả” nhà trọ của anh ta – “Nhà có cánh cửa màu xanh”.
Hẻm gần em cũng có mấy căn xây phòng cho thuê và 1 điểm chung là nhà nào cửa cũng màu…xanh. Cũng là màu xanh da trời nhưng cái đậm cái nhạt. Bây giờ biết phải hỏi anh khiếm thị thế nào đây? Anh ta bảo cứ dắt anh ta đến từng nhà để anh ta…sờ cửa…Phải đến cái thứ 3 thì mới đúng là nhà trọ của anh ta…2 vợ chồng cùng khiếm thị như nhau…quen từ khi còn ở Trung Tâm Trẻ Khuyết Tật Q.3, giờ lấy nhau, cùng đi dạy và hỗ trợ trẻ khiếm thị khác. Hằng ngày thì nhờ người này, người kia dắt vào. Hôm nay trời mưa nên không có ai…
Sau khi đưa anh khiếm thị về nhà thì em chạy vào nhà lấy cái áo mưa đưa cho ông già xe ôm. Tự nhiên cảm thấy cuộc đời mình còn may
mắn nhiều…
Các thím thông cảm, do em sống ở vùng mà 6 tháng đều là mưa, nên mỗi khi Sài Gòn đổ mưa là lúc em nhiều cảm xúc và tâm trạng lắm. Mưa thường làm con người nhớ về những cõi xa xăm trong quá khứ, đặc biệt là cơn mưa đầu mùa càng khiến người ta miên man về những tháng năm bồng bột đã qua…
Vào nhà thì thấy em vũ đoàn và bà chủ đang hý hoáy viết viết gì đấy, thì ra là làm giấy tạm trú tạm vắng. Thấy em về ẻm cười rất tươi. Mới phát hiện em này có 1 cái má lúm đồng tiền bên trái (em thích con gái có má lúm đồng tiền, cười nhìn rất duyên). Tính đi thẳng lên lầu luôn thì ẻm gọi giật lại, tưởng chuyện gì, ra là trả em cây bút + đưa kèm 1 trái xoài, bảo là trả phí mượn (tính hối lộ người đàn ông duy nhất trong nhà ah). Không lấy nhưng em cứ nhất quyết dúi vào tay, thôi cũng cầm, định bụng tý cho em Tr.
Đến 6h thì em Tr về. Ẻm nói do không mang áo mưa + thấy mưa to quá nên ngồi lại trường chờ hết mưa mới về được, sau đó ngồi kể liên hồi như súng máy về mấy chuyện sinh hoạt trên trường hôm nay đông thế nào, vui ra làm sao..v..v..(Em thì chỉ muốn nghe kể là có bao nhiêu em xinh tươi, 3 vòng ra sao mà thôi). Một lát sau thì ẻm đi tắm 0.
7h bắt đầu xuất phát, em chọn lẩu Công Chúa trên lầu 3,
Parkson Lê Thánh Tôn. Ở đây bán lẩu 1 người ăn cũng khá ngon (nhất là lẩu Thái và Lẩu Nấm), sạch sẽ và giá cả cũng vừa phải 50k. Do hôm nay là chủ nhật nên khách cũng đông, chật vật mãi mới gửi xe được (hầm để xe của Parkson khá nhỏ). Cuối cùng thì em và em Tr cũng yên vị ngồi chờ 2 nồi lẩu Thái…sôi !
Hôm nay em Tr mặc 1 cái đầm hoa ngang đầu gối, đi đôi giầy hài màu hồng nhạt, tóc thì xoã dài ngang lưng, trang phục màu hồng như làm nổi lên làn da trắng phau của con gái xứ dừa Bến Tre. Không biết có phải do ánh đèn vàng lung linh của Parkson hay không mà em thấy em Tr xinh hơn ngày thường rất nhiều. Hôm nay ẻm cũng ít nghịch hơn, cười mím chi chứ không nhe răng ra như thường ngày.
Sau gần 1 tiếng thì 2 đứa cũng “thịt” hết nồi lẩu trong nước mắt, nước mũi (Do thách bỏ thêm ớt vào nồi của nhau)
No say rồi nên 2 đứa quyết định lên lầu 4 chơi…game 1 chút. Em là em khoái món “Tìm Điểm Khác Nhau” lắm (Lần nào đi xem phim cũng phải làm vài ván mới thoả mãn). Ức chế nhất là những lúc gần hết thời gian, còn 1 điểm nữa mà nhìn lòi con mắt vẫn không thấy. Đến lúc nó trả kết quả chỉ muốn gào lên “F*** YÚUU” !!!
Em biết các thím ở nhà mong tin nên cũng không chơi lâu, 10h em lấy xe chở Tr về. Phòng của em nó thì hôm nay thợ đã làm xong, chỉ còn chờ khô là mai có thể lau dọn và ở được. Cũng mừng là sắp được trả lại cuộc sống riêng tư của mình. Nhưng đêm nay thì Tr vẫn còn phải ngủ nhờ phòng em…
Sáng nay vừa thò đầu lên công ty thì xe hoa…ah không xe hơi đã chờ em sẵn. Bị đưa 1 lèo qua bên công ty đối tác hôm trước để bàn việc ký hợp đồng. Do dự án khá lớn nên sau đó 2 bên đi ăn trưa và chiều tiếp tục bàn thảo tiếp.
Không biết đầu óc mụ mẫm thế nào mà sáng đi làm không mang theo điện thoại (cả 2 cái) + ví… cả ngày ngồi bên đó chẳng biết lấy cái gì mà online lên voz với các thím.
Giờ thì em được “thả” về rồi.
Sau khi tắt máy, đang chuẩn bị về với các thím thì giám đốc lại gọi vào phòng bắt em…review về 1 số điều khoản trong hợp đồng hôm nay và hướng thực hiện (Do em chịu trách nhiệm chính phần thực hiện hợp đồng.). Thế là phải ngồi khua tay múa mép thêm gần cả tiếng đồng hồ nữa mới chính thức được “tha bổng”.
Em tức tốc chạy về nhà, phần vì cả ngày để điện thoại ở nhà – lỡ mấy việc, phần vì sợ các thím đợi em lâu. Dọc đường thấy đói đói nên tạt qua mua ổ bánh mì chống đói trước, cơm phở tính sau.
Thắng cái kít trước nhà (bố thắng mới thay có khác, dính như nam châm) thì thấy em vũ đoàn đang lui cui lau chỗ để xe. Thấy em, ẻm ngước lên cười tươi hỏi:
- Ẻm vũ đoàn: Anh ! Mới làm về đó hả?
- Em: Uhm.. mới cày kiếm gạo nuôi thân về.
- Ẻm vũ đoàn: Hihi…Mệt không? Chờ xíu em lau nốt chỗ này rồi anh dắt xe vào nghen !
- Em: Ngồi chờ ngoan có thưởng không?
- Ẻm vũ đoàn: Có lun, thưởng cho cái “roi” vào mông, hông phụ em thì thôi chớ..hứ !
Ngồi nhìn ẻm lau nhà mà thiếu điều em suýt xỉu mấy lần vì mất máu…Ẻm hôm nay mặc 1 cái quần short siêu ngắn, áo 2 dây màu xanh nhạt và không có…cái mà các thím đang nghĩ đấy @_@ Cố gắng rút máu ở 1 số chỗ không cần thiết trở về tim, trấn tĩnh lại tinh thần em hỏi tiếp:
- Em: Hôm nay em không đi diễn sao?
- Ẻm vũ đoàn: Dạ hông, hôm nay chân em bị đau, không nhảy được. Chắc mấy ngày nữa mới lành..hic.. (Nói rồi ẻm xoè chân ra cho em coi, thấy trên đầu gối bầm 1 cục cũng khá bự)
- Em: Sao mà bị như vậy hử?
- Ẻm vũ đoàn: Dạ hôm qua trời mưa em bị té xe…
- Em: Anh tưởng thấy tờ 50 chục nhảy xuống lượm !
- Ẻm vũ đoàn: Hông có mà, anh trêu em đóng cửa nhốt anh luôn bây giờ…hic…(Nhìn sơ qua thì em vũ đoàn đi xe Atila đời đầu, loại này thì trời mưa mà thắng trước thì vồ ếch là đúng rồi.)
- Em: Vậy còn bị chỗ nào nữa không? (Anh xoa cho)
- Ẻm vũ đoàn: Dạ hông, nhiu đây là đủ chết rùi…
- Em: Vậy là cố tình cho anh đứng nãy giờ để đau chân giống em phải không?
- Ẻm vũ đoàn: Cho anh đứng gãy chân luôn…Em lau xong rồi đấy, anh vào nhà đi…hứ !
Đi lên lầu thay đồ, rửa mặt, tiện thể xách ca nước ra tưới cây. Đang tính tưới thì em thấy trên lan can cạnh cái cây có tờ giấy note màu vàng vàng kèm theo dòng chữ “EM TƯỚI RỒI”, cùng cái icon cười lè lưỡi ra. Thử xem lại cái cây thì thấy lá đang còn ướt và đất cũng ẩm. Em Tr thì chưa về, mà cái mặt cười này thì chắc chắn là của mấy em y tá bên kia rồi…
Liếc qua phòng mấy ẻm thì thấy đóng cửa, trước phòng phơi 1 đống đồ y tá đang còn nhỏ nước. Ah ! Tính dùng vải thưa che mắt thánh và nguỵ trang kiểu…Nhật đây mà ! Thôi kệ, điều tra sau…
Bật máy vào Voz, thấy đêm qua các thím ủng hộ em “đưa và…đẩy tình cảm lên tầm cao mới” nhiều quá. Đầu đuôi đêm qua, em xin tường thuật lại khúc giữa như thế này…
Sau khi em review lúc 11h xong thì em Tr gọi em qua phòng ẻm nhờ giúp treo + khiêng 1 số đồ nặng cho ẻm (Do hôm bữa sửa nhà phải khiêng ra). Hai đứa vật lộn…với đống đồ đến khoảng 12h hơn thì tạm xong, đợi mai lau nhà là ở được. Dọn xong thì em Tr ngồi gọt xoài cho em ăn (của em vũ đoàn cho lúc chiều).
Mồ hôi nhẽ nhãi nên ăn xong em về phòng tắm, định tắm xong sẽ online với các thím tiếp. Chuẩn bị mở máy thì em Tr ôm gối qua ngủ, cầm theo bộ bài nữa. Ái dà ! Tính gài vụ gì đây !
Ra là rủ em chơi đánh bài ghi điểm ăn kem (Nghe xong xìu hết luôn, theo em tưởng tượng là phải đánh bài cởi nút hay chí ít cũng là đánh bài ăn hun…). Thôi thì cũng chiều ý em nó và cũng giết thời gian.
Đánh tiến lên 51 điểm, thắng 1 ván 3đ, chuyện nhỏ ! Tưởng gặp gà nên thua mấy ván đầu em vẫn bình tâm như vại, ngồi cười khinh khỉnh (theo kiểu kèo trên), luôn mồm bảo chấp em thế này, thế kia…Đến khi thua cách biệt 25đ thì mới biệt gặp…thánh bài !!! (Lúc nãy mà chơi cởi nút thật thì chắc bây giờ em giống thím David của Michelangelo rồi @_@)
Thế là mất toi 1 chầu kem cho em Tr nữa, xăng mới lên giá hôm kia, lương thì không biết đời kiếp nào mới tăng…Cũng ráng vớt vát thêm vài câu để giữ sĩ diện với ẻm. Ngó đồng hồ thì cũng đã gần 2h, sáng mai còn phải lên công ty sớm nữa nên em quyết định đi ngủ cùng…lúc với em Tr.
Thường ngày thì em chỉ mặc quần đùi ở trần nằm phơi “hàng” ngủ thôi, nhưng do hôm qua trời mưa nên gần sáng em bò dậy kiếm cái áo thun mặc cho đỡ lạnh. Bỗng em Tr thều thào:
- Ẻm Tr: Anh lạnh hả?
- Em: 1 chút.
- Ẻm Tr: Em xin lỗi đã chiếm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




