|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
dần. Giữa chốn đất khách quê người, cô thấy lòng mình ấm lại. Không ngờ thầy cũng đang công tác ở đây. Có thể gọi đó là duyên số không? Cô mường tượng lại vẻ ân cần của anh lúc nâng cốc nước lên môi cô. Trái với vẻ nghiêm túc khi làm việc, anh hoàn toàn gần gũi. Điều đó khiến lòng cô không ngừng chờ mong được gặp lại.
An Vi ấn chuông cửa. Phương Nhã khệ nệ đi ra mở cổng.
- Buổi phỏng vấn hôm nay thế nào?
- Cũng không đến nỗi tệ lắm nhưng cũng chưa thể đoán biết được kết quả. Mà đố mày biết, hôm nay tao gặp ai?
- Gặp ai? – Phương Nhã tròn mắt, dáng bộ tò mò – Thấy mày úp úp mở mở thế này thì chắc nhân vật đó rất là quan trọng.
- Là thầy Huy đó mày.
- Thầy Huy đẹp trai dạy quản trị bọn mình á?
- Đúng thế, vào nhà đi rồi tao sẽ kể.
***
Minh Huy ngồi trước bàn làm việc. Có những công việc không thể giải quyết ở cơ quan. Anh lần dò những con số, kế hoạch huy động, cho vay quý tới đã được xếp hàng gọn gàng trước mắt. Trong thời điểm hiện tại, việc duy trì tốt hoạt động của ngân hàng là hết sức khó khăn.
Anh bỏ máy tính, đứng dậy mở tung cánh cửa sổ. Gió lùa vào phòng, mang theo hơi thở mặn mòi xa xôi của vùng đất biển. Phía xa xa, đường viền của biển hiện lên, một màu đỏ rất đặc trưng. Biển Hải Phòng không đẹp, nước quanh năm đỏ ngầu. Người Hải Phòng cũng không nhẹ nhàng như người Hà Nội. Nhưng đây là quê nội anh. Bản thân anh cũng đã sinh ra tại mảnh đất này. Anh vẫn nhớ như in hình ảnh anh và lũ trẻ con chạy trên những dốc dài của đồi Thiên Văn, rồi đứng ở đó nhìn xuống toàn cảnh phía dưới. Những ngôi nhà bé tẹo hệt như mô hình trò chơi khiến những đứa trẻ nhảy cẫng lên thích thú.
Sáu tuổi, bố đưa anh lên Hà Nội sống. Ở Hà Nội không có đồi núi, cũng không có biển, chỉ có con sông Tô Lịch nước quanh năm nước đen ngòm và bốc mùi. Anh thấy tù túng, khó chịu. Dù ở Hà Nội bao năm nhưng anh vẫn nhớ như in những hình ảnh quê hương mình.
Chính vì thế nên sau hai ba năm xa quê, anh lại trở về với nơi này. Ông bà nội giờ đã già, họ rất cảm động khi thằng cháu đích tôn nguyện quay về quê hương sống và làm việc. Ông bà đã bỏ tiền ra mua tặng anh hẳn một căn nhà để lấy vợ. Họ cũng giới thiệu cho anh vài cô gái nhưng anh chưa muốn lập thân. Anh vẫn sống trong căn nhà hai tầng cũ kỹ này với ông bà. Anh vẫn muốn ăn những bữa cơm bà nấu và vẫn muốn chơi cờ với ông những lúc rỗi rãi.
Có tiếng bước chân lên cầu thang. Bà nội anh trên tay bưng một bát tô sứ. Anh vội vàng lại đỡ giúp bà.
- Sao bà không gọi cháu xuống, vất vả lên đây làm gì?
- Có sao đâu, thỉnh thoảng cũng phải leo đi leo lại cho khỏe chân chứ. Canh gà bà hầm đấy, ăn đi nhé, dưới nồi vẫn còn nhiều. Dạo này mày xanh lắm cháu ạ.
Anh đặt bát canh xuống bàn rồi xoa xoa lên đôi tay gầy nhăn nheo của bà. Đôi bàn tay chỉ còn lại da và xương, anh chạm vào mà thấy lòng xót xa.
- Bà cũng vậy, phải ăn nhiều vào bà ạ.- Minh Huy đỡ bà ngồi xuống giường.
- Cha bố anh, bà già sắp chết rồi còn ăn uống nhiều cho nó trương bụng lên à. Mà chuyện vợ con anh tính sao?
Ở tuổi thất thập cổ lai hy, ông bà luôn mong mỏi một đứa chắt đích tôn mà mãi không đứa nào chịu cho ông bà thỏa ước nguyện. Niềm vui của người già chỉ là con cháu.
- Ba mươi tuổi rồi đấy cháu ạ, cũng đến lúc lập thân rồi.
Không hiểu sao lúc này, hình ảnh An Vi lại thoáng qua trí não anh. Ánh mắt biết cười và cái cúi đầu đầy tinh nghịch của cô lại ùa về.
Nhìn ánh mắt mơ màng của cháu trai, bà nội anh khấp khởi mừng thầm. Đây chính là biểu hiện của người đang yêu. Bà đã đợi, đã đợi lâu lắm rồi. Giới thiệu biết bao cô gái mà cháu trai bà chẳng chịu gặp, mà có gặp họa chăng cũng chỉ nói chuyện đôi ba câu. Bà lấy làm sốt ruột lắm.
- Có bạn gái rồi phải không. Dẫn về ra mắt ông bà xem nó thế nào!
- Cháu chưa có thật mà bà. Nếu có, cháu nhất định giới thiệu với bà.
Minh Huy mở ví, chiếc ảnh nhỏ cài trong ví vẫn nguyên vẹn hình ảnh của một cô gái. Anh viền tay quanh tấm ảnh, những kỷ niệm ngày tháng cũ chợt ùa về.
Thùy Linh đứng bên kia đường, vẫy vẫy tay gọi anh, tà áo dài bay bay trong gió. Hôm đó là ngày tốt nghiệp của anh và cô. Nụ cười cô sáng như tỏa nắng.
- Minh Huy. Minh Huy.
Cô trong trẻo gọi tên anh. Anh hào hứng chạy tới bên nắm lấy bàn tay nhỏ trắng ngần của cô.
- Ai cho cậu nắm tay mà cậu nắm? – Thùy Linh chu miệng lên trêu anh, nhưng vẫn để bàn tay cô yên ả trong lòng bàn tay anh.
- Đồ ghê gớm!
- Gì, nói ai ghê gớm?
Cô xị mặt xuống. Anh rất thích nhìn thấy khuôn mặt lúc này của cô. Bởi lúc này, cô không phải là một Thùy Linh sắc sảo với những bài hùng biện khiến cả hội trường im phăng phắc. Cũng không phải Thùy Linh nóng bỏng trong những điệu Belly dance quyến rũ khiến bao chàng trai mê mệt. Cô lúc này bé bỏng và dễ thương. Cô lúc này là của anh… Một chút tê dại dâng lên trong lòng anh. Bờ môi anh lướt qua bờ môi cô đầy ngọt ngào. Cánh môi mềm với những hương thơm rất con gái…
Những nhói đau trong khoảnh khắc lại hiện về.
Anh gấp ví lại. Nếu còn tiếp tục nhìn cô, anh sẽ không thể tiếp tục cuộc sống này nữa mất.
Chàng trai nào sẽ yêu em thật lòng – Phần 9
– Cậu đoán xem nào, tin vui gì đã đến?- An Vi hồ hởi reo lên.
- Cậu trúng tuyển rồi hả?- Phương Nhã hấp tấp bỏ những chiếc tã nhỏ xinh vừa xin được để lấy “vía tốt” cho con xuống.
- Thật tuyệt vời. – An Vi ngửa cô xoay xoay quanh nhà.- Thật không tin được là vận may đã đến. – Cô sà xuống bên cạnh Phương Nhã, xoa xoa tay lên chiếc bụng bầu của cô bạn.
- Con gái, con đoán xem, bác của con đã làm được điều gì rồi này.
- Này này, cái gì mà là bác. Là dì. Con này mày ăn gian quá, rõ ràng là mày còn sinh sau tao nửa năm lận. -Phương Nhã khẽ đập yêu vào cánh tay An Vi đang đặt trên bụng mình. An Vi ngửa người thoải mái trên ghế.
- Ừ, dì thì dì. Tao đang vui, nên cho mày làm tới đó.
- Vậy thì nhất định phải liên hoan rồi – Tuấn Duy từ trong phòng bếp đi ra, trên tay vẫn cầm muỗng – Hôm nay, đoán trước được kết quả, anh đã đi chợ chuẩn bị rất nhiều món.
Vợ chồng Phương Nhã lúc nào cũng rất nhiệt tình với cô. An Vi cảm động. Giữa thế giới người với người vô tình này, cô vẫn may mắn tìm được một nơi thật ấm áp.
- Nào, cụng ly – Phương Nhã lúc nào cũng ồn ào như thế – Cụng ly mừng bạn An Vi đã không còn thất nghiệp.
- Chỉ một cốc thôi nhé em. Con gái bố không thích mẹ con uống nhiều đâu nhỉ.- Tuấn Duy cúi xuống thỏ thẻ với cái bụng của Phương Nhã. An Vi rất ngưỡng một tình cảm của họ. Ước ao của người phụ nữ đơn giản chỉ là một gia đình hạnh phúc.
Buổi liên hoan nho nhỏ ba người kéo dài tới tận mười giờ tối. Những câu chuyện năm tháng sinh viên trải dài mãi chẳng ai muốn dừng lại cả. Những năm tháng ấy thật thơ mộng. Khi con người ta chưa thực sự phải đối mặt với cơm áo gạo tiền thì tất cả còn thật trong trẻo và đáng yêu.
- Mày nhớ lần ăn cơm tình nguyện ở nhà thằng Hùng trọc không. Nó bận có chiếc quần đùi và lại nằm ngay đầu quạt, gió tốc lên và ôi thôi…- Phương Nhã không ngừng cười.
- Mày chỉ nhớ được những cái như thế là nhanh. Sao không nhắc đến chuyện mày đi hiến máu, khóc ầm lên, để thằng em dưới mình hai khóa phải dỗ dành?- An Vi lém lỉnh.
Phương Nhã xua tay:
- Cái đó không tính, ai chả sợ đau – Rồi gương mặt cô chợt thẫn thờ – Nhớ cái ngày xưa ghê gớm.
Cuối cùng cũng đã đến thời gian đi ngủ của Phương Nhã.
- Giải tán thôi, tớ không muốn cháu gái của mình sẽ trở nên xấu xí vì thức khuya cùng với mẹ. Và tớ cũng phải chuẩn bị cho buổi làm việc đầu tiên vào ngày mai.
- Ngồi thêm một lát nữa đi. – Phương Nhã vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Nhưng An Vi cương quyết bắt cô đứng dậy.
- Nào bà bầu, đánh răng và lên giường đi ngủ cho bọn tớ còn dọn dẹp.
Tuấn Duy phụ An Vi rửa bát. Tiếng nước xối xả chảy. Từng giọt nước thi nhau rớt xuống những chiếc đĩa sứ màu trắng tinh.
- Anh đã rất thích em.- Tuấn Duy nói nhỏ nhưng đủ cho An Vi nghe thấy. Đôi mắt anh quay sang nhìn cô đắm đuối. – Anh nghĩ là em cũng biết.
Động tác thoăn thoắt rửa bát của An Vi hơi dừng lại nhưng rất nhanh, tất cả lại trở về quỹ đạo của nó. Nếu như Phương Nhã nghe được những điều này, hẳn là cô ấy rất đau lòng.
- Chuyện đã qua rồi mà anh. Không nên nhắc lại nữa.- An Vi nhanh chóng cắt đứt câu chuyện.
- Phải, tất cả đã qua rồi – Tuấn Duy thở một hơi dài – Anh xin lỗi. Có thể một chút rượu đã làm anh không tỉnh táo. Em không giận anh chứ?
- Làm sao em lại giận anh được. Đó chỉ là chuyện trong quá khứ, em biết giờ đây anh rất yêu thương mẹ con Phương Nhã.- An Vi xếp những chiếc đĩa trên giá. Cô hài lòng khi chúng được sắp xếp theo một trật tự rất rõ ràng.
***
Buổi sáng đầu tiên An Vi đi làm không khí hơi chút ảm đạm. Bầu trời không sáng và đã bắt đầu có mưa. Tuấn Duy ngỏ ý muốn chở cô đi làm nhưng An Vi từ chối. Cô không muốn làm phiền người khác và đặc biệt là khi Tuấn Duy lại có những lời nói kỳ lạ vào buổi tối qua. Nhất định phải chuyển nhà thôi. An Vi giơ tay lên đón lấy những hạt mưa trước mặt. Phương Nhã đang bầu bí, Tuấn Duy cũng là một người đàn ông bình thường, anh sẽ nảy sinh những nhu cầu hết sức bình thường. Thời điểm này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




