watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3792 Lượt

là rất nhạy cảm.

Chiếc xe ôm dừng lại trước cửa ngân hàng. An Vi thanh toán tiền, cởi chiếc áo mưa, giũ sạch nước nhưng luống cuống không biết làm gì với nó. Cô không thể đem theo thứ ướt nước này vào trong phòng làm việc được.

- Em có thể treo nó trên chiếc móc gần phòng bảo vệ đằng kia – Minh Huy mỉm cười, anh cũng đang giũ những giọt nước còn đọng lại trên áo mưa – Em đến sớm nhỉ?

- Buổi làm việc đầu tiên mà thầy.- An Vi làm bộ trang trọng.

- À, có điều này… – Minh Huy sợ An Vi sẽ nghĩ ngợi, nhưng anh nghĩ là cần thiết phải nói – Trong cơ quan, em có thể không gọi thầy là thầy không?

Không nằm ngoài dự đoán của anh, An Vi lộ rõ sự e ngại.

- Ở văn phòng, chúng ta là quan hệ đồng nghiệp. – Anh cười. – Chắc chắn là như thế đúng không?

Những hơi thở của An Vi trở nên gấp gáp. “Tôi với cô là quan hệ chủ tớ”. – Hình ảnh Hữu Uy với cái nhướn mày quen thuộc hiện lên. Lời nói của Minh Huy đã vô tình khuấy đảo mọi thứ. Có những vết thương đang lên da non, tưởng chừng như đã sắp lành hẳn thì đột ngột lại bị cào xước.

- Em có sao không An Vi, sắc mặt em rất xấu.- Minh Huy lo lắng hỏi.

An Vi vội vã lắc đầu.

- Em không sao.Mà, thầy vừa nói điều gì với em nhỉ? – Cô ngước lên nhìn Minh Huy rồi lúng túng cụp mắt xuống, che giấu những màng nước trong.

- Thôi, không có gì. Chúng ta vào thôi.

Minh Huy lo lắng An Vi sẽ bị các đồng nghiệp khác để ý bởi có quen biết với anh. Nhưng nhìn biểu hiện của cô, cứ tạm thời để vậy đã, trong công việc, anh cũng chưa phải tiếp xúc với cô nhiều.

- Đây là đồng phục của hai em. Chắc các em cũng biết, các em sẽ được đào tạo trong một thời gian ngắn hạn trước khi ra ngồi quầy. Rất hy vọng các em sẽ thể hiện tốt ngay trong thời gian này. Hai em sẽ là bộ mặt của ngân hàng, sẽ trực tiếp giao dịch với khách hàng nên mọi vấn đề phải xử lý hết sức khéo léo. Nếu có gì còn thắc mắc, các em cứ hỏi chị.- Chị trưởng quầy giao dịch thân thiện nở một nụ cười với hai giao dịch viên mới. An Vi thoáng chút hồi hộp. Cô kín đáo liếc nhìn người bạn bên cạnh. Cô ấy cũng có vẻ hồi hộp không khác gì cô.

An Vi chăm chú lắng nghe và quan sát, tỉ mỉ ghi chép lại tất cả những điều cô cho là quan trọng. Công việc của một giao dịch viên khá bận rộn, lại liên tục tiếp xúc với tiền mặt càng giúp cô cẩn trọng hơn trong công việc.

Chiếc giày cao gót khiến chân cô muốn gẫy rời. Cô bỏ giầy, thả lỏng chân ra một chút. Cô đấm cho đôi vai mình bớt mỏi rồi xoa xoa lòng bàn chân hơi lõm, chợt nhớ đến lời mẹ nói: “Con gái lòng bàn chân lõm là vất vả đấy con ạ”. Không biết ba mẹ cô lúc này ra sao. Chắc đang mong nhớ cô nhiều lắm. Tâm trạng An Vi trùng xuống. Cô chỉ mong lại được vô tư lự trước mặt ba mẹ như ngày còn ở trong vòng tay gia đình.

- Công việc ngày đầu tiên tốt chứ? – Minh Huy vô tình gặp An Vi khi cô đang đứng ở cổng ngân hàng ngóng mắt tìm xe ôm.

- Ổn thầy ạ. Chị trưởng quầy tận tình lắm, cô bạn mới của em cũng rất thân thiện.

An Vi mặc áo sơ mi kín đáo và chiếc váy công sở bó sát càng tôn thêm vẻ đẹp nữ tính của mình. Nhìn hình ảnh gợi cảm đó của học trò, Minh Huy thoáng chút bối rối… Anh đã để tâm trí mình đi hoang một vài giây trước khi kịp quay về hiện tại, gật đầu đáp lại câu trả lời của cô.

- Chắc chắn em sẽ sớm thích nghi thôi. Mà em vẫn chưa về sao?

An Vi khẽ mím môi. Trời cũng đã tối dần. Bóng tối lan quanh những vệt sáng của điện đường. Từng dòng người vội vã lướt qua. Những người phụ nữ bận đồ công sở treo bên cạnh xe những túi ni – lông đầy ắp đồ ăn tươi. Những người đàn ông chở sau xe những đứa trẻ, đưa chúng về nhà từ cổng một trường tiểu học. Tất cả báo hiệu một ngày đã tàn.

- Em đang đợi bạn đến đón thầy ạ.- An Vi nói dối. Cô ái ngại nói thật với anh chuyện mình đang tìm kiếm xe ôm bởi nếu anh biết sự thật, anh sẽ lại tình nguyện đưa cô về nhà.

- Vậy thầy với em cùng chờ. Con gái một mình đứng thế này cũng không ổn đâu.- Minh Huy gạt chân chống xuống, dựa người vào xe, dáng bộ nghiêm túc chờ đợi. Một người con gái như em đứng một mình không ổn, không hề ổn một chút nào hết.

An Vi không biết phải nói gì. Sự quan tâm của thầy nằm ngoài những gì cô có thể tưởng tượng. Cô vân vê quai túi xách, không biết mình phải mở lời từ chối thế nào. Minh Huy vẫn đứng đó, vẻ mặt hết sức bình thản. Anh không có vẻ gì là trêu đùa cả – điều đó càng khiến An Vi thêm nghĩ ngợi. Sau một hồi im lặng An Vi mới khó khăn cất lời.

- Thầy về trước đi không muộn rồi.

Minh Huy nghiêng đầu. Một nửa khuôn mặt anh sáng dưới ánh đèn. Cô gái này lúc nào cũng cố ý xua đuổi và chạy trốn anh.

- Sao lúc nào em cũng có ý định xua đuổi thầy thế nhỉ?

- Em không…

Phải lấy hết can đảm, An Vi mới có thể mở lời, vậy mà Minh Huy lại khiến cô có cảm giác hết sức tội lỗi. Cô chỉ muốn giữ khoảng cách với anh, cái khoảng cách mà lý trí đã xây dựng lên nhưng con tim cứ hối thúc phải vượt qua. Những giọt nước mắt đã chực trào trên khóe mắt An Vi. Cô đang tự đấu tranh với bản thân mình. Một nửa trong cô muốn gần anh, một nửa trong cô lại muốn trốn chạy. Cô khổ sở. Những ánh đèn xe loang loáng chạy trong mắt nước. Đôi chân cô không kiểm soát được, cứ thế lao đi.

- An Vi!

Minh Huy sửng sốt khi thấy An Vi bất ngờ bỏ chạy. Anh đã làm cô tổn thương ư? Anh không chắc có phải nguyên nhân từ chính mình không, nhưng chắc chắn một điều rằng, anh đã nói gì khiến cô tổn thương.

- An Vi. – Anh đuổi theo cô, tấm áo mỏng khoác hờ bay trong gió.

- Thùy Linh. – Anh gọi to tên cô nhưng cô vẫn chạy. – Anh xin em, dừng lại đi Thùy Linh.

Cô vẫn không dừng lại. Minh Huy thấy dạ dày mình quặn thắt. Những cơn đau tiến đến hành hạ anh. Nhưng bước chân của anh không vì thế mà chậm lại. Cái anh cần lúc này là nắm giữ cô bên mình. Cô đang bị bệnh, thì sao chứ? Anh vẫn yêu thương cô, họ đã quyết định về nhà ra mắt nữa rồi cơ mà. Tại sao cô tàn nhẫn với anh như thế. Cuộc sống của anh sẽ như thế nào nếu không có cô?

Ánh đèn pha của một chiếc xe tải chói lòa rọi chiếu vào mắt anh. Đôi mắt Hữu Minh chưa kịp thích ứng với ánh sáng mạnh, đột ngột nhắm lại. Khi anh mở mắt ra, trước mặt anh, một bóng người mong manh từ từ đổ xuống.
Chàng trai nào sẽ yêu em thật lòng – Phần 10
Anh lặng người đi. Toàn thân tê liệt. Máu trên cơ thể dường như đã dồn hết về não.

Không đâu, không đâu, người đó nhất định không phải là cô ấy.

Đầu gối anh run rẩy. Anh chạy từng bước. Vấp ngã, rồi lại đứng lên chạy tiếp, miệng anh liên tục lẩm nhẩm trên cô.

Cô nằm đó, máu đỏ tươi ứa chảy từ cơ thể cô, lênh láng trên mặt đường. Anh đỡ cô dậy. Những giọt máu từ đầu cô chảy xuống, ướt đẫm đôi tay và vạt áo anh.

- Ai đó gọi giùm tôi cứu thương.- Anh đưa ánh mắt hoảng loạn về phía những người đi đường đang xúm lại chỉ trỏ. Rồi anh lập tức quay trở lại với cô, dịu dàng trấn an. Lúc này anh cần mang đến cho cô niềm tin vào cuộc sống.

- Em yên tâm, em sẽ không sao đâu. – Minh Huy hôn nhẹ lên trán Thùy Linh. Cô từ từ mở mắt. Minh Huy nhìn thấy hình ảnh của anh trong đáy mắt cô. Cặp môi cô khẽ động đậy mỉm cười. Cô nhấc bàn tay của mình lên, Minh Huy lập tức nắm lấy.

- Anh Huy. Em yêu anh. – Cô yếu ớt cất tiếng nói.

- Anh cũng yêu em, Thùy Linh, chúng ta sẽ làm đám cưới, sẽ có những đứa con, nhất định là như thế. Em phải cố lên, cố lên, biết không? – Ánh mắt Minh Huy trần ngập tình yêu thương.

- Không kịp nữa rồi… Anh Huy, – Thùy Linh chạm nhẹ ngón tay lên môi anh, thì thào – Dù sao thì em cũng sẽ chết. Anh hãy quên em đi và sống tốt, anh nhé.

Đôi mắt Thùy Linh dần dần nhắm lại. Trời bỗng dưng đổ mưa xối xả. Những giọt nước hòa với máu loang lổ trên cơ thể cô, táp lên gương mặt anh, làm nhạt nhòa ánh sáng của điện đường. Một sự sống leo lét tắt. Anh xiết chặt Thùy Linh vào lòng, trái tim như có hàng vạn mũi dao đang cào xé. Anh gục đầu lên ngực cô.

- Thùy Linh, trọn đời này, anh sẽ mãi yêu em.

- Đưa cô ấy lên xe mau. – Tiếng một người đàn ông vội

vã giục. Minh Huy bế cô đặt lên cáng. Bàn tay anh vẫn không rời bàn tay cô. Xe chuyển bánh, tiếng còi xe hú lên sự tang tóc lạnh lẽo.

- Tôi cần người nhà bệnh nhân ký tên vào đơn đồng ý phẫu thuật. Anh là gì của cô ấy?

- Tôi là chồng cô ấy. – Minh Huy lập tức đỡ lấy mẫu đơn, anh không nghĩ gì ngoài việc cứu sống An Vi. – Cô ấy thế nào rồi bác sĩ?

- Tình hình rất nghiêm trọng nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Được rồi. Anh ngồi đây đợi đi.

Cánh cửa phòng phẫu thuật đóng lại. Minh Huy gục mặt xuống lòng bàn tay. Máu đã loang đỏ trên vạt áo anh, ánh mắt tò mò của những bệnh nhân ngang qua dán vào cơ thể anh nhưng anh không hề để ý. Chẳng có gì quan trọng bằng tính mạng An Vi lúc này.

Mỗi khắc mỗi giây trôi đi chậm chạp. Cả thế giới chuyển động, còn mình anh đứng im. Từ ký ức xa xôi vọng về hình ảnh của một người con gái.

Thùy Linh mỉm cười nhặt một chiếc lá đặt lên tay anh.

- Hạnh phúc đang có, nhất định anh phải trân trọng nhé. – Minh Huy gật đầu.

- Anh nhất định sẽ trân trọng.

Anh đã giữ lời, còn cô thì không. Cô tan vào hư không, giày vò anh một cách độc ác. Hình ảnh cô mờ dần mờ dần. Minh

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT