|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
gọi tên cô. Sắc mặt An Vi tái dại nhưng đầy cương nghị, những ngón tay bấu chặt vào tấm chăn mỏng đang che trước ngực.
- Cút hết ra ngoài cho tôi.
- Anh xin lỗi, An Vi. Hữu Uy nặng nhọc chống tay ngồi dậy trên nền đất. – Anh xin lỗi!
- Tôi nói, cút hết ra ngoài.
Gương mặt An Vi trắng bệch. Đôi môi thâm tím nhưng giọng nói hết sức quả quyết. Đôi mắt cô khô khốc đầy ám ảnh. Lúc này, cô không khác gì một xác chết. Sự đau đớn của cô đã lên đến tột cùng.
Dương Kha xốc vai Hữu Uy lôi ra ngoài.
- Đi theo tôi.
- Anh xin lỗi, An Vi. Anh xin lỗi…
Cánh cửa phòng khép lại. Miệng Hữu Uy vẫn lẩm nhẩm tiếng xin lỗi không ngừng…
***
Những ngón tay An Vi run rẩy bấu víu vào tấm chăn mỏng như bấu vào thành lũy cuối cùng. Cô quấn khăn quanh người rồi loạng choạng bước xuống cuối giường nhặt lại quần áo bị vương vãi. Toàn thân cô run lên sau những hơi thở đầy nặng nhọc. Cô gài chiếc áo ngực, bàn tay nhẹ lướt qua da thịt khiến cô rùng mình. Cô bắt đầu thấy ghê tởm những cử chỉ đụng chạm. Những đớn đau của lần đầu tiên vẫn còn nguyên vẹn trên cơ thể cô. Những vết đỏ trên cổ, trên ngực cô vẫn in hằn rõ nét. Hữu Uy, thực sự đã đối xử với cô như vậy sao?
An Vi ngước nhìn lên trần nhà để những giọt mắt không rơi xuống. Luồng khí lạnh lẽo cuốn theo từng nhịp thở vào phổi khiến cổ họng cô khô rát. Cô thực sự không nhớ rõ ràng đã xảy ra chuyện gì nhưng tất cả những gì còn sót lại đã phơi bày tất cả sự thật nghiệt ngã. Cô và Hữu Uy đã cùng nhau… chiếc ga trải giường rúm ró những vệt máu đỏ.
Đồng hồ nhấc chiếc kim giây đầy nặng nhọc. An Vi đã ở trong đó nửa tiếng. Hữu Uy và Dương Kha đều như đang ngồi trên đống lửa. Cô sẽ không làm việc gì điên rồ chứ? Nếu An Vi làm việc gì đó điên rồ… cả hai không dám nghĩ tiếp nữa. Hai cánh tay cùng giơ lên rồi đột ngột dừng lại giữa không trung. Hai người đàn ông nhìn nhau trân trối.
Cánh tay Hữu Uy hạ xuống. Người An Vi cần lúc này không phải là anh. Anh biết dù anh có nói điều gì thì tất cả hiện tại đều chỉ khiến An Vi thêm thương tổn.
- An Vi! – Dương Kha gõ nhẹ vào cánh cửa. Vẫn là khoảng không gian im lặng đến đáng sợ. – An Vi, cậu trả lời đi. – Dương Kha ngoảnh mặt về phía Hữu Uy. Hữu Uy gật đầu. Nếu An Vi tiếp tục không trả lời, hai người sẽ phá cửa.
Nhưng rất may điều đó tồi tệ đó không xảy ra. Cánh cửa gỗ nặng nhọc từ từ được mở. An Vi xanh xao xuất hiện. Cô không ngẩng mặt lên, giọng nói hoàn toàn yếu ớt:
- Dương Kha, cậu đưa tớ về nhà.
Dương Kha khẽ gật đầu. Lúc này anh chỉ muốn bao trọn An Vi trong vòng tay. Dù đất trời có sập xuống, anh cũng sẽ bảo vệ cô. Anh sẽ không để cô phải chịu bất cứ một đắng cay nào thêm nữa. Bàn tay rắn rỏi của anh đỡ lấy bờ vai An Vi. Anh đau đớn nhận ra những run rẩy rất khẽ từ đôi vai gầy guộc ấy. Ruột gan anh như bị xé nát hàng trăm mảnh. Nhưng anh đang là chỗ dựa duy nhất của cô lúc này. Anh vững chãi để cô hơi ngả đầu vào lồng ngực anh, bước đi…
Hữu Uy nhìn theo dáng An Vi và Dương Kha khuất dần. Những ngón tay cắm sâu vào da thịt anh nhức nhối. Tình cảm đang dần dần vun đắp với An Vi đã bị chính anh đạp đổ. Anh muốn có trách nhiệm với cô nhưng liệu cô có chấp nhận để anh làm điều đó? Hay cô sẽ mãi mãi không bao giờ cho phép anh bước chân vào thế giới của cô thêm một lần nữa? Hữu Uy không biết câu trả lời. Từng đường gân xanh hằn lên trên mu bàn tay, anh đấm mạnh vào tường. Anh muốn hành hạ bản thân để át đi cái nỗi đau tinh thần đang giày vò anh đến kiệt quệ.
Gió đêm lạnh lẽo rít dài những đường sắc lạnh qua tai Dương Kha. Một tay anh lái xe, một tay nắm chặt lấy bàn tay An Vi. Trán cô gục vào lưng anh. Anh có thể cảm nhận thấy từng hơi thở mệt mỏi của An Vi phía sau mình. An Vi, em nhất định phải mạnh mẽ lên. Em là nguồn sống của anh. Anh không muốn nguồn sống ấy bị lụi tàn đâu. Em có nghe thấy lời anh nói không An Vi, An Vi…
An Vi mãi mãi không thể nghe thấy tiếng lòng ấy của Dương Kha. Anh quá sợ mất mát mà không dám một lần thổ lộ trọn vẹn. Anh chỉ ở bên ân cần quan tâm cô mà không biết một điều rằng, tình yêu lặng câm vĩnh viễn là tình yêu chết. Trong tình yêu với An Vi, nếu không phải là sự chấp thuận e ấp từ hai phía thì nhất định phải là sự theo đuổi cuồng si, mãnh liệt từ một phía. Hữu Uy đã làm điều đó và một góc thẳm sâu trong lòng An Vi cũng đã rung động. Chỉ có điều sự rung động đó chưa đủ lớn đã gặp phải chuyện như ngày hôm nay.
Những đợt gió lạnh đột ngột khiến An Vi cất tiếng ho. Dương Kha xót xa:
- Cậu ôm lấy mình cho đỡ lạnh. – Dương Kha hết sức thành thật. Anh không bao giờ có ý nghĩ lợi dụng An Vi, đặc biệt là trong hoàn cảnh này.
- Cũng sắp về đến nơi rồi, tớ chịu được mà. – An Vi hơi rụt tay ra khỏi lòng bàn tay Dương Kha. Giọng nói yếu ớt tựa hơi thở. – Cậu bỏ tay tớ ra một lúc được không, tớ không cảm thấy thoải mái lắm.
- Tớ xin lỗi. – Dương Kha buông nhẹ tay An Vi ra. Anh chỉ muốn chắc rằng cô vẫn ở đây – bên cạnh anh. Anh hoàn toàn không muốn cô tan biến khỏi cuộc sống này.
Chiếc cổng sắt khu nhà trọ im lìm trong bóng tối. Dương Kha tra chìa khóa vào cổng. Một tiếng “két” vang lên rồi rơi vào khoảng không yên ắng. An Vi yếu ớt lê bước từng bước. Dáng đi của cô đổ dài theo vệt đèn xe.
Cửa phòng trọ khóa ngoài. An Vi ngạc nhiên nhìn Dương Kha hỏi:
- Thảo Ninh chưa về sao? – Cô níu lấy tay Dương Kha, ánh mắt đột nhiên trở nên hốt hoảng.-Cô ấy cùng vào bar với mình, liệu có phải cô ấy đã gặp nguy hiểm gì không?
Dương Kha cay đắng cười. An Vi chỉ biết lo cho người khác. Bản thân cô đã chịu nhiều thiệt thòi như thế, tại sao cô không quan tâm đến mình nhiều hơn?
- Cậu yên tâm đi, cô ấy đã về đây rồi.
Dương Kha nhớ lại bộ dạng của Thảo Ninh, trong lòng anh đã mơ hồ phỏng đoán… Những biểu hiện của Hữu Uy cho anh thấy hắn ta cũng không phải là một gã tồi. Liệu hắn ta cũng đã bị đẩy vào tình trạng như An Vi? Đôi lông mày anh nhíu lại. Nếu giả thiết của anh đúng, Thảo Ninh quả thật là con người đáng sợ. Và chính anh đã là người tiếp tay cho cái ác. Đầu Dương Kha căng lên. Anh là người đã tiếp tay cho cái ác.
Phòng ốc lộn xộn trước sự ngỡ ngàng của An Vi. Tất cả đồ đạc của Thảo Ninh đều đã không còn. An Vi hoang mang nhìn Dương Kha tìm kiếm một lời giải đáp. Nhưng anh chẳng thể có lời giải đáp nào cả. Lúc này Dương Kha cũng không hơn gì Hữu Uy. Anh cảm thấy mình có lỗi vô cùng. Tất cả đều là mơ hồ, không rõ ràng nhưng anh cảm thấy mình chính là nguyên nhân dẫn đến bất hạnh của An Vi. Một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim anh. Anh thấy mình như đang rơi vào một mê cung với những vòng xoáy đầy nghiệt ngã…
- Cậu sẽ không sao đâu, phải không An Vi? – Dương Kha nói, âm thanh như một nơi nào đó xa xôi vọng về. An Vi khó khăn nở một nụ cười trên bờ môi tái nhợt.
- Tớ sẽ không sao đâu! – Cô nói dối.
Dương Kha cũng thừa biết cô đang nói dối. Nhưng có thể nói gì khác vào lúc này? Tự kỷ ám thị cũng là một cách hay. Nếu lặp đi lặp lại câu: Tất cả sẽ ổn thôi thì ta cũng sẽ dần tin là mọi việc sẽ ổn. Dương Kha muốn nắm lấy bàn tay An Vi đang xiết vào nhau đặt trước vạt áo. Nhưng lúc này anh không đủ cam đảm. Anh cũng muốn ôm cô vào lòng với một cái vỗ về đầy an ủi nhưng anh cũng sợ mọi việc sẽ xấu đi.
- Đêm nay tớ sẽ ngồi cạnh trông cho cậu ngủ được không? – Anh chỉ dám nói đến như vậy. Đêm nay sẽ là một đêm dài với An Vi, và anh không muốn cô trải qua những giây phút đó một mình.
An Vi im lặng. Bản thân cô cũng cảm thấy phải đối mặt với màn đêm trống rỗng là điều vô cũng khó khăn vào lúc này.
Chàng trai nào sẽ yêu em thật lòng – Phần 6
Hữu Uy phơi mình trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách, để cho ánh đèn như thứ chất lỏng màu xám bạc chảy trên mặt. Những tấm cửa kính trong suốt để ánh sáng như soi rọi chính tâm hồn anh không hề giấu diếm tình cảm dành cho An Vi.
An Vi đã đem đến cho anh những cảm giác hoàn toàn mới. Những khát khao chiếm hữu không phải đến từ một khuôn ngực hay một đường cong nóng bỏng nào khác mà đến bởi chính tâm hồn cô. Cô đã cho anh biết, thế nào là thực sự yêu một người. Nhưng rốt cuộc anh đã hành động như thế nào? Anh đã phản bội tình cảm chân thật của mình dành cho cô. Dù có do tác nhân bên ngoài nào đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận được việc anh đã tước đoạt thể xác cô. Anh nghiêng mình. Một nửa khuôn mặt khuất vào bóng tối che đi những giọt nước mắt lấp lánh chực trào trên má. Anh phải làm thế nào để bù đắp cho cô? Câu hỏi đó lại một lần nữa in hằn trong trí não anh.
***
An Vi mơ màng chìm trong mộng mị. Những cơn co giật của cô mỗi khắc đều khiến Dương Kha cảm thấy một nửa trong mình đã chết. Anh áp tay lên vầng trán đang bắt đầu túa mồ hôi của An Vi rồi nắm lấy bàn tay ướt đẫm của cô. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Anh áp đôi môi mình vào bàn tay xanh gầy ấy. Anh mong những ấm nóng nơi con tim mình sẽ khiến cô an lành hơn.
Khoảng giao nhập nhoạng giữa đêm và ngày trùm đổ lên cơ thể An Vi. Trong thứ ánh sáng kỳ diệu đó, toàn thân cô như phát sáng. Dương Kha bị mê hoặc, đôi mắt không rời An Vi.
- Mình muốn đi khỏi nơi này! – An Vi không nhìn vào mắt Dương Kha. Cô cài lại một lọn tóc rủ lên vành tai. Cô đã cảm thấy quá mệt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




