watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2411 Lượt

nhiên mình chưa bao giờ mình thấy chị khó chịu hay cảm thấy bị làm phiền. Chị nói “Từ nay em thành cái chuông báo thức của chị rồi, mà chuông này bị lỗi, kêu liên tục, haha”. Mình cũng

cười, gượng gạo.

Chỉ có anh M là cảm thấy bị làm phiền, có lần anh nói với mình, nửa đùa nửa thật: “Chú mày cứ gọi liên tục, anh có ăn thịt chị chú đâu mà lo, đi chơi với anh thì không ai dám làm gì đâu”. Mình cười trừ mà không nói gì, mình hiểu anh ta nói khéo…

Thật ra cho đến lúc này, anh M vẫn nghĩ mình là em họ của chị, bởi vì mình giới thiệu như thế, chị cũng thừa nhận điều này (với anh M và mọi người) vì vài lý do tế nhị..

Mình làm như vậy gần như không có tác dụng gì, mình cũng biết. Nhưng mình sợ cái điều đó xảy ra lắm, mình là thằng cũng đã trải qua 1 mối tình, không phải là trai tơ gì và suy nghĩ cũng không gọi là quá trong sáng. Nhưng chị của mình thì khác, chị như một tờ giấy trắng vậy, mình sợ, rất sợ tờ giấy ấy vấy bẩn. Ở chung với chị, ăn chung, thỉnh thoảng ngủ chung giường, không phải là mình không có cảm giác gì “con người chứ đâu phải khúc củi”, nhưng nếu ai tiếp xúc với chị sẽ thấy, chị chỉ là một cô bé con, một thiên thần trong sáng. Làm điều gì đó với chị là ác độc, là khốn nạn còn hơn con quỷ…

Hai tuần trôi qua, chị và anh M ngày càng thân thiết hơn. Chị rạng rỡ và yêu đời hẳn so với sự tiều tụy của mình. Chị vô tâm quá chị ơi, tình yêu khiến cho chị vô tâm từ lúc nào… Anh M là mối tình đầu của chị mặc dù chị có khá nhiều người theo đuổi. Mối tình đầu của cô gái hay mơ mộng, lúc nào cũng mong gặp được bạch mã hoàng tử, mơ về một tình yêu đẹp như cổ tích, chị yêu như kiểu một cô bé 5 tuổi yêu một cu cậu có má lún đồng tiền cùng lớp mẫu giáo vậy….

Nhưng bà chị đáng thương của tôi ơi, anh ta không phải là bạch mã hoàng tử, anh ta cũng không phải là cậu bé đáng yêu kia. Anh ta chỉ là một gã thợ săn cưỡi trên con xích thố hung hãn. Và chị, chị cũng không phải là công chúa, chị chỉ là một con thỏ con ngơ ngác, chiến lợi phẩm trong 1 cuộc đi săn của anh ta thôi…

Buổi tối đó, có thể coi là định mệnh. Nó làm mọi việc gần như xáo trộn, biến mình thành một thằng tiểu nhân và khiến anh ta trở lại đúng với con người thật của mình.

Tối đó mình đi chơi về khá trễ, điện thoại hết pin từ tối nên không thể gọi cho chị được. Vừa đến nhà thì việc đầu tiên mình làm là cắm sạc và gọi ngay cho chị, phím ưu tiên bằng chữ C. Điện thoại chị không liên lạc được, mình tắt máy gần như ngay lập tức và chuyển sang gọi cho anh M. Người nghe máy không phải là anh M mà là một giọng nữ trầm, mình hỏi vội:

- Xin lỗi cô cho con gặp anh M được không ạ?

- Anh M đang tắm rồi con ạ.

Mình vừa cám ơn và định cúp máy thì bên kia hóm hỉnh:

- Xíu cô kêu anh M gọi lại cho nha, mà cô là bạn gái của anh M chứ không phải mama anh M đâu, bộ giọng cô già lắm hả, hihi.

Mình bần thần một lúc lâu không nói được gì, chị ấy alo mấy lần không nghe gì rồi cũng cúp máy. Hàng loạt câu hỏi tỏa ra trong đầu mình, bạn gái anh M à? Thật hay đùa vậy? Chị thì sao? Trời ạ?

Khuya thì mình nhận được tin nhắn của chị chúc ngủ ngon, chị ở nhà học bài cả buổi tối, điên thoại sạc pin nên không để ý..

Mình biết là chị nhắn hai tin, cho mình và cho anh M. Anh ta sẽ đọc nó lúc đang trên giường với một người đàn bà khác. Nghĩ đến đây thôi mình thấy thương chị và sôi máu vô cùng, sao anh ta có thể làm thế với chị của mình chứ? thật khốn nạn và đểu cáng mà. Mình chỉ mong trời sáng thật nhanh….

Tối đó mình cũng nghĩ đến vài người, những người mà trước đây có lần anh M dắt đi chơi chung (trước khi anh M quen chị). Nhưng người mình nghĩ đến nhiều nhất chỉ có một chị mà có lần anh M nhờ mình chở về. Mình lầm lì và chị đó cũng khá lớn tuổi nên cũng chỉ chở về tới nhà cho hết trách nhiệm thôi chứ cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ biết chị đó tên Thảo. Hình như là Phương Thảo.

Sáng thì anh M gọi lại cho mình hỏi tối qua có chuyện gì gọi anh. Mình vội nói ngay là rủ tối nay qua nhà mình nhậu, anh M đồng ý ngay vì mình nói là có cả chị nữa.

Buổi tối chị đi học về thì ghé, mình có dặn chị mua sẵn vài thứ, anh M mua đồ uống. Mình cũng mua thêm vài thứ, y hệt như những lần của 3 người trước đây.

Chuyện ăn uống thì không có gì đáng kể, vẫn là sự huyên thuyên của chị và anh M, mình thì ngồi lâu lâu nói vài câu cho có lệ. Mục đích chính của mình là đợi mượn điện thoại của anh M để nhắn tin với lí do điện thoại mình hết tiền, anh M tất nhiên đưa ngay rồi quay sang nói chuyện với chị. Mình vào phần danh bạ và lưu một vài số vào đầu như “em a… tên vài người có vẻ là nữ, và đặc biệt có 1 cái tên là..T “. Trí nhớ của mình cũng thuộc lại khá nên cũng save được 5,6 số vào đầu.

Đến chiều ngày hôm sau mình mới bắt đầu gọi để test (bằng sim khuyến mãi). Số đầu tiên mình gọi là T. Đúng là chị Thảo, Phương Thảo, chị ấy cũng đúng là bạn gái của anh M và cũng nhớ mình khi mình nhắc lại về lần chở chị về trước đây, thật nhanh gọn và gây choáng. Mình nhanh chóng xin một cái hẹn thì chị nói là tuần sau mới về Sài Gòn. Thấy thái độ lấp lửng về việc “đừng nói gì với anh M nha chị” của mình, chị hình như cũng khá tò mò và hứa sẽ đến đúng hẹn.

Thật sự là lúc đó mình dằn vặt lắm, không biết là mình làm như thế là đúng hay sai, có phải là quá hèn hạ không, mình gặp chị ấy rồi sẽ nói những gì, sau đó thì sẽ ra sao, Chị ấy sẽ như thế nào với anh M. Những nghĩ đến chị, mình dẹp bỏ tất cả, nói thẳng là vì chị mình có thể làm mọi thứ, kể cả đánh đổi lòng tự trọng của một thằng đàn ông!

Sáng sớm ở Quán Osaka – Bắc Hải (khu nhà mình) là điểm hẹn, chị đến rất đúng giờ. Chị khoảng 25 tuổi, nhìn lịch sự kiểu dân văn phòng và khá xinh, đó là ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy chị.

Sau màn chào hỏi thì mình đi thẳng vào vấn đề luôn, nói trắng ra là mình kể huỵch toẹt mọi thứ về anh M và chị của mình, rằng anh M đang lừa dối tình cảm của cả 2 chị, rằng chị mình là người như thế nào, rằng mình phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều khi phải nói ra điều này với chị… Mình đang làm công việc của 1 thằng hèn lẻo mép

Chị ngồi im bình tĩnh nghe mình nói, gần như không có phản ứng gì. Nghe xong chị nói một câu khiến mình cứng họng, gần như không biết nói thêm gì luôn: “Cám ơn em nhiều lắm nhưng việc này chị biết rồi em à”.

Mình đơ người và thật sự khó hiểu tột cùng. Chị biết rồi mà vẫn để việc đó xảy ra ư? Chị đang nghĩ gì vậy? Tại sao lại như vậy?. Nó khiến mọi kế hoạch của mình gần như tiêu tan…

(Sau này mình với chị quen nhau thì mình mới biết là chị đã 30t, yêu anh M 7 năm nay, đã nhiều lần chị biết anh M ngoại tình nhưng chỉ biết khóc chứ không dám làm gì. Anh M đã lấy hết tuổi trẻ của chị rồi, dứt anh M ra là việc gần như chị không thể làm nổi. Nói cách khác, chị cam chịu. Những người phụ nữ như chị đáng thương nhưng cũng thật đáng trách…)

Lúc chào chị về mình thấy mắt chị hơi ướt ướt, thật ra là chị có xúc động (không hiểu là lần khóc thứ mấy của chị rồi)…

Về đến nhà mình đổ vật xuống giường, chán nản, mệt mỏi, khó hiểu, tức giận. Mọi thứ đổ dồn lên đầu mình khiến cho nó gần như sắp nổ tung.

Buổi trưa chị qua nhà mình, vẫn vui vẻ như mọi ngày. Nhìn chị vừa rửa chén vừa hát vu vơ mình không thể kiềm nổi cơn giận anh M. Và mình đã đi đến quyết định phải làm rõ ràng mọi chuyện, quyết định mà mình ân hận cho tới bây giờ…. Chị ơi… Anh yêu em! – Phần 3

Ngay tối hôm đó mình gọi điện hẹn chị Thảo lần nữa, chị Thảo từ chối không muốn gặp mình vị chị nói đã quá mệt mỏi và kiệt sức rồi, rồi chị cúp máy. Mình gọi lại cho chị liên tục, liên tục cả chục cuộc gọi,cuộc gọi này chưa kịp dứt mình đã nhấn gọi tiếp.Cuối cùng chị cũng chịu bắt máy, ngay lập tức mình xin chị đừng tắt và hãy nghe mình nói, mình lan man nhiều lắm, dồn dập và gần như van nài cầu khẩn chị. Mình nói với chị Thảo rằng chị của mình là tất cả đối với mình, rằng anh M là mối tình đầu của chị, rằng chị của mình hiền lành và yếu đuối tới mức như thế nào. Và hơn hết, mình nói thật ra mình không phải là em họ… (Sau này chị Thảo nói đã nhận ra mình yêu chị mình từ ngay buổi hẹn ở Osaka, phụ nữ họ thật nhạy cảm.)… Mình van xin chị đến gần như lạc giọng….

Cuối cùng chị Thảo cũng đồng ý gặp mình lần nữa nhưng với vô số điều kiện. Tất nhiên, mình đồng ý ngay..

Đó là một buổi chiều tối định mệnh, mình sắp xếp một buổi café cho ba người (thật ra là bốn). Chị đi học về thì anh M tới trường rước chị tới quán café đợi sẵn, mình sẽ tới sau (mình dặn như vậy).

Mình đi học về thì qua chỗ hẹn, vẫn đeo balo và mặc đồng phục trường. Chị và anh M đã đợi sẵn rồi, đang vui vẻ nói chuyện với nhau. Lúc đó mặt mình rất hình sự vì hồi hộp nhưng do đèn khá tối nên họ không nhận ra, vẫn cư xử như ngày thường. Được một lúc, thấy điện thoại rung, mình biết là chị Thảo đã đến nên mình nghiêm giọng nói: “Em muốn anh chị gặp một người”. Thái độ của mình rất rất khác ngày thường, giọng mình run rẩy đến ngọng. Nói rồi mình nhấc máy: “Chị lên lầu 3 bàn trong cùng nhé!”.

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,8 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT