|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
con rửa mặt” mà nghe sao nặng nề đến thế. Mình biết chị ngồi ngay đó mà không nghe máy, chị đang sợ mình, sợ yêu, sợ đàn ông, sợ tất cả, mình vô tâm chỉ nghĩ đến bản thân mình mà dường như quá nóng vội và nông nổi, khiến chị khó xử. Tối qua mình đã nhắn một tin chúc ngủ ngon cho chị kèm theo ba chữ “anh yêu em” ở cuối, điều mà mình chưa bao giờ làm, và tin nhắn vừa rồi của chị gần như là tin reply của chị..
Chiều hôm đó mình chờ chị trước cổng trường. Chị thấy mình thì đi chậm lại, khác hẳn với vẻ tung tăng như bố đón trước đây. Chị hỏi trước: “Hôm nay em không đi học hả?”. Mình nói luôn: “Hôm nay em nghỉ, chị cũng nghỉ hôm nay nhé, em muốn nói chuyện với chị..”. Không kịp để chị trả lời, mình với tay lấy balo của chị bỏ lên phía trước. Chị ngoan ngoãn ngồi lên sau xe mình, ngoan ngoãn một cách tội nghiệp. Mình đang ép chị, đang làm chị sợ, mình…..
Chẳng đi đâu xa, mình chở chị đến chỗ câu cá quen thuộc của 2 đứa mỗi lần rủ nhau trốn học. Dự định ban đầu của mình là muốn xin lỗi chị về chuyện đi Vũng Tàu, về cái chai, về việc có mặt của chị Thảo trong buổi cafe hôm đó. Mình định nói với chị mình đã hiểu lầm tình cảm chứ thật ra mình không yêu chị, mình muốn trở lại là chị em như xưa, mình muốn níu kéo một cái gì đó, vô hình…
Nhưng không hiểu sao đến phút cuối mình lại thay đổi ý định, dường như tình cảm chất chứa kìm nén trong lòng mình bấy lâu nay nó bùng phát một cách bất ngờ khi mình ngồi đối diện chị, nhìn chị hiền lành ngồi co ro chờ nghe mình nói. Như một cây kim đâm vào chiếc lốp xe đang căng mọng, mình túm chặt lấy tay chị nói như chưa bao giờ được nói, nói lan man và rất dài dòng, tung tóe và thật dữ dội..
Chị ngồi im re, thỉnh thoảng chị nói rất lí nhí: “Mình là chị em mà, mình là chị em mà…đừng làm chị sợ mà..”. Mình đứng bật dậy, ôm chặt chị và quát rất to “Chị nói dối, chị cũng yêu em, chị nói là chị thương em lắm mà, sao chị không dám nhận chứ… chị nói đi, nói yêu em đi.”. Ôi cái thằng H điên này, mày chỉ là thằng ngộ nhận ngu ngốc thôi, ai mà thèm yêu một thằng điên như mày chứ, mày điên rồi H ạ, mày thật sự điên mất rồi….
Nhân viên của chỗ câu cá thấy ồn ào nên chạy lại xem, chị thấy thế nên đầy mình ra. Mình vẫn giữ chặt lấy chị, tưởng như khi thả chị ra rồi, chị sẽ chạy mất, mất hút như chú cá giật sẩy, sẽ không bao giờ còn câu lại được nữa…
Thấy chị khóc, mình mới chịu bỏ chị ra. Chị vừa khóc vừa nói: “H ơi đừng làm chị sợ mà, chị chỉ muốn mình là chị em thôi, chị không muốn yêu ai nữa hết, hứa với chị đi H ơi.”. Mình rất sợ nước mắt, đặc biệt là của chị. Mình ngồi thần một lúc không nói được gì, không dám hứa gì cả. Mình muốn kết thúc thật rồi, mình đã suy nghĩ rất nhiều và mình không muốn làm chị em nữa. Chị em để rồi một ngày nào đó có người khác cướp chị đi mất như lão M, lúc đấy làm sao mình sống nổi, làm sao mình có thể dành lại chị, sẽ không có một chị Thảo thứ 2 nào hết….
Một tuần sau đó chị không nghe máy của mình, tìm mọi cách trốn tránh mình, chị đang sợ phải đối mặt với mình. Những tin nhắn yêu đương nhớ nhung của mình gởi đến chị luôn nhận được những tin reply rất ngắn gọn và giống nhau: “Mình là chị em mà H ơi, chị không xứng đâu em ơi… “. Mình cảm giác như chị nói câu này bằng hơi thở, nói đi nói lại đến lạc giọng. Mình thì cứng đầu nghĩ sẽ làm chị thay đổi, sẽ không nhượng bộ chị một lần nữa. Sẽ không làm chị em nữa, chị sẽ thuộc về mình, sẽ là cô gái của mình, mình sẽ làm được…
Mình còn nhớ như in vào lúc 9 giờ sáng ngày 27/2. Chị bất ngờ gọi cho mình nhờ mình làm một việc (việc này mình xin giữ bí mật). Có lý do gì để mình từ chối chứ, mình đóng cửa đi ngay mặc dù còn cả tiếng nữa chị mới cần.
Mình đến điểm hẹn (nhà hát Thành Phố) chờ chị, nửa tiếng sau thì chị ra. Chị cười với mình, nụ cười đầy mệt mỏi. Chị bảo là chị không nhờ được ai nên mới nhờ đến mình, chị xin lỗi, nói chung là chị nói rất khách sáo, mặc dù đây chỉ là việc cỏn con và 2 chị em đã thân thiết đến dường nào. Mình gắt chị: “Chị nói kiểu gì vậy, xin lỗi là sao, sao chị nói có vẻ xa cách quá vậy, chị coi em như người lạ ấy..”. Chị lại cười chống chế: “Uh, chị quên…hì “.
Lúc chia tay chị, mình thấy trong mắt chị có cái gì đó rất lạ, rất hoang mang và mơ hồ. Mình vốn là người nhạy cảm và hay để ý thái độ, chị lại là người cực kém giấu cảm xúc. Bản năng của thằng đàn ông cũng như việc xâu chuỗi những việc xảy ra trong những ngày vừa qua, những tin nhắn, cuộc gọi,thái độ và sự ấp úng trong câu trả lời của chị vừa nãy. Nó khiến cho mình quyết định..đi theo chị.. Lần đầu tiên kể từ khi quen chị, mình nghi ngờ chị, nghi ngờ người không bao giờ biết nói dối, người mà mình tin tưởng hơn cả chính bản thân….
Sau một hồi lòng vòng thì chị dừng xe lại trước..BV Từ Dũ. Điều này khiến mình shock nặng. Nếu như là trước đây thì mình sẽ không mảy may nghi ngờ, thậm chí còn chạy lại hỏi xem chị đi thăm ai. Nhưng lần này thì khác, nó có có cái gì đó rất khó hiểu, cố vứt bỏ những nghi ngờ kinh tởm nhất trong đầu ra, mình cố gắng chờ chị, chờ chị. Cầu mong chị sẽ rời khỏi đó sau khi đã gặp ai, sau khi đã làm gì đó, hoạc chị chỉ vô tình đi ngang qua.
Nhưng mà không phải,chị không đi đâu hết mà đi thẳng vào dãy nhà đối diện phía khu BV Lớn, chỗ dành cho người ta nạo hút thai…
Lúc này thì cơ thể mình thật sự nóng bừng rồi, mình muốn xông vào hỏi chị, tra vấn chị, lôi chị đi ngay khỏi cái chỗ kinh tởm đấy (lúc đấy 1 thằng con trai chưa nếm trải gì nhiều như mình quan niệm như thế) nhưng chút tỉnh táo còn lại khiến mình đứng chờ khoảng 30 phút trong tình trạng cực kì hồi hộp và chỉ còn biết cầu trời khấn phật cho chị mau chóng ra khỏi đó. Thời gian càng trôi qua sự nghi ngờ trong đầu mình càng lớn, lớn đến muốn nổ tung đầu óc, chị vào đó làm gì vậy chị ơi, thăm ai vậy chị ơi, sao chị không ra đi, trễ rồi chị ơi, hay là chị vào đó để.. Nghĩ tới đó thì mình tự tay tát vào mặt mấy cái liền, tát rất mạnh, có lẽ đỏ hết 2 má vì tát đến rát tay, tự chửi mình khốn nạn khi đã nghi ngờ chị, với ai thì có thể chứ chị thì tuyệt đối không thể nào, không bao giờ, mình tin là như thế mà…
Có lẽ nếu tiếp tục đứng ở ngoài, mình sẽ chết vì đau tim hay ức chế mất. Bản chất tò mò của con người mình bộc lộ một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Trước đây mình thuộc dạng vô tâm, lúc nào cũng có thể whatever và “chắc không có gì đâu “…Nhưng lần này thì mình không thể, không thể!!!
Cuối cùng mình quyết định gởi xe rồi đi vào trong, bãi gởi xe hết chỗ nên mình phải đi vòng xuống phía nhà thuốc gởi rồi đi lên. Vào đến khu nạo phá thai (đối diện cổng chính Từ Dũ) thì mình bắt đầu dáo dác tìm chị, mình chỉ cầu mong chị ngồi đâu đó với một cô bạn, nắm tay an ủi người đó, thấy mình thì sẽ chạy lại ngạc nhiên hỏi mình sao lại vào đây? Mình đang cố gắng gạt bỏ tất cả suy nghĩ trong đầu để nghĩ tới những điều tích cực nhất..
Bệnh viện đông quá, mình không nghĩ là nó lại đông đến mức ngồi la liệt cả những dãy chờ như thế. Trước đây mình tượng tượng những chỗ như thế nào thường rất u ám, mọi người đều im lặng và sợ hãi, giấu diếm. Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược, nó nhộn nhịp và ồn ào như cái chợ..
Không thấy chị đâu cả, chị không thể đi ngõ khác ra được vì nó chỉ có một lối ra duy nhất. Cuối cùng mình mới đánh bạo hỏi một anh ngồi ghế đá, có vẻ như đang đợi bạn gái hoạc vợ. Anh ấy chỉ cho mình biết là nếu thai lớn thì ở dưới, còn thai mới hình thành thì lên lầu, dãy bên trái….
Mình cám ơn rồi vội vã lên trên lầu, phía trên ít người hơn. Ngồi ngoài chờ đa phần là phụ nữ.Vẫn không thấy chị đâu cả, mình bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút..
Mình đi đến cửa chính và nhìn vào trong……
Chị của mình ngồi ngay đấy, trên chiếc giường nhỏ, phía trên là bảng hướng dẫn phòng tránh thai.Chị cúi gằm mặt nghe bác sĩ chỉ lên màn hình nói gì đó. Chị có nghe được gì không chị ơi………
Chị mặc cái váy màu xanh da trời nhạt, rộng thùng thình….
Chị ơi.. chị đang làm gì vậy, sao chị lại ngồi như thế, sao chị buồn thế, ai làm chị đau à, ai ăn hiếp chị à.. nói cho em nghe đi..
Chị có biết là cảm giác của em lúc này thế nào không chị ơi..
Em chỉ muốn lao đầu ra cửa sổ và chết đi cho rồi…
Nhưng mình không đủ sức lực để nhấc chân nữa rồi, mình đổ gục xuống cầu thang, 2 tay ôm mặt, nước mắt tràn ra từ lúc nào..Lần đầu tiên trong đời, mình thấy cuộc đời vô nghĩa đến như thế, giả dối đến như thế…
Người ta đọc đến tên chị vào phòng, mình ngồi bật dậy. Gần như là vô thức, mình xông thẳng vào phòng hút thai chỉ toàn là đàn bà nằm la liệt hồi sức và những người đang chờ tới lượt.
Mình túm chặt lấy tay chị, không nói được tiếng nào. Túm chặt lắm, chắc chắn là chị rất đau, tay chị mềm lắm mà, chị đau đến trào nước mắt..: Chị sợ hãi và run lẩy bẩy: “Em..em tha cho chị..chị xin em…thả tay chị ra…tha cho chị…”
(Câu này giờ nó còn vang trong đầu mình cả ngàn lần, ngay cả lúc nằm mơ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




