watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2646 Lượt

nhi khó giữ” – vị bác sĩ sau khi khám xong liền giải thích.
”Cám ơn!” – Phong thở phào nhẹ nhõm.
Anh bế Huyền vào phòng cho cô nghỉ ngơi. Cô đã quá mệt rồi.
Ba tiếng sau.
Huyền mơ một giấc mơ kì lạ. Cô gặp bố, bố bảo:
”Con gái, bố xin lỗi! Bố là người bố tồi tệ, con nói rất đúng. Nhưng bố rất yêu con, cả cái Mai nữa, yêu cả người cháu chưa ra đời của bố trong bụng con. Bố không hề muốn rời xa các con một chút nào, nhưng bố phải chịu phạt con ạ! Sống khoẻ, con yêu nhé!”

”Bố ở đây với con đi bố! Con cũng rất yêu bố mà” – Huyền khóc.
”Xin lỗi con, để bố đi. Tạm biệt con, bố sẽ theo con mãi nhé.” – ông Vương xa dần.
”Này này. Mày làm sao vậy cả Huyền?” – nó lay lay tay Huyền.
Huyền tỉnh giấc. Cô sao lại ở đây cơ chứ?
”Sao tao lại ở đây?”
”Thì mày bị ngất đó” – nó giải thích.
”Tao ngất? Vậy con…con tao không sao chứ?” – Huyền khóc dần, nói hơi to làm Phong từ bên ngoài nghe thấy liền chạy vào.
”Em tỉnh rồi sao?”
”Anh…anh à! Con…con chúng ta không sao chứ?” – những giọt nước mắt bắt đầu rơi.
”Con không sao, em đừng khóc, con sợ đấy!” – Phong ôm cô vào lòng.
Nó buồn quá. Tội nghiệp Huyền, có thai mà như thế này. Chắc nó đau khổ lắm. Mình mà như vậy chắc không sống nói.
”Đừng khóc. Anh yêu em. Em khóc anh đau lắm.” – hắn từ đâu vùi đầu vào tóc nó, nói thì thầm bên tai cho nó nghe.
Hôm sau, đúng như nó đoán, các trang báo liền đăng tin bố nó mất. Những cái tiêu đề quả thật rất khó nghe như ”Ông Vương – chủ tịch tập đoàn họ Vương tự tử vì xấu hổ” hay ”Chủ tịch tập đoàn họ Vương tự tử vì sợ mất mặt với mọi người”,v…v…
Đám tang bố nó vẫn diễn ra.
Huyền và nó ngồi ôm tấm ảnh của bố, rơi những giọt nước mắt mặt chát.
Mẹ nó – vợ ông Vương đã tỉnh nhưng cứ thẫn thờ.
Chỉ có một người vui…
Đám tang thật lạnh lẽo…

Chap 17: Tôi có quyền. Anh không cản được đâu!

Sau một tuần từ ngày đám tang của ông Vương diễn ra, tất cả còn chưa lắng xuống được toàn bộ. Đáng ra là còn “nổi” ghê lắm nhưng hắn và Phong đã làm mọi cách để được như bây giờ. Huyền thì được Phong đưa đến vùng ngoại ô khác để nghỉ ngơi. Phong còn tuyên bố rằng lúc nào mẹ tròn con vuông anh mới cho quay về đây.
Sáng sớm hôm nay, nó như thường lệ, dậy thật sớm, nấu bữa ăn sáng cho bà Vương. Sau buổi tối hôm đó, bà Vương chẳng nói một lời làm cả nhà cứ lo lắng sốt vó lên.
“Cộc cốc!” – mẹ ơi, con mang thức ăn cho mẹ này.
Thông báo với người bên trong xong, nó đẩy cửa vào.
“Mẹ ăn…” – hai chữ “cho nóng” chưa kịp thốt lên thì nó ngỡ ngàng.
Mẹ đâu? Mẹ đang ở đâu?
Nhanh tay đặt bát cháo vừa nấu lên bàn, nó chạy khắp phòng nhưng không thấy. Nó lại chạy tìm các phòng trong nhà.
Kết quả là mẹ không còn ở trong ngôi nhà này!
Lúc đi xuống phòng khách, nó chợt thấy có một cái máy ghi âm giọng nói.
Lẽ nào…
Bật chiếc máy lên, tiếng bà Vương lập tức truyền đến tai nó.
“Con yêu, mẹ xin lỗi vì tất cả! Mẹ biết mẹ ra đi như thế này có lẽ sẽ làm con lo lắng. Nhưng mẹ không còn cách khác. Con hãy tự đứng lên bằng đôi chân của mình. Con trong suốt thời gian ở nước ngoài sống như thế nào mẹ đều biết. Con muốn tỏ ra ngoan hiền như thế này chỉ làm mẹ vui lòng thôi. Hãy trở về với con người thật của con và giữ lấy tình yêu của mình. Mẹ luôn ủng hộ con.
Đừng tìm mẹ. Lúc nào mẹ thấy ổn mẹ sẽ trở về!
Yêu con!”
“Mẹ ơi, mẹ!” – nước mặt nó rơi đầy mặt rồi.
————————————————————————————————–
Chiều về, hắn thấy nhà sáng bừng, nó thì đang nấu cơm trong bếp.
Ôm lấy nó từ đằng sau mà giọng than thở:
“Mệt quá đi mất! Về đến nhà ngửi thấy mùi thức ăn của vợ nấu thì đúng là tuyệt vời hết cho nói. Sao em ác thế hả? Định đầu độc anh hay sao?”
“Có bắt ăn đâu. Không ăn đây được ăn càng nhiều!” – nó cười nhẹ, xoay đầu thơm vào má hắn một cái phớt nhẹ.
Hắn sửng sốt. Nó thơm vào má hắn sao? Sao hôm nay nó lạ quá? Thể nào trời rét lại còn mưa lâm thâm.
“Nếu anh thích, mỗi ngày anh về em sẽ làm thế.” – giọng nói ngọt ngọt của nó làm hắn xao xuyên.
“Không thích.” – hắn dở trò trẻ con.
“Không thích càng tốt.” – nó dỗi.
” Mà thích ở đây cơ” – hắn chỉ vào môi mình rồi kéo nó, đặt đôi môi nóng bỏng của mình lên môi nó.
Hai cánh môi của nó tự động mở ra, để hắn tự mình quấy đảo chiếc lưỡi vừa thử nước canh của mình.
“Ngọt thật đấy. Em nấu cái gì ấy?”
“Canh rau diền!” – nó đáp tỉnh bơ.
Mặt hắn nghiệt ra. Cái canh hắn ghét cay ghét đắng.
“Haha. Anh con nít ghê cơ. Canh xương của tôi đó ông. Anh ghét rau diền ai chẳng biết, bây giờ nấu để anh bắt đền em à?”
“Á à! Dạo này hư nhá, dám trêu anh à. Để xem anh xử em thế nào”
Hắn cù nó một trận làm nó cười ra nước mắt. Cuối cùng cũng được tha, may quá đi mất. Không thì nó lên bệnh viện luôn mất.
Ăn xong, hai người đó liền ra ghế sôpa xem tivi. Hắn còn ôm nó để nó dựa vào ngực nhìn tình cảm ghê cơ.
Nhưng đang xem phim hay, tiếng chuông cửa reo lên. Hắn ra mở cửa.
Là Mĩ!
“Không định để em vào nhà sao?” – Mĩ cười rạng rỡ.
“Mời vào. Trời đang mưa đấy, vào nhanh không ướt.” – hắn cười trả lại nhưng chỉ là xã giao.
Mĩ lại cho rằng đấy là vì hắn đang mong cô đến.
Cô nhanh chóng vào trong nhà, tiến thẳng vào trong phòng khách.
“Chị đến chơi. Vào đây ngồi đi chị.” – nó mời Mĩ vào nhà nhưng mặt không có cười.
“Nam vào đây ngồi đi. Hôm nay em đến có việc muốn nói.” – giọng Mĩ quyến rũ, gọi hắn lại chứ không mảy may để ý tới nó.
Nó không giận, cũng chẳng nói gì vì đâu có cần phải để ý chứ.
“Vâng, em vào đây. Chị đừng xưng em, hãy xưng chị.” – hắn đóng cửa xong, liền đến bên nó ngồi, nắm chặt tay nó.
Mĩ tức điên lên. Nhưng thôi, nhịn xuống. Cẩn thận hỏng việc.
“Hôm đây em đến đây là muốn thông báo một việc. Hãy cũng có thể nói là di chúc bố dành cho em, chồng ạ”
“Ấy chết, sao chị lại gọi chồng em là chồng chứ” – nó cười mỉm, chứa đựng sự tò mò.
“Vì bố cho phép chị lấy Nam nếu anh ấy đồng ý lấy chị, em gái ạ! Phong có Huyền rồi nên chỉ còn Nam. Và bây giờ anh chưa được phép quyết định, mà anh phải sống cùng chị đúng số tháng em được ở bên anh ấy. 3 tháng đấy!”
“Tôi không muốn. Tôi chỉ yêu Mai thôi.” – hắn không đồng ý.
“Tôi có quyền. Anh không cản được đâu!” – Mĩ nhếch mép cười.
“Còn em, em gái. Em sẽ làm theo lời bố chứ.” – Mĩ liếc mắt sang nó, tặng cho nó một ánh nhìn chứa đựng nhiều nguy hiểm. Chap 18: Cuộc sống xa anh.

Đó là di nguyện của bố, nó không thể làm khác là đồng ý.
Tất nhiên, Mĩ mở cờ trong bụng. Kiểu này không có hắn mới là lạ.
“Nhưng em có quyền được gặp Mai chứ. Lúc chúng em ở cạnh nhau, chị cũng sống cùng kia mà.” – hắn rất khó chịu. Không có nó hắn thấy rất buồn.
“Anh nói thế là có ý gì?” – Mặt Mĩ không còn nét sung sướng mà là đen lại rồi.
“Không hiểu sao?” – hắn nhìn thẳng vào mắt Mĩ.
Mĩ cứng họng. Hắn…sao hắn có thẻ nói với cô như vậy?
“Thôi được. Nhưng chỉ 1 tuần một lần, không có thể nhiều hơn.” – Mĩ đành xuống giọng không thì nhỡ hắn đổi ý thì chết dở.
“Tuỳ cô. Hôm nay tính là một ngày. Và hôm nay cô tạm sống ở đây buổi tối hôm nay. Mai! Về phòng.” – hắn thờ ơ rồi kéo tay nó đi.
Cũng được thôi. Mất đi một ngày trọn vẹn cũng được, không phải lo!
Hắn nhanh kéo nó vào phòng, nó chỉ có thể nhìn hắn mà cảm thấy như sắp có gì đó rời xa bản thân.
“Anh có đi hắn đâu mà nhìn em như là chia tay với anh ấy.” – hắn véo mũi nó, cười trấn an. Còn thực ra trong lòng, anh cũng chẳng hơn nó được bao nhiêu.
“Mộng hả người? Người theo chị tôi tôi càng vui. Đỡ phải thực hiện cái điều chiều nay người mới “ban” cho, đỡ có người làm phiền, xong lại còn đỡ nấu nhiều cơm. Tốn hết cả gạo.” – nó hờn dỗi. Nhưng đôi mắt của nó đã đỏ hoe như sắp khóc.
Hắn như nhìn thấy được tâm trạng của nó, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng mà dỗ dành như dỗ em gái.
“Sao anh cứ đối xử tốt với em như vậy? Em càng không muốn cho anh đi.” – từng giọt nước mặt nó lặng rơi trên vai hắn.
“Ngu ngốc mà. Đã là vợ anh thì tốt nhất là nghe lời anh.”
“Em luôn nghe lời anh còn gì.”
“Bây giờ anh muốn em đáp ứng anh một điều thôi. Mai em cũng về nhà rồi.”
“Được. Anh nói đi.” – nó nín khóc rồi.
Hắn ngập ngừng, nhìn thằng vào mắt nó. Thường thường những người bị nhìn như vậy sẽ hồi hộp nhưng nó thì cứ nghiêng nghiêng cái đầu rất ngố.
“Hôn anh đi.” – cuối cùng hắn cũng nói ra.
Cách từ “từ” mà hắn nói ra chỉ một giây, hắn đã cảm nhận được hai cánh môi nhẹ nhàng đặt lên môi hắn. Từ từ nhắm mắt và cảm nhận nụ hôn nóng bỏng, bình tình mà lãng mạng của nó dành cho hắn. Đây là nụ hôn tuyệt vời nhất hắn được nhận. Thực sự rất rất tuyệt vời.
Hắn với tay tắt điện, ôm nó ngủ. Nó còn nũng nịu, dựa vào ngực hắn mà thiếp đi.
————————————————————————————————-
Sáng dậy, hắn thấy nó đang ngồi gấp quần áo vào vali. Quần áo mang từ Mĩ về nhiều nhưng khi bố mẹ nó sắp xếp chuyển về đây thì giảm đi khá nhiều.
“Anh đã dậy rồi à? Em nấu bữa sáng rồi. Anh dậy đánh răng đi rồi ăn cho

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT