|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nóng.”
“Em đi thật sao?”
“Chẳng thật thì đùa. Thôi nhanh đi anh, chị Mĩ đợi anh đó.”
Hắn đành chịu, đi vào nhà vệ sinh và làm vệ sinh cá nhân.
Nó bước xuống nhà, còn vali thì người hầu làm hộ. Nó cũng chẳng định nhờ nhưng họ nói Mĩ bảo phải soát lại hộ nó và cầm xuống cho cô xem.
Quan tâm? Không có đâu! Chẳng qua chỉ là Mĩ không muốn có bất cứ thứ gì của nó ở nơi đây.
“Anh Nam không xuống sao? Sao lâu quá vậy?” – Mĩ ngẩng đầu, tưởng hắn nhưng lại là nó nên có chút hụt hẫng.
“Chị đợi anh ý một tí ạ! Anh ấy đang thay quần áo.” – nó đáp lễ phép. Dù sao Mĩ cũng là chị của nó kia mà.
“Chị này, chị đọc tờ giấy này và làm theo nhé! Anh ấy hay làm những việc này vào trong khoảng thời gian nhất định. Chị phải nhớ nhé!”
“Cô tưởng chỉ một mình cô biết. Chắc cô còn nhớ chứ? Tôi với anh ấy từng là người yêu, cô hiểu anh ấy còn quá ít rồi.”
“Mà tốt nhất, cô hãy từ bỏ anh ấy đi. Anh ấy chỉ xứng với tôi, cô chẳng là gì cả. Nếu cô cần, tôi giới thiệu cho cô người yêu cũ của tôi. Cô chỉ xứng với thằng nhãi đó thôi. Haha.” – Mĩ cười mỉa.
“Cám ơn chị nhưng em không cần. Em sẽ theo tới cùng, người em yêu chỉ có anh ấy.”
“Tuỳ cô. Tôi đây chẳng có ý kiến vì kết quả có sẵn rồi kia mà.”
“Vậy chào chị. Chị gửi lời chào của em tới anh Nam. Xin phép.”
Dành tặng người chị một nụ cười lạnh, cô quay bước đi ra khỏi chiếc cửa thân quen.
Chết tiệt, thật láo toét. Dám khiêu chiến với Mĩ này sao? Muốn cướp anh sao?
Mộng mơ. Mày sẽ không được toại nguyện đâu. Ngay bây giờ tao sẽ cho mày biết.
“Anh ơi, anh ơi. Giúp em, giúp em. Mai cứ đòi đi luôn này.” – Mĩ hét to lên.
Lập tức, hắn xuất hiện.
“Anh xuống chậm mất rồi. Em ấy chạy ra ngoài. Em ấy bảo anh đi theo. Em ấy không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.” – Mĩ làm vẻ mặt lo lắng.
“Vậy…thôi ăn cơm đi. Chắc em ấy không muốn buồn đó mà.” – hắn tự trấn an mình.
Hai người ngồi xuống bàn ăn. Mĩ mở miệng:
“Anh này, em muốn nói với anh một chuyện. Em mong anh sẽ đừng buồn. Nhưng…Mai bảo muốn em tìm cho nó một người bạn trai.”
Cái gì? Tìm bạn trai?
Anh bỗng khựng lại rồi lại tiếp tục ăn. Sau đó chỉ đáp một câu rồi rời bàn đi làm:
“Kệ đi. Em dọn đi, anh phải đi làm.”
Hoàng hôn buông xuống, nó vẫn đang ở trong bếp, lẩm bẩm:
“Sao 6h rồi mà anh chưa về?”
Nói xong liền nghĩ lại, anh đâu còn ở với mình kia chứ. Tự cười bản thân, rồi dọn cơm ăn cho xong bữa. Thực sự là nó chẳng có chút vui.
Đêm, nó cảm thấy thật cô đơn. Hằng ngày nó luôn có một vòng tay ôm nó để nó dựa vào ngực mà sao hôm nay lại chẳng có.
Trống trải quá! Mới có một ngày mà nó đã nhớ hắn tới vậy sao.
Cuộc sống không hắn thật buồn tẻ mà. Chẳng vui gì cả. Nó chẳng làm được như hứa với hắn.
Vậy thì chỉ một cách, trở về nơi sống xưa của mình.
Bar Month – bar của nhóm “Pernicious”
Đúng như tên gọi – cực kì nguy hiểm hay dễ hiểu hơn: Đây là một liều thuốc độc!
Chap 19: Chị cả đã về!
Ngay sau đó, nó lấy ra bộ quần áo dành riêng cho mình mà người ngoài chưa ai được chiêm ngưỡng: áo màu tím lệch vai thể hiện sự chung thủy với nhóm, quần bò bó màu đen tuyền ngắn ngang đùi. Quần áo này chỉ có chị cả mới được mặc, rất đơn giản. Điểm đặc biệt nhất là mặt nạ màu đỏ như máu che nửa khuôn mặt chỉ để lộ nửa khuôn mặt còn lại, đôi mắt hút hồn và đôi môi cũng màu như mặt nạ mà thôi. Ở một mắt có lông vũ màu đen. Nó thành một con người hoàn toàn xa lạ.
Rút điện thoại ra, nó gọi tới một số máy lạ, đầu bên liền nhanh chóng nhấc máy:
“Đưa con mui trần tới đây!”
Một nụ cười nguy hiểm lộ ra…
Chưa đầy 15 phút, hai chiếc xe một đỏ một đen đến trước ngôi biệt thự. Nó bước ra rồi đi thẳng vào xe, chạy với tốc độ ghê người.
Thực ra khi ở Mĩ, nó chẳng thích chút nào. Từ nhỏ được học võ, nó tự biết bảo vệ bản thân mình và người thân. Nhưng chưa thế chưa đủ, nó muốn mình có một đội người luôn sẵn sàng “chiến đấu”. Khi mới lập nhóm, nó không đeo mặt nạ. Nhưng sau này số lượng người trong nhóm rất đông, rất có thể là người của nhóm khác chà trộn vào để thám thính.
Và bây giờ đây không phải là nhóm mà nó là một tổ chức ngầm!
Dừng lại trước bar, đập vào mắt nó là đống hỗn độn. Định làm phản sao?
Nó không vội, từ từ bước vào bar. Tiếng đôi giày cao gót ngày càng rõ, nhưng người bên trong vẫn chiến đấu.
“Sao lại phải vội thế? Để tôi góp vui với chứ!” – giọng nó vang lên làm phá tan cái âm thanh muốn nổ tai trong đây. Nó chưa lộ mặt, vẫn đứng trong bong tối. Xem bọn này muốn làm gì.
“Mày là con nhãi nào mà dám vào đây? Biến nếu không muốn chết cũng với lũ chó con này.” – giọng một thằng con trai vang lên.
“Vậy các người là cùng một đội phải không? Sao lại đánh nhau thế?” – nó giả vờ giọng sợ hãi.
“Tao là chủ ở đây. Bọn nhãi này định làm phản đấy. Mà chuyện này có mắc mớ éo gì đến mày?
“Chủ ở đây? Haha, lâu ngày cũng lòi đuôi tôm mất rồi.” – nó cười lạnh lung.
“Tạch” – nó búng tay, những người vừa mang xe đến cho nó cúi đầu nhận lệnh.
“Giết không nương tay!” – bốn chữ nhắn gọn mà vô cùng dễ hiểu.
Lập tức, một người con trai trong nhóm người đó “nhẹ nhàng” rút khẩu sung lục bắn thẳng vào thái dương thằng vừa đứng ra chửi nó.
“Các người cũng giỏi ghê cơ! Ta mới đi chưa đầy 4 tháng mà đã thế này sao?”
Nó từng bước đứng ra trước mặt những người còn lại.
“Chị…chị cả” – tất cả đồng thanh.
Ngay sau đó, đồng loạt quỳ xuống mà mong nó tha lỗi.
Nhưng muộn rồi! Dám làm sao không dám chịu tội
Nhẹ thôi: MƯỜI NĂM TRONG TÙ RỒI RA ĐẢO HOANG SỐNG!
“Thật không hổ danh là công chúa bóng đêm của thế giới ngầm!” – đâu đó vang lên tiếng vỗ tay và giọng nói của người đàn ông đã lớn tuổi.
Nó cầm ly rượu đỏ trong tay, đưa lên nhấp vài ngụm rồi nói mà không cần nhìn xem người đó ở đâu:
“Còn bố nuôi của con cũng thật không hổ danh là sát thủ thể giới.”
“Haha, không ngờ con cũng còn nhớ bố đấy! Sao hôm nay lại xuất hiện ở đây thế này? Chẳng phải là đã ẩn mình lâu lắm rồi sao?”
“Chán thì đến thôi bố! Con cần có việc cần giải quyết, bố về cẩn thận. Yêu bố!” – nó như gió chạy đến bên người đó rồi thơm lên má ông một cái, sau đó liền xuống tầng hầm.
“Bố cũng yêu con mà!” – người đàn ông nói xong liền biến mất.
Vũ – nhị chủ của tổ thức đang ngồi làm việc. Thực ra vừa nãy anh có biết việc đánh nhau nhưng nghe nói đã có người dẹp rồi nên không rat ay nữa. Nhưng ai ngờ lại là chị cả chứ!
“Lâu không gặp, làm ăn cũng giỏi đấy!” – giọng nó ở sau lưng anh làm anh không hề phòng bị mà quay người chuẩn bị đánh nó.
“Động thủ cũng nhanh thật.” – nó nhếch mép. Vừa rồi nó nhanh tay đỡ lấy hai cánh tay của anh. “Quên em rồi sao?”
“Mai…Mai sao? Em về rồi?” – Vũ mừng ra mặt. Lâu lắm rồi không gặp người em gái này.
“Em không về để loạn sao? Anh không giúp em gì cả đâu nhá!” – nó ôm cổ anh.
Vũ là người anh đã giúp nó hoàn thiện tổ chức này nên nó đã để anh làm nhị trưởng. Nó rất tin tưởng anh.
“Mới có thành viên mới. Là tứ trưởng. Em muốn xem không?” – Vũ giới thiệu.
“Ra đây đi tứ trưởng!” – nó gọi luôn.
“Có việc gì vậy nhị trưởng, giọng anh như giọng con gái vậy?” – một người con gái trẻ trung bước ra.
Là ai nữa? Người lâu rồi chưa được nhắc đến!
Trương Tuyết – người luôn giúp nó đây!
“Đây là…” – Tuyết chưa gặp tam trưởng bao giờ, chẳng lẽ chính là người này.
“Nhất trưởng, chị cả đấy! Mau chào đi.” – Vũ nhắc khéo.
“Haha. Không nhận ra chị sao, Tuyết? – nó cười rạng rỡ, không chút hiểm độc.
“Chị…chị Mai sao?”- Tuyết nghi ngờ.
“Đúng đấy, em gái.” nó cười ha hả. “Anh chọn đúng người đấy, anh Vũ!”
Chap 20: Gặp lại anh rồi!
“Bất ngờ thật đấy! Em không thể ngờ chị lại là chị cả của tổ chức này!” – Tuyết thốt lên. Chị ấy hiền lành như vậy mà lại là người đứng đầu ở đây. Giả nai quá!
“Vậy còn em, sao lại vào cái tổ chức này làm gì, rất nguy hiểm. Tốt nhất là rời đi đi!” – nó nghiêm túc. Nó quý Tuyết nhưng mà cho cô vào đây thì không thể chắc chắn sự an toàn cho cô.
“Không. Chị có tin bố em còn sống không?” – Tuyết nhìn cô.
“Bố em? Chẳng phải bố em chính là em của bố chị sao? Ông ấy còn sống?”
“Người chị gọi là bố nuôi chính là bố em. Chính ông đã giới thiệu em vào đây!”
Bố nuôi? Ông giới thiệu Tuyết vào đây?
Thực sự là từ khi nó nhận ông là bố nuôi vì sẽ có lợi cho tổ chức cô chưa từng nhìn mặt ông. Ông không ra mặt xuất hiện mà là đứng trong bóng tối. Chưa ai có thể đánh lại được ông, kể cả nó!
“Có một chuyện nữa có lẽ chị không tin nhưng mà bố chị không phải tự tử mà là…chị Mĩ giết. Chuyện này chị không biết phải không?” – Tuyết ngờ hỏi.
“Mĩ giết? Là thật sao?” – nó không thể tin. Người chị của nó giết sao?
“Bố em bảo vậy. Ông luôn theo dõi bố chị nên bố em bảo vậy.”
“Được rồi, chị về trước. Hai người quản nơi này cho cẩn thận, tôi sẽ quay trở lại đây.”
Quay sang Tuyết, nó nói: “Chị cần em giúp nhiều đấy!”
Ra khỏi bar, nó lại trở về nhà.
“Bố, con sẽ trả thù cho bố. Chị ta không phải là chị của con, không bao giờ!”
Cấm tấp ảnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




