watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10151 Lượt

chia cho chị em mỗi người một phần.

Mọi người đều biết Hạ Phương Phi thích ăn socola. Trong ngăn bàn của cô đặc biệt nhiều kẹo socola. Khoảng thời gian đó, Diệp Phiên Nhiên ăn socola đến phát nôn, không nhịn được bèn hỏi Hạ Phương Phi: “Rốt cuộc cậu thích mẫu người con trai thế nào?”

“Mình thích con trai tài hoa, cao ngạo, có thể thuần phục được mình.” Hạ Phương Phi nằm ngửa trên bãi cỏ thao trường nheo mắt nhìn ánh nắng mặt trời rơi trên kẽ lá.

“Mình biết!” Tạ Dật, cô bạn chơi với Hạ Phương Phi từ thời tiểu học không nhịn được bèn tung tin: “Phi Phi rất thích Dương Tịch”

Kể từ sau khi phân ban, Diệp Phiên Nhiên không còn gặp Dương Tịch nữa, cô gần như quên khuấy con người này.

“Mình từng thích cậu ta.” Hạ Phương Phi thoải mái thừa nhận: “Khi đó, chúng mình đều ở chung trong khuôn viên tỉnh ủy, tất cả các bạn nam đều chiều chuộng mình hệt như một nàng công chúa, tặng mình thức ăn ngon đồ chơi đẹp, chỉ có cậu ta là không thèm để ý đến mình. Cậu ta càng phớt lờ mình, mình càng muốn thu hút sự chú ý của cậu ta. Nếu ở trên lớp cậu ta xếp hạng nhất thì mình tuyệt đối không chịu đứng thứ hai. Thế nên, chúng mình từ nhỏ đến khi vào trung học cơ sở, đều là mối quan hệ cạnh tranh.”

“Cậu và Dương Tịch là đôi thanh mai trúc mã từ thời để tóc chỏm ư?” Diệp Phiên Nhiên hỏi.

“Có thể nói vậy!” Hạ Phương Phi gật gù, cặp mắt rực sáng, nụ cười ôn hòa: “Trong mắt tớ có cậu ta nhưng trong lòng cậu ta chẳng hề có tớ. Sau này, chuyện tớ thích cậu ta chẳng hiểu ai truyền đến tai cậu ta. Cậu ta thông qua người khác từ chối khéo với tớ, cậu ta không thích mẫu con gái quá thông minh, mạnh mẽ. Cậu ta thích người hiền lành yếu đuối, vừa gặp đã mến, khiến cậu ta có cảm giác bảo vệ. Từ đó về sau, mình đoạn tuyệt tình cảm với cậu ta.”

“Hóa ra cậu ta yêu mến mẫu con gái giống Tử Vi Cách Cách ư?” Triệu Hiểu Tình tinh nghịch cướp lời: “Cứ tưởng bở! Phi Phi bọn mình sau này là hoàng hậu nương nương rồi chẳng thèm cậu ta nữa!”

Tô Tiệp cũng nói: “Đúng thế, đúng thế, Phi Phi chắc chắn gặp được chàng trai tốt hơn cậu ta. Tớ thấy Tiêu Dương cũng rất được!”

Tiêu Dương là nam sinh duy nhất tốp mười trong lớp phân ban văn. Tướng mạo cao gầy, diện mạo anh tú, ánh mắt u buồn, trong lớp lặng lẽ ít nói, cùng chút mỉa mai nổi loạn. Dáng vẻ ngạo nghễ này mang chút phong cách của Tạ Đình Phong.

“Theo tin tức đáng tin cậy thì Tiêu Dương có ý với Phi Phi đấy! Nghe nói, lần trước socola Dove là cậu ta lén lút nhét vào hộc bàn cậu đấy!” Tạ Dật cười tủm tỉm.

Chẳng rõ có phải vì ánh mặt trời gay gắt mà gương mặt Hạ Phương Phi ửng đỏ quyến rũ vô cùng. Cô ngồi bật dậy, nói: “Đi thôi, các chị em, tớ mời các cậu uống Coca!”

“Con bé đó là Diệp Phiên Nhiên đấy hả?” Trần Thần đang ngồi nghỉ bên sân tập, trong thấy Dương Tịch ngẩn ngơ nhìn chăm chăm: “Cô ta dường như thay đổi rất nhiều ròi, cao hơn trước, cũng xinh hơn trước!”

Dáng vẻ hiện giờ của Diệp Phiên Nhiên đã không còn giống với trong ký ức của Dương Tịch nữa. Vóc dáng cao hơn nhiều, mái tóc cũng dài hơn, xõa trên bờ vai, trên làn da láng mịn tô điểm vài vệt đỏ hồng nhạt, toàn thân toát lên cốt cách dáng vẻ tươi đẹp xinh xắn, chẳng còn vóc dáng gầy guộc nhỏ nhắn như trước kia nữa.

Liếc nhìn gương mặt xinh xắn thanh tú của cô, lồng ngực Dương Tịch thắt lại, con tim cậu khẽ run rẩy.

Chia tay nhau nửa học kỳ, cậu rất nhớ cô, nhớ cô vô cùng. Từ ngày cô ra đi, cậu đã bắt đầu nhớ nhung cô rồi.Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 11
Có tình cảm của chị em bạn gái, vui vẻ náo nhiệt nhưng tận sâu trong lòng cô vẫn có chỗ trống tải, cảm giác lạnh lẽo đến khó hiểu.

Diệp Phiên Nhiên vẫn không sửa được thói quen viết chữ trên trang sách, nhất là giờ học chính trị, cô không muốn nghe giảng nên viết bừa vẽ bậy vào sách. Nếu không thì lấy sách che lại, còn mình thì lén nấp phía dưới viết thư cho Thẩm Vỹ.

Những bức thư thường rất ngắn gọn, kể sơ lược về tình hình học tập sinh hoạt gần đây, chẳng hề có ngôn từ hoa mỹ, rất mực bình dị, nhưng cuối mỗi bức thư cô đều gửi kèm bài thơ do mình sáng tác, lung linh huyền ảo, mô phỏng phong cách văn thơ Tịch Mộ Dung [1">

[1"> Tịch Mộ Dung: Nhà văn, nhà thơ hiện đại Trung Quốc với phong cách trữ tình mượt mà.

Ở độ tuổi này, dường như chỉ có thơ ca mới có thể biểu đạt những cô đơn hiu quạnh, những hoang mang sợ hãi trong lòng.

Diệp Phiên Nhiên mua một cuốn sổ bìa da giấy màu xanh, nửa phía trước ghi bài vở môn tiếng Anh, phía sau ghi chép tỉ mỉ cẩn thận những áng thơ ngắn do cô sáng tác. Xưa nay cô chưa từng nghĩ đến chuyện sáng tác văn học, nét chữ non nớt, nhưng cô xem đó như báu vật, thậm chí còn kèm cả tranh ảnh minh họa.

Giáo viên chủ nhiệm lớp phân ban xã hội họ Quách, là giáo viên dạy môn văn. Thầy không thích cá tính hướng nội quá mức của Diệp Phiên Nhiên nhưng vẫn thường xuyên ca ngợi những sáng tác của cô. Lại thêm việc Diệp Phiên Nhiên lần nào bài kiểm tra môn văn cũng đạt điểm cao nhất trong khối học, tổng điểm phẩy xếp hạng tốp mười nên thầy chọn cô đảm nhiệm vai trò ủy viên môn văn.

Hôm đó tập thể dục giữa giờ, Diệp Phiên Nhiên kéo Hạ Phương Phi đến hòm thư ở cổng trường để lấy thư. Cô tìm rất nhanh trong tập thư dày cộm, chọn ra cái của mình. Hạ Phương Phi cướp ngay lấy bức thư, nhìn thẳng lên ánh mặt trời lờ mờ trông thấy bức thư hình dạng trái tim.

“Thành thật khai báo đi, là thư tình phải không?” Hạ Phương Phi cười tủm tỉm nói.

“Cái gì chứ, cậu nói bừa!” Diệp Phiên Nhiên bị nói trúng tim đen, không nhịn được đỏ mặt, cô đưa tay giằng lại. Hạ Phương Phi giấu bức thư sau lưng, vừa đi vừa giật lùi vừa nói: “Ha ha, tớ biết ngay mà, là thư tình của Thẩm Vỹ viết cho cậu!”

“Cậu cũng quen Thẩm Vỹ à?” Diệp Phiên Nhiên hơi kinh ngạc.

“Quen chứ, nhưng không thân. Hồi trung học năm nhất, bọn mình cùng tham gia kỳ thi toán Olympic cấp thành phố. Cậu ấy đoạt giải nhì, còn mình tay trắng ngã về không!” Hạ Phương Phi nói vẻ thần bí, phe phẩy bức thư trong tay: “Nhưng mà chuyện của bọn cậu, tớ đã nghe nói từ lâu rồi, còn ngỡ tin đồn thất thiệt, hóa ra là chuyện có thật. Đây chính là bằng chứng…”

“Cái gì mà bằng chứng? Mau trả lại cho tớ!” Diệp Phiên Nhiên hấp tấp nói. Hạ Phương Phi vẫn cười: “Nếu cậu đuổi kịp tớ, tớ sẽ trả cho cậu!”

Diệp Phiên Nhiên không khỏi ủ rũ, ai mà không biết chạy bộ là thế mạnh của Hạ Phương Phi chứ, lần này trường tổ chức đại hội thể thao mùa thu, cô ấy đăng ký giải 1.500 mét nữ.

Mải suy nghĩ, Hạ Phương Phi đã chạy đến trước mặt cô. Tiểu nha đầu chết tiệt này, chỉ thích chơi trò trốn tìm thôi! Nhưng bức thư Thẩm Vỹ ở trong tay cô, Diệp Phiên Nhiên nhất quyết phải giằng lại.

Tốc độ của hai người chênh lệch khá xa. Đợi đến khi Diệp Phiên Nhiên thở hổn hển chạy vào lớp thì Hạ Phương Phi đã thoải mái ung dung ngồi ở chỗ mình, đang lấy bức thư của cô làm chiếc quạt.

“Phi Phi chết tiệt, cậu trả lại thư cho tớ!” Diệp Phiên Nhiên giận quá mất khôn nói, chẳng ngờ chợt đâm sầm vào một người vừa bước vào. Cô không chú ý, cứ thế cắm đầu tiến lên phía trước.

“Cậu…” Lời vừa thốt lên giữa chừng, cô trông thấy rõ dáng hình người đó, khẽ giật mình. Là Dương Tịch.

“Ờ, tôi đến tìm Đồng Hinh Nguyệt.” Vẻ mặt cậu hơi bối rối, liền giải thích ngay lập tức.

Diệp Phiên Nhiên lấy làm lạ, cậu đến tìm Đồng Hinh Nguyệt thì liên can gì đến tôi? Cô quay người chạy về chỗ ngồi, giật lấy bức thư từ trong tay Hạ Phương Phi.

“Trông cậu căng thẳng chưa kìa, chẳng phải chỉ là bức thư thôi sao?” Hạ Phương Phi mỉa mai nói.

“Cậu không hiểu đâu!” Triệu Hiểu Tình cũng xúm lại: “Đó là thư của bạn trai cậu ấy, nửa tháng mới có một lá. Bảo bối của Phiên Phiên nhà mình đấy!”

Hai người kẻ tung người hứng, khiến mặt Diệp Phiên Nhiên đỏ bừng bừng. Cô ngại ngùng việc mở thư trước mặt bọn họ nên đành kẹp vào sách ngữ văn.

“Này, có thể cho tôi mượn vở ngữ văn của cậu một chút được không?”

Dáng người cao lớn che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu. Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu, trông thấy Dương Tịch, cô không khỏi kinh ngạc. Cậu đang nói chuyện với cô ư?

“Bọn họ ai cũng bảo vở ngữ văn của cậu viết rất đẹp, tôi muốn mượn để tham khảo.” Dương Tịch đứng trước bàn của cô và Hạ Phương Phi, mặt không lộ cảm xúc, khóe môi cứng đờ.

Dù là vậy thì trên người con trai này vẫn tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa cả lớp học. Đám nữ sinh ai nấy mắt đều nhìn thẳng. Đây chính là Dương Tịch trong truyền thuyết đấy ư? Đẹp trai quá! Qủa là nhân vật “coolboy” bảnh bao nhất trường!

Dáng người Dương Tịch cao ráo thon gầy, đôi mắt sâu đen, đường nét gương mặt sắc sảo anh tuấn. Dù mặc bộ đồng phục giản dị nhất thì trông cậu vẫn khôi ngô tuấn tú hơn những nam sinh khác.

Diệp Phiên Nhiên bụng bảo dạ, vừa rồi chẳng phải cậu nói tìm Đồng Hinh Nguyệt ư, sao giờ lại quay sang mượn vở văn của tôi chứ? Cô miễn cưỡng nói ứng phó: “Bọn họ lầm rồi, giờ văn xưa nay tôi chẳng bao giờ chép bài cả!”

“Đúng đấy, điều này mình có thể làm chứng!” Hạ Phương Phi ngồi cạnh hùa theo: “Bạn ấy thích vẽ bậy vào vở.”

“Vậy cho tôi mượn sách ngữ văn!”

Không phải chứ? Diệp Phiên Nhiên trợn tròn

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT