|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
mắt, cả sách cũng muốn mượn? Cái tên này chắc chắn có bệnh rồi!
Chưa kịp nói gì, Hạ Phương Phi đã dâng sách bằng hai tay cho cậu ta: “Đây, nhớ mai trả lại đấy!”
“Cảm ơn!” Dương Tịch nói nhanh, chạy đến trước mặt Trần Thần đang trò chuyện với Đồng Hinh Nguyệt, vỗ vỗ vai cậu ta: “Đi thôi, đến giờ vào lớp rồi!”
“Xong rồi à?” Trần Thần chớp mắt nhìn cậu, thấp giọng hỏi. Dương Tịch lộ ra nụ cười khó hiểu, kéo cậu ta ra khỏi lớp.
Đồng Hinh Nguyệt nghi hoặc nhìn theo bóng dáng bọn họ rồi lại đưa mắt nhìn sang Diệp Phiên Nhiên.
Diệp Phiên Nhiên đến lúc này mới hoàn hồn, cô trố mắt nhìn Hạ Phương Phi, hấp tấp đuổi theo ra ngoài: “Này, Dương Tịch, chờ đã!”
Dương Tịch đứng ngay tại hành lang, quay người lại.
“Đưa bức thư trong sách cho tôi!” Cô nói với giọng nhỏ nhẹ.
Cặp mắt Dương Tịch liếc sang, ánh mắt cậu mềm nhũn đến mức tưởng chừng như viên kẹo đang nóng chảy, kèm theo nỗi buồn man mác.
“Là Thẩm…” Trần Thần vội vàng huých Dương Tịch ngăn không cho cậu nói tiếp. Dương Tịch nhẫn nhịn, rút bức thư ra đặt vào tay Diệp Phiên Nhiên.
“Sáng mai có giờ ngữ văn, cậu nhất định phải trả sách đấy!” Diệp Phiên Nhiên trịnh trọng nói thêm một câu rồi chạy vào lớp.
Dương Tịch đứng tại chỗ, bóng hình cô dần xa khuất trong con ngươi cậu.
“Hài, Dương Tịch, cậu nói xem sao cậu lại đặt tay mình vào lòng bàn tay của cô ta chứ!” Trần Thần đứng cạnh than thở. Dương Tịch thuộc dạng nam sinh ngọc thụ lâm phong, thông minh tuấn tú, hớp hồn con gái nhất. Mẫu người con gái không hiểu gì về tình cảm như Diệp Phiên Nhiên quả là hiếm thấy.
Diệp Phiên Nhiên không phải không hiểu gì về tình cảm, chỉ có điều nỗi si tình ngập tràn trong lòng cô đều đã trao cho người con trai khác.
Mở sách ngữ văn của Diệp Phiên Nhiên ra, Dương Tịch chợt trông thấy câu: “Người tôi yêu mến hiện đang ở thành phố xa xăm” với nét chữ thanh tú, màu mực bút xanh đậm.
“Người con gái tôi yêu mến, không hề biết rằng tôi yêu cô ấy!”
Khi Dương Tịch viết dòng chữ đó trên trang nhật ký, con tim cậu hệt như bầu trời bên ngoài, u ám ảm đạm khiến người ta đau lòng.
Hôm sau, trước giờ vào học, Dương Tịch đúng hẹn xuất hiện ngay hành lang lớp hai năm thứ hai trung học trả sách cho Diệp Phiên Nhiên.
Nhưng rồi vài ngày sau, cậu lại đến mượn sách rồi lại vài hôm sau đến trả sách.
Cứ thế lặp đi lặp lại, Diệp Phiên Nhiên vẫn chẳng cảm nhận thấy điều gì, còn Hạ Phương Phi thì lần ra đầu mối, không nhịn được, cô hỏi: “Cái tên Dương Tịch có phải thích cậu không thế?”
Diệp Phiên Nhiên cười ha ha: “Cái gì chứ! Cậu ta đến đây là vì kiếm Đồng Hinh Nguyệt, mượn tớ sách chỉ là cái cớ!”
“Sao tớ cảm thấy hoàn toàn ngược lại vậy!” Hạ Phương Phi chau mày, ra vẻ suy tư: “Cậu ta vì muốn tiếp cận cậu, cố ý mượn cậu sách, tìm Đồng Hinh Nguyệt chỉ là cái cớ!”
“Đừng đùa nữa!” Diệp Phiên Nhiên kiên quyết phủ nhận. “Dương Tịch không thể nào thích tớ, tớ và cậu ta tuyệt đối không thể!”
“Suýt nữa thì quên, cậu là hoa đã có chủ rồi!” Hạ Phương Phi mỉm cười nói thầm: “Được rồi, không nói chuyện này nữa, tan học xong tập luyện cùng tớ nhé?”
“Chạy 1.500 mét à?” Diệp Phiên Nhiên líu lưỡi: “Cậu đừng dọa tớ, môn thể dục mãi là cơn ác mộng của tớ, chạy 800 mét là đã muốn lấy mạng tớ rồi!”
“Ai bảo cậu chạy?” Hạ Phương Phi dúi chiếc đồng hồ điện tử mượn của thầy giáo thể dục vào tay cô: “Bấm giờ hộ tớ!”
Sau giờ học, hai người khấp khởi vui mừng chạy đến sân tập, bất ngờ gặp phải Dương Tịch.
“Sao cậu ta lại đến đây?” Diệp Phiên Nhiên lấy làm lạ hỏi.
“Người ta học tập Lôi Phong [2">, làm nghĩa vụ giúp chúng ta tập luyện đấy mà!” Hạ Phương Phi tiến lên phía trước, dúi chai Coca vào tay cậu: “Soái ca, bây giờ có thể bắt đầu được rồi chứ?”
[2"> Lôi Phong: Một người làm việc thiện nổi tiếng của Trung Quốc.
“Trước tiên là bài tập khởi động!” Dương Tịch mở nắp chai, ngẩng cổ uống một ngụm, tiện tay đưa cho Diệp Phiên Nhiên: “Cậu cầm giúp tôi!”
“Ờ!” Cô đáp trả rất tự nhiên, rồi sững sờ ngay lập tức. Cậu ta dường như tỏ vẻ rất thân thiết với mình thì phải. Chính khoảnh khắc xao nhãng đó, Dương Tịch đã nhấc lấy chiếc đồng hồ điện tử, bỏ chạy xa cùng Hạ Phương Phi, chạy miết đến khúc cua trên đường băng.
“Diệp Phiên Nhiên!” Có người gọi cô. Quay đầu lại nhìn, chính là Triệu Hiểu Tình, Tạ Dật và Tô Tiệp.
“Các cậu cũng đến à?”
“Còn có một người nữa!” Tạ Dật nhếch mép về phía sau cô.
Diệp Phiên Nhiên quay người lại. Trong tiết trời cuối thu, Đồng Hinh Nguyệt mặc chiếc áo gió ngắn màu cà phê, chân mang giày ủng đến nửa đầu gối, trông cô càng thêm cao ráo xinh xắn.
“Cô ta cũng đến xem Phi Phi tập à?”
Triệu Hiểu Tình véo ngón tay cô: “Cậu ngốc à? Người ta đi theo Dương Tịch kìa!”
Đồng Hinh Nguyệt bước đến bên cạnh bọn họ, hàm ý sâu xa liếc mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên một cái rồi đi thẳng đến bên Dương Tịch.
“Lần này đông vui rồi!” Tô Tiệp cười nhạo.
“Tớ thích xem cảnh náo nhiệt.” Tạ Dật kéo bọn họ, Diệp Phiên Nhiên đi chậm, tụt lại phía sau. Hạ Phương Phi đã chạy một vòng quay về, mồ hôi túa ra đầm đìa, luôn miệng nói: “Mau đưa nước đây, tớ sắp chết khát rồi!”
Diệp Phiên Nhiên vội chuyển chai Coca sang, Dương Tịch ngăn lại: “Sau khi vận động uống đồ có gas sẽ bị đầy hơi, tốt hơn nên uống nước khoáng!”
“Mình có đây!” Giọng Đồng Hinh Nguyệt ngọt ngào giòn tan, đặt chai nước khoáng vào tay Dương Tịch: “Đây, thứ này giải khát tốt nhất!”
“Không phải cho tôi, đưa cho lớp trưởng bọn cậu kìa!” Dương Tịch cầm lấy chai Coca trong tay Diệp Phiên Nhiên: “Tôi thích uống Coca.”
Đồng Hinh Nguyệt bĩu môi, mắt đen láy, trố mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên, khiến cả người cô cảm thấy không thoải mái. Cô cúi đầu bước sang một bên, nói với Hạ Phương Phi: “Còn phải chạy nữa à?”
“Chuyện này phải hỏi thầy giáo Dương đã!” Hạ Phương Phi nhìn bộ dạng khó chịu bất an của cô, chu đáo nói: “Cậu có việc thì về trước đi!”
Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu, chào tạm biệt mọi người rồi quay về lớp học lấy cặp sách.
Dương Tịch rầu rĩ, cậu đưa mắt dõi theo Diệp Phiên Nhiên bỏ đi trong vô vọng. Cô lướt qua sân tập rợp nắng, bóng dáng mảnh mai thon gầy càng lúc càng xa dần, từng tia nắng mượt mà, ánh mặt trời vàng mờ nhạt trở thành bức họa nước mãi mãi chẳng bao giờ phai trong ký ức. ớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 13
Diệp Phiên Nhiên dừng lại, đưa mắt nhìn cậu với vẻ kinh ngạc.
Dương Tịch, sao có thể là Dương Tịch!
Ánh đèn vàng nhạt bên đường nhuộm mái tóc đen tuyền dày rậm của cậu thành màu xanh đậm. Gương mặt sáng sủa, đường nét tuấn tú hiện ngay trước mặt cô.
Ngần ngừ giây lát, cô khẽ hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi đợi cậu nãy giờ.” Dương Tịch thấp giọng nói, đôi mắt đen láy tựa hạt pha lê, đang long lanh nhìn cô chăm chú.
“Đợi tôi?” Diệp Phiên Nhiên hỏi trong vô thức, lòng dấy lên một nỗi sợ hãi kỳ lạ đến khó hiểu. Cô dường như lờ mờ biết được cậu đang muốn nói gì. Tim cô đập thình thịch, một luồng hơi nóng từ lồng ngực xộc thẳng lên gò má.
Do ngược sáng, Dương Tịch không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ trông thấy đôi mắt sáng long lanh đó không che giấu được nỗi bối rối cùng sự căng thẳng.
Nỗi niềm căng thẳng này như loại bệnh truyền nhiễm, anh chàng xưa nay vốn dạn dĩ, vậy mà giờ đây miệng cũng lắp ba lắp bắp: “Diệp Phiên Nhiên… tôi… rất… mến… cậu…”
Không khí đêm đông trong suốt lạnh lẽo, giọng nói cậu dường như có thể tan biết đi bất cứ lúc nào. Cô trố mắt nhìn cậu, con tim xao động rộn ràng.
Bất ngờ ư? Gần đây, Dương Tịch thường xuyên xuất hiện bên cạnh cô, không biết bao lần gặp mặt nhau đầy khó hiểu. Diệp Phiên Nhiên thuộc mẫu người con gái nhạy cảm, sao lại không nhận ra tâm ý nhỏ bé của cậu chứ? Huống hồ, Hạ Phương Phi đã nhắc nhở cô trước rồi cơ mà.
Không bất ngờ sao? Cậu nam sinh phong độ nhất trường, rực rỡ chói sáng như vậy mà lại thích người âm thầm lặng lẽ như cô ư!
Thanh tú như Hạ Phương Phi, xinh xắn cỡ Đồng Hinh Nguyệt, tất cả đều trở thành kẻ chiến bại dưới tay cô… Tình cảnh này, hệt như câu chuyện cổ tích ngày nhỏ cô từng nghe. Chàng hoàng tử trong lòng biết bao người, ánh mắt lướt ngang qua những cánh yến yêu kiều rực rỡ ngay bên mình, chìa tay ra với cô gái Lọ Lem đang cuộn mình rúc vào một góc.
Tiếp sau đó, tâm trạng cô sẽ thế nào nhỉ? Vừa mừng vừa lo? Phấn khởi? Cũng có chút đỉnh nhưng lòng hư vinh lúc này đang hoành hành trong cô. Không, cô không thích cậu, không thích chút nào!
Diệp Phiên Nhiên hít một hơi thật sâu, để lộ vẻ mặt đầy quyết tâm trên gương mặt: “Tôi đã có người yêu rồi!”
“Ý cậu nói Thẩm Vỹ?”
“Nếu cậu đã biết, vì sao còn chạy đến đây làm gì nữa?”
Đúng vậy, rõ ràng đã biết, vì sao tôi còn vẫn thích em? Vì sao nhất mực phải là em chứ?
Giọng điệu lạnh lùng của Diệp Phiên Nhiên khiến Dương Tịch như muốn chết đứng nhưng cậu không cam lòng. Tối qua cậu thức cả đêm viết một bức thư tình dài lê thê, lúc này nó đang được giấu trong túi quần cậu.
Cậu rút ra, nhét bừa vào tay cô: “Đây là thư tôi viết cho cậu, mong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




