|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
phố S, lòng cô khó tránh khỏi cảm giác buồn bã thê lương.
Đặt chân đến một thành phố hoàn toàn xa lạ, cô ít nhiều cảm thấy chưa thích ứng. Dường như chính khoảnh khắc bố mẹ quay người rời đi, cô đã bắt đầu cảm thấy nhớ nhà, nhớ căn phòng nhỏ nhắn ấm cúng của mình.
Quay về ngôi trường Đại học N rộng lớn thì trời đã sẩm tối. Ánh chiều tà phát ra ánh sáng yếu ớt. Áng mây đỏ sậm cuối chân trời tựa ngọn lửa thiêu cháy. Diệp Phiên Nhiên lần mò về ký túc xá theo trí nhớ. Từng nhóm sinh viên, người cũ, kẻ mới, đi qua tất thảy đều là những gương mặt xạ lạ.
Đứng trước lối ra vào khu ký túc xá nữ, bóng dáng cao lớn mặc áo ba lỗ quần đùi trông rất quen. Cô đang định bước đến thì người đó gọi: “Diệp Phiên Nhiên!”
Cô bất chợt quay lại, thì ra là Trần Thần. Quả nhiên là cậu ta!
Cô đứng yên trước mặt Trần Thần, ngước mặt nhìn cậu, cố nặn nụ cười nhẹ: “Thì ra cậu cũng học ở đây!”
Gương mặt Trần Thần chẳng hề có nụ cười, cậu nghiêm mặt, đặt bức thư vào tay cô: “Trước khi đi Nam Kinh, Dương Tịch bảo tôi đưa cái này cho cậu!”
Lại là thư! Diệp Phiên Nhiên không muốn xem, cũng chẳng dám xem. Cô vò bức thư, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Trần Thần hoàn thành xong nhiệm vụ thì bỏ đi, đi được vài bước chợt quay lại nói thêm: “Cậu ta còn bảo tôi phải chăm sóc tốt cho cậu!”
“Dương Tịch… Cậu ấy biết tôi học ở Đại học N ư?”
“Đúng hôm cậu nhận được giấy nhập học thì cậu ta biết rồi!” Trần Thần nhìn cô, lạnh lùng nói: “Diệp Phiên Nhiên, cậu không xứng đáng được cậu ấy yêu mến!”
“Tôi cũng không để cậu ta mến tôi!” Diệp Phiên Nhien không chịu nổi giọng điệu lạnh lùng chỉ trích của Trần Thần. Tại sao ai ai cũng chất vấn hỏi tội cô chỉ vì cô không đón nhận Dương Tịch?
“Ý tôi nói Dương Tịch có mắt như mù!” Trần Thần khó chịu lầm bầm, xoay người bỏ đi không thèm quay đầu lại.
Diệp Phiên Nhiên nhìn theo bóng dáng cậu ta dưới màn đêm, thoắt cái mất dạng ngay phía góc của dãy ký túc xá.
Ăn xong cơm tối, quay về ký túc xá, trèo lên chiếc giường tầng trên, núp mình trong tấm màn, cuối cùng cô cũng mở bức thư ra xem.
Đã bước sang thế kỷ XXI, có điện thoại di động, có QQ, có cả email, thời đại mạng công nghệ thông tin phát triển từng ngày vậy mà vẫn có người chịu dùng ngòi bút viết thư cho cô. Việc làm này khiến cô cảm động.
Nét của Dương Tịch rất sắc, bức thư ngắn gọn súc tích, chỉ vỏn vẹn hai câu: “Diệp Phiên Nhiên, tôi mến cậu, muốn được ở bên cậu. Vì sao cậu hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi?”
Cô nhìn bức thư, thực sự không biết mình nên làm gì.
Chiều hôm sau, tám cô gái phòng 302 đều có mặt đầy đủ. Ngoài Nhiếp Hân đến từ Quảng Châu, cô gái Đông Bắc Tiết Duyệt và Khổng Thiên Thiên từ tỉnh Tứ Xuyên, còn lại đều là nữ sinh bản xứ của tỉnh này.
Diệp Phiên Nhiên và cô bạn nằm giường dưới tên Khổng Thiên Thiên vô cùng hợp cạ. Khổng Thiên Thiên dáng người nhỏ nhắn, nói chuyện nhỏ nhẹ, làn da trắng nõn. Một cô gái dịu dàng xinh xắn, hỏi ra mới biết lớn hơn Diệp Phiên Nhiên hai tuổi. Khổng Thiên Thiên nói rằng nhà cô sống tại thị trấn nhỏ gần Thành Đô, học mất năm năm trung học mới thi đỗ đại học.
Công bằng mà nói, nữ sinh Đại học N vốn không đông, vả lại đa số đều trông rất khó coi, chẳng phải béo tròn thì là thấp lùn. Nếu không phải xuất thân từ nông thôn thì cớ sao cách ăn mặc không thoát khỏi vẻ quê mùa cục mịch chứ! Những cô gái với làn da trắng trẻo bẩm sinh như Diệp Phiên Nhiên, vóc dáng thanh thoát cân đối, gương mặt thanh tú, chỉ cần trang điểm nhẹ chút thì thoáng chốc đã trở nên nổi bật.
Vả lại, Diệp Phiên Nhiên từ khi bước vào mái trường đại học thì cô không còn cảm giác sợ sệt tự ti cúi đầu bước đi nữa. Trong khoa Trung văn, cô như cá gặp nước, thành tích chuyên ngành xuất sắc, đến mức nhận được sự yêu mến của giáo viên chủ nhiệm, đồng thời cô còn tích cực tham gia các hoạt động đoàn thể xã hội.
Diệp Phiên Nhiên ngày càng trở nên xinh xắn, càng tự tin hơn. Cô gái trước đây Thẩm Vỹ quen biết, là một viên ngọc trai đục xinh đẹp. Còn giờ đây, lớp bụi trần trên người cô đã được gột sạch từng chút một, ánh hào quang rực rỡ, sống động tỏa sáng. So với cô nữ sinh rụt rè tự ti thời trung học, hoàn toàn là hai người khác nhau.
Cô nữ sinh diện mạo xinh xắn tố chất thông minh bỗng chốc thu hút ánh mắt của bạn khác phái, đặc biệt là ánh nhìn của những chàng nam sinh ưu tú.
Trong buổi họp mặt tân sinh viên năm nhất của lớp hai khoa Trung văn, Diệp Phiên Nhiên cột tóc đuôi ngựa, mặc chiếc áo sơ mi tay lỡ trắng sa tanh, chiếc váy tím nhạt điểm xuyết hoa văn bước lên bục giảng. Đứng trước mười mấy cặp mắt ngồi dưới, cô nhoẻn nụ cười dịu dàng, nhanh nhảu lanh lợi giới thiệu về mình. “Chào mọi người, tôi tên là Diệp Phiên Nhiên. Diệp trong chữ Diệp Tử, Phiên Nhiên là nhảy múa nhẹ nhàng. Tôi đến từ thanh phố D…”
Giới thiệu sơ lược về sở thích, đồng thời thể hiện rất vui được quen biết mọi người, thể hiện niềm mong ước sau này sẽ cư xử hòa nhã với mọi người, cô khẽ cúi đầu, quay về chỗ ngồi của mình. Cô còn chưa kịp ngồi xuống thì chàng nam sinh ngồi cạnh quay đầu sang nhìn cô, nói; “Mình đã đến thành phố D, phong cảnh nơi đó thật đẹp hệt như con người và tên của bạn vậy!”
Diệp Phiên Nhiên lần đầu tiên nghe thấy những lời tán dương này, không khỏi trố mắt nhìn bạn nam sinh đó. Cậu ta cao một mét sáu mươi bảy, dáng hình gầy guộc, gương mặt khôi ngô, nụ cười dịu dàng, đôi mắt thon dài, trong suốt, ngay cả trong màn đêm đen kịt cũng vẫn có thể chiếu sáng gương mặt cô.
Cậu ta quả thực đẹp trai, tuy kém phần hấp dẫn so với Dương Tịch song vẻ nho nhã lịch thiệp đó lại mang đến cho người khác cảm giác thoải mái như gió mùa xuân.
Người tiếp theo bước lên bục giảng chính là cậu ta: “Tôi tên là Bạch Dương, Bạch trong chữ màu trắng, Dương trong chữ Dương Thụ…” Bạch Dương, cô đã nghe thấy cái tên này trong buổi trò chuyện trên giường tại phòng ký túc xá. Kỳ thi đại học vừa rồi, cậu ta đạt điểm tuyệt đối môn văn nhưng điểm môn toán không đạt trung bình, tổng điểm thi không đạt tuyến điểm đầu vào nhưng vì đoạt giải trong cuộc thi viết văn đề tài tự do toàn quốc nên được trúng tuyển vào khoa Trung Văn Đại học N.
Cô bạn cùng phòng Tiết Duyệt đánh giá cậu ta rất cao, hai người đều là đồng hương vùng Đông Bắc.
“Bạch Dương chẳng những rất có tài mà còn bảnh trai. Dù không thể xếp vào loại trai bảnh toàn trường thì cũng hoàn toàn chẳng hổ danh là “ngọn cỏ bảnh bao” của toàn khoa.”
Nghe danh không bằng diện kiến. Bạch Dương, người sao tên vậy, hệt tựa cây bạch dương tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, dáng đứng cao thẳng, tươi mát, trong xanh.
Sau này khi đã thân thiết với Bạch Dương, cô mới biết cậu ta vốn không phải họ Bạch, tên cũng chẳng phải là Dương. Từ khi vào trung học, cậu ta tự ý đổi tên mình là Bạch Dương.
“Mao Thuẫn chẳng phải viết tác phẩm Bạch Dương lễ tán đó sao? Tên của mình lấy từ tên tác phẩm đó.”
Thời trung học Diệp Phiên Nhiên từng học qua tác phẩm này, đến giờ, những câu nói trong đó cô vẫn thuộc nằm lòng.
“Đó là loài cây ra sức vươn mình, thân cây thắng đứng, nhánh cây thẳng tắp. Đó chính là cây bạch dương, loài cây phổ biến vùng Tây Bắc nhưng tuyệt nhiên chẳng tầm thường!”
Cô cảm thấy hai cụm từ “phổ biến” và “tuyệt nhiên chẳng tầm thường” hoàn toàn thích hợp để miêu tả con người Bạch Dương. Tuy cậu tuấn tú, có tài nhưng chẳng hề có chút kiêu ngạo, dễ gần gũi, đối xử với các bạn nữ sinh rất đỗi ga lăng phong độ. Nhưng đám nữ sinh phòng 302 đều nhất trí công nhận rằng thái độ của cậu với Diệp Phiên Nhiên, trích nguyên văn câu nói trong tiểu phẩm của Tống Đan Đan thì đó chính là: “Không phải là tốt, mà là khá tốt!”
Thực lòng mà nói, vừa nhìn thấy Diệp Phiên Nhiên, Bạch Dương đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ở trường đại học, Diệp Phiên Nhiên thanh nhã tự tin, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, xinh xắn dễ thương hoàn toàn không thấy dấu vết của vịt con xấu xí trước kia nữa. Thế nhưng dù đã thay da đổi thịt thì tố chất hướng nội trong tính cách của Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn chẳng cách gì đổi thay. So với những bạn nữ xinh đẹp biết cách thể hiện bản thân, ăn mặc thời trang thì trong cô trầm lặng gượng gạo. Ở chốn đông người, hoặc gặp gỡ người lạ, cô vẫn thường rụt rè, nghiêm nghị chẳng nói chẳng cười. Chính cá tính trầm lắng thục nữ, sự trong sáng thuần khiết như nước đã mạnh mẽ cuốn hút Bạch Dương.
Trong buổi họp tân sinh viên, Bạch Dương giới thiệu bản thân xong, chào đón cậu là tràng pháo tay cổ vũ cùng ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn nữ. Duy chỉ có Diệp Phiên Nhiên lặng im ngồi trong góc, chớp chớp đôi mắt to. Lúc Bạch Dương đưa mắt nhìn cô thì cô khẽ bặm môi lại, cười mỉm với cậu, hệt như bông hoa súng mềm mại.
Chẳng rõ vì sao mà đầu óc Bạch Dương chợt lóe lên câu thơ nổi tiếng của nhà thơ Từ Chí Ma: “Cái cúi đầu dịu dàng, quá đỗi dịu dàng, như cánh hoa thủy tiên rụt rè e thẹn trước làn gió mát lạnh.”
Chính từ khoảnh khắc đó, cậu đã hạ quyết tâm phải theo đuổi người con gái xinh xắn trong sáng này.
Từ chú vịt con lặng lẽ chẳng ai biết trở thành nàng thiên nga được bao người để
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




