|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mắt đến, Diệp Phiên Nhiên dường như chỉ trong một đêm đã hoàn thành sự chuyển biến nay.
Trong buổi họp tân sinh viên, Diệp Phiên Nhiên đã thu hút sự chú ý không phải chỉ duy nhất ánh mắt của Bạch Dương.
Sau này Diệp Phiên Nhiên mới biết trong bốn mươi mốt bạn nam lớp hai năm nhất khoa Trung văn, chí ít có hai mươi anh chàng đem lòng yêu mến cô. Tối hôm đó, trong buổi trò chuyện trước giờ đi ngủ ở phòng ký túc xá nam, Diệp Phiên Nhiên là nhân vật nữ chính được lôi ra bàn tán. Mọi ngưòi bàn luận về nụ cười của cô, hồi tưởng lại nụ cười tươi như hoa của cô, ca ngợi nét đẹp dịu dàng cùng khí chầt trong sáng khiêm nhường của cô. Trong buổi nhậu nhẹt mừng tốt nghiệp bốn năm đại học, không ít chàng trai vẫn còn nhớ chiếc áo sơ mi tay lỡ điểm ren và chiếc váy ngắn điểm hoa trên nền tím nhạt của cô.
Năm 2004, khi ca khúc Cơn tuyết năm 2002 được lưu truyền khắp nơi, có người cố tình sửa chữa lời hát thành: “Nàng hệt như cánh bướm tung bay lượn lờ trước phiên lá bay nhẹ trong khuôn viên trường…” Từ “nàng” ở đây chính là nói đến Diệp Phiên Nhiên.
Từ đó, Diệp Khiên Nhiên trở thành đối tượng thầm yêu trộm nhớ, người tình trong mộng của bao chàng nam sinh. Đi lại trong khuôn viên trường, cô thường xuyên nhận được lời chào hỏi thân mật của các chàng nam sinh. Mỗi lần học các môn đại cương tại giảng đường, đều có nam sinh chủ động giữ chỗ giáp cô, đặt bàn ở nhà ăn, có nam sinh cùng lớp chẳng những gánh vác trách nhiệm xếp hàng mua cơm hộ cô mà còn bưng bát chen chúc ngồi chung bàn ăn cơm cùng cô… Tình trạng này liên tục kéo dài trong một khoảng thời gian dài, Diệp Phiên Nhiên mới dần hiểu ra rằng những nam sinh này đều nhằm vào cô. Cô còn ngỡ rằng, các nam sinh trong trường đại học đều ân cần, ga lăng phong độ là thế! Khổng Thiên Thiên chế giễu, giọng có chút đố kỵ: “Làm bạn với người đẹp, ưu điểm nằm ở đây, bọn mình cũng được thơm lây!”
Diệp Phiên Nhiên có phần không quen với cách bị các vệ tinh vây quanh thế này. Cô không chỉ một lần hỏi các bạn nữ cùng phòng: “Tớ có điểm nào được coi là mỹ nữ chứ? Tớ có đẹp gì đâu!” Lưu Tịnh Nghi cười nói: “Không biết bản thân mình là người xinh đẹp mới chính là người đẹp thực sự. Từ ngày đầu tiên cậu bước vào phòng mình đã thấy cậu lóe sáng trước mắt mình, vẻ đẹp thanh thoát tao nhã, trông rất đáng yêu, hệt như nữ nhân vật chính dưới ngòi bút của nữ sĩ Quỳnh Dao. Mình cảm thấy vẻ đẹp của cậu không nằm ở gương mặt mà chính là ở khí chất. Cậu thuộc mẫu người mà phần đông bạn nam sinh yêu mến!”
Tối hôm đón chào tân sinh viên mới khoa Trung văn, Diệp Phiên Nhiên và Bạch Dương biểu diễn đọc bài thơ Tạm biệt Khang Kiều trên nền nhạc piano Fúr Elise của nghệ sĩ Richard Claydeman. Cũng vì tiết mục này, bọn họ đã tập luyện hơn cả tháng ròng, hàng ngày sau giờ tan học, đều ở rịt bên nhau, những giai điệu du dương, những điệu nhạc chậm rãi ưu sầu phối cùng ý thơ Từ Chí Ma thường khiến Diệp Phiên Nhiên đắm mình trong điệu nhạc, gương mặt lộ vẻ xúc động.
Cô nào đâu biết rằng, Bạch Dương chủ động đề nghị hợp tác cùng cô đọc thơ là vì muốn có cơ hội tiếp xúc với riêng cô. Mỗi tối quay về phòng ký túc xá Bạch Dương đều khó tránh khỏi bị các nam sinh chê cười, nói rằng cậu mượn cớ tập luyện cùng nhau để tận hưởng diễm phúc bên người đẹp. Bạch Dương bị cậu bạn bên cạnh châm chích, lên giọng khoác lác trước mặt mọi người: “Tin hay không tin thì tùy, chỉ cần hai tháng mình sẽ cưa đổ Diệp Phiên Nhiên!”
Thời trung học, tình cảm nam nữ chỉ mới dừng lại ở giai đoạn xúc cảm, lặng lẽ quan tâm đến đối phương, cố ý gây sự chú ý với ai đó để giành lấy ánh nhìn quan tâm. Vào đại học thì dường như những chướng ngại này đều bị xóa bỏ, có thể thoải mái bàn luận về các bạn nữ không chút kiêng kỵ, có thể tha hồ đường đường chính chính viết thứ tình, tặng hoa hồng, mạnh dạn thể hiện sự đeo đuổi mãnh liệt của mình. Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 22
Mẹ Diệp Phiên Nhiên nói, ở trường đại học yêu đương rầm rộ, điều này là sự thật. Trên những con đường rợp bóng râm, bên bờ hồ, tại thư việc, đâu đâu cũng thấy từng cặp đôi dính như sam, thể hiện niềm ân ái như giữa chốn không người. Căng tin nhà ăn là nơi các đôi tình nhân thể hiện sự thân mật nhất, những lúc ăn cơm, cô vẫn thường trông thấy nam nữ sinh viên ngồi cạnh nhau, bón cơm cho nhau, cảnh tượng đáng ghét này khiến Diệp Phiên Nhiên ngồi cạnh phát buồn nôn.
Thức ăn căng tin trường không có dầu mỡ, lại đang đúng lúc cơ thể phát triển, cô thường xuyên có cảm giác ăn không no. Nhất là vào ngày mùa đông, vừa tan học thì bụng cô đã cồn cào, vừa lạnh vừa đói meo, bưng bát chạy ngay xuống căng tin, hệt như xông pha ra chiến trường đánh trận. Một buổi trưa nọ, Diệp Phiên Nhiên cùng Khổng Thiên Thiên đến căng tin trễ phải xếp hàng hồi lâu mới mua được suất khoai tây cùng sườn cốt lết nhưng không có canh.
Diệp Phiên Nhiên bước đến chỗ ngồi, miệng không ngừng trách móc: “Không có canh, cơm khó nuốt lắm… Nhớ món canh nóng ở nhà mẹ mình hay nấu quá!”
Khổng Thiên Thiên nói giọng xa xăm: “Giờ thì mình đã quen với chuyện ăn cơm không có canh rồi!”
“Lần sau đến giờ ăn, phải xuống sớm để xếp hàng!” Đi lướt qua nồi canh trống trơn, Diệp Phiên Phiên cố ý liếc mắt nhìn: “Á, canh rong biển hầm xương, là món mình thích nhất!”
Cô còn chưa kịp ngồi vào bàn thì một nam sinh vẫy tay: “Diệp Phiên Phiên, bên này, bên này!” Là Bạch Dương! Cô và Khổng Thiên Thiên tiến lại gần, Bạch Dương đẩy bát canh rong biển hầm xương đến trước mặt cô: “Sao đến trễ thế? Nè, đây là bát canh mình lấy giúp cậu, mau ăn đi, không thì nguội mất!”
Khổng Thiên Thiên thét lên: “Soái ca, làm người sao lại thiên vị thế nhỉ? Rõ ràng là có hai người đẹp vậy mà nỡ lòng nào chỉ có một bát canh?”
Mặt Diệp Phiên Phiên khẽ ửng đỏ, vội vàng đẩy bát canh sang: “Bọn mình cùng ăn vậy!”
“Thế coi sao được?” Khổng Thiên Thiên ghê gớm chẳng vừa, cô nói: “Đây là tấm lòng thành của soái ca người ta, mình làm sao có tư cách được chia sẻ cùng chứ!”
“Đúng đấy!” Giọng nói đầu gấu xen vào: “Tình yêu đặc biệt phải dành cho người đặc biệt là em chứ!”
Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu liền bắt gặp gương mặt Trần Thần. Hắn ngang nhiên ngồi xuống cạnh bọn họ, hậm hực gõ thìa lên đĩa cơm.
Trần Thần học chuyên ngành thể dục thể thao, kỳ thi đại học cậu ta không đỗ vào trường đại học hạng hai, được tuyển chọn vào học với tư cách thí sinh có tài năng bóng rổ đặc biệt.
Diệp Phiên Nhiên phiền não không kể xiết. Nói xem, khuôn viên trường rộng lớn thế kia, mấy ngàn người, cô và hắn lại chẳng học chung khoa. Môn toán của cô có tệ đến đâu cũng hiểu rằng xác suất gặp được một ai đó là rất thấp. Vậy mà trong căng tin, ma xui quỷ khiến thế nào lại để bọn họ đụng mặt nhau chứ?
Khổng Thiên Thiên quen Trần Thần, biết hắn và Diệp Phiên Nhiên có mối quan hệ là bạn học kiêm đồng hương. Nghe giọng điệu hắn có vẻ chua chát, cô cứ ngỡ hắn cũng là một trong những thành phần ái mộ Diệp Phiên Nhiên, bèn thừa cơ châm dầu vào lửa: “Cậu không biết rồi, cô bạn đồng hương của cậu trong khoa bọn tôi rất được lòng nhiều người. Những bạn nam yêu mến cô ấy nhiều đến nỗi có thể xếp hàng từ đây đến tận sân trường rồi lại vòng thêm mấy vòng nữa ấy!”
Diệp Phiên Nhiên nghiến răng nghiến lợi, khá lắm Khổng Thiên Nhiên, vòng cánh tay chơi xỏ người ta. Đúng ngay thời khắc quan trọng liền bán đứng mình!
Tuy rằng cô chẳng làm gì thẹn với lòng nhưng đối mặt với Trần Thần vẫn cảm thấy lúng ta lúng túng.
“Vâng, chẳng thể ngờ rằng, sâu róm xấu xí cũng có ngày biến thành một cánh bướm biết trêu hoa ghẹo nguyệt cơ đấy!” Trần Thần khẽ nhướng mày nói.
“Trần…” Diệp Phiên Nhiên nhận ra sự cay độc trong giọng điệu của hắn, tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy. Bạch Dương đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn Trần Thần: “Bạn kia, vả miệng mình cho sạch một chút!”
Trần Thần nheo mắt cười phá lên: “Cô ta chẳng phải là bạn gái cậu. Việc gì phải kích động thế?”
“Ai bảo cô ấy không phải bạn gái tôi?” Nhìn thấy Diệp Phiên Nhiên ngang nhiên bị kẻ khác nhục mạ, bản tính trượng nghĩa cùng cá tính nóng nảy của Bạch Dương trỗi dậy: “Quan hệ giữa tôi và Diệp Phiên Nhiên đã chẳng còn là bí mật trong khoa Trung văn nữa rồi!”
“Thật à?” Trần Thần có phần hoài nghi quay sang nhìn Diệp Phiên Nhiên chằm chằm: “Cậu và cậu ta đã ở bên nhau à?”
Diệp Phiên Nhiên căm phẫn liếc xéo cậu ta, cơm chẳng buồn ăn, bưng bát đi ra khỏi căng tin. Trần Thần sải bước dài, đuổi theo: “Này, này, Diệp Phiên Nhiên, cậu làm như thế, cậu không thấy có lỗi với Dương Tịch sao?”
“Tôi kết bạn hay không có liên quan gì đến Dương Tịch chứ?” Cô nhíu chặt mày, thét lên với gã nam sinh ăn hại trước mặt: “Trần Thần, cậu công bằng chút đi! Tôi và Dương Tịch vốn chẳng hề xảy ra chuyện gì, giờ nó ngược như thể tôi thay lòng đổi dạ với cậu ta vậy!”
“Cậu thực sự không biết hay là vờ không hiểu, Dương Tịch yêu cậu sâu đậm biết bao? Cậu ta quả thực yêu cậu đến chết rồi!” Trần Thần cúi đầu, nói bù lo bù loa: “Kỳ nghỉ mồng 1 tháng 10 vừa rồi cậu ta đã đến Đại học N. Tối đó, cậu ta uống rất nhiều rượu, nửa đêm đứng dưới cửa sổ ký túc xá
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




