watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10190 Lượt

nhưng vẫn rất tỉnh táo. Thẩm Vỹ cười đau xót, ngẩng đầu uống cạn cốc bia của cậu.

Từ nhà hàng bước ra, Thẩm Vỹ đẩy xe, Diệp Phiên Nhiên bước đi bên cạnh. Con phố tĩnh lặng, cảnh đêm u ám. Ánh đèn đường vàng vọt mờ ảo, thi thoảng dăm ba người đi đường lướt qua họ.

Cả đoạn đường hai người dẫm lên bóng cây mập mờ, không ai nói lời nào. Đến dưới nhà Diệp Phiên Nhiên, Thẩm Vỹ dừng bước, cúi đầu nhìn cô.

“Phiên Phiên, dù có thế nào đi chăng nữa, anh vẫn mong em vui vẻ!”

Khi nói những lời này cậu nhoẻn miệng cười nhưng trong mắt Diệp Phiên Nhiên đó là vẻ mặt đau thương nhất của cậu. Tại nơi này, hai người từng hết lần này đến lần khác chia ly, nhưng lần này, ngày mai hai người sẽ xa cách tận nơi chân trời góc bể.

Thẩm Vỹ, đây là người yêu đầu tiên của cô. Khoảnh khắc hai người sắp chia tay nhau, cô vẫn nên trao cho cậu vòng tay, một chiếc ôm dịu dàng chân thành nhất.

Khi Thẩm Vỹ chưa kịp phản ứng thì Diệp Phiên Nhiên chợt dang rộng vòng tay, ôm thật chặt lấy anh.

Con tim Thẩm Vỹ run rẩy, cả thế giới dường như chợt tan biến. Cậu sửng sốt trợn tròn mắt nhìn gương mặt ửng đỏ say rượu của cô, tròng mắt rực sáng được bao phủ dưới hàng long mi dài.

Ngoài chiếc đèn đường trên đỉnh đầu thì xung quanh tối đen như mực. Ánh đèn dịu nhẹ lướt qua bóng hai người, hắt trên mặt đất, bóng hai người nép sát nương tựa vào nhau.

“Thẩm Vỹ, anh nhất định phải sống tốt nhé!” Nói rồi, cô nới lỏng bàn tay, mỉm cười vẫy tay với cậu: “Tạm biệt anh!”

Đó là điều cô muốn làm bấy lâu nay, hôm nay cuối cùng cũng được như trong ý nguyện.

Thẩm Vỹ cưỡi trên chiếc xe đạp, cậu nhanh chóng xoay người bỏ đi. Cậu không nói lời tạm biệt bởi lẽ cậu không muốn mình quay trở lại nữa. Hai người sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Diệp Phiên Nhiên đứng dưới nhà rất lâu, từng luồng gió lạnh thổi đến, cô xoa xoa khuôn mặt nóng hổi, men rượu đã ngấm khiến bước chân có phần nhẹ nhàng bồng bềnh.

“Á…” Diệp Phiên Nhiên hú hồn, tiếng thét chực vang lên từ cổ họng cô nhưng khi nhận ra người đó là ai thì bỗng chốc im bặt.

Dương Tịch lôi Diệp Phiên Nhiên ra góc tường, cô chẳng hề giằng co vì cậu véo cô quá đau, xương cổ tay cô như muốn đứt ra từng đoạn.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Dương Tịch mím chặt môi, sắc mặt tím tái, trong đôi mắt sâu đen thăm thẳm ngập tràn nỗi phẫn nộ. Vẻ mặt này khiến người khác hoảng sợ. Từ khi quen cậu đến nay, đây là lần đầu tiên Diệp Phiên Nhiên trông thấy.

Điều khiến cô càng kinh hoàng hơn chính là giọng nói phẫn nộ của cậu: “Diệp Phiên Nhiên, người vừa rồi em ôm có phải là Thẩm Vỹ không?”

Cậu gọi cô là Diệp Phiên Nhiên, không còn là Phiên Phiên nữa! Một luồng khí lạnh len lỏi từ sâu tận trong tim nhanh chóng lan khắp cơ thể cô. Cô khẽ khàng ngẩng đầu, há hốc miệng nhưng chẳng nói nên lời nào.

“Em không đến Nam Kinh, cũng không muốn anh đến trường chính là vì Thẩm Vỹ ư? Các người tình cũ không rủ cũng đến chứ gì?” Dương Tịch nắm chặt lấy cánh tay cô, ra sức véo càng khiến cô thêm đau đớn.

Cô lắc đầu, nghiến chặt răng nói: “Không phải!”

“Nhưng anh vừa tận mắt trông thấy hai người ôm nhau kia mà. Diệp Phiên Nhiên, rốt thì em có coi anh là bạn trai của em không? Em còn ngang nhiên bỏ mặc anh, một mình chạy về thành phố D, còn đứng trước cửa ôm ấp người con trai khác vào lòng?”

Dương Tịch chẳng cách nào tin lời cô nói, vừa rồi điều cậu tận mắt nhìn thấy đã kích thích dây thần kinh mong manh nhạy cảm của cậu, gợi lại nút thắt không lời giải đáp tận sâu trong lòng cậu.

Khúc mắc đó liên quan đến Thẩm Vỹ. Dương Tịch chẳng cách nào quên được cảnh tượng năm xưa Diệp Phiên Nhiên chia tay Thẩm Vỹ khi cậu ta chuyển trường. Cậu bắt gặp Diệp Phiên Nhiên và Thẩm Vỹ ngay cầu thang lớp học. Cậu mải miết đi theo hai người ra đến tận sân tập.

Dưới ánh chiều tà, ráng chiều bao phủ khắp bầu trời. Dương Tịch lẳng lặng một mình đứng dưới gốc cây dõi mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên ôm chầm lấy Thẩm Vỹ từ phía sau, áp mặt vào sống lưng cậu ta.

Rất lâu sau, Dương tịch chỉ cần nhắm mắt đã trông thấy cảnh tượng Diệp Phiên Nhiên ôm Thẩm Vỹ, lưu luyến không rời, mặt đẫm lệ. Cũng chính vì nguyên do này mà cậu thường suy tính thiệt hơn với Diệp Phiên Nhiên, không có cảm giác an toàn.

Giờ thì, hình ảnh năm xưa lần nữa tái hiện ngay trước mắt cậu, nỗi phiền muộn chất chứa trong lồng ngực bao lâu nay bỗng chốc tuôn trào.

Từ trung học năm hai đến giờ, đúng năm năm ròng rã, cậu dường như vứt bỏ sự tôn nghiêm của mình, hy sinh tất cả cho tình yêu, chẳng giữ lại chút gì cho mình, hết lòng yêu thương, nâng niu, chiều chuộng cô, có thể nói rằng hết mực nhường nhịn nhún nhường, chăm sóc cung phụng cô. Vậy mà trong mắt cô, cậu vẫn mãi không sánh bằng Thẩm Vỹ, dù rằng hai người yêu nhau hơn ba năm trời, dẫu cho giữa họ đã nảy sinh quan hệ thân mật thể xác.

Với Thẩm Vỹ, Diệp Phiên Nhiên từng nói giọng quả quyết rằng: “Em đợi anh, bất luận là bao lâu đi chăng nữa!” Còn khi đối mặt với cậu thì cô một mặt né tránh lùi bước, đến cả điện thoại của cậu, cô cũng không nghe.

Hôm đó tại phòng trà Thiên thượng Nhân gian, Dương Tịch đứng ngoài cửa, nín thở lắng nghe. Khoảnh khắc đó, cậu mong mỏi biết bao được nghe thấy Diệp Phiên Nhiên nói trước mặt mẹ cậu rằng: “Cháu yêu Dương Tịch, bất kể bao khó khăn gian khổ,

cháu cũng muốn ở bên anh ấy, mãi mãi không bao giờ rời xa nhau!”

Thế

nhưng, cô lại nói rằng: “Thưa Dương phu nhân kính mến, cháu chưa bao giờ bám rịt lấy con trai bà, hoàn toàn ngược lại, chính con trai bà sống chết đòi quấn chặt lấy cháu. Nếu bà muốn cháu rời xa Dương Tịch, chi bằng khuyên anh ấy mau chóng từ bỏ đi!”

Có lẽ, trong tình thế cấp bách, đến phút cuối cùng cô cũng nói lời thật lòng rằng cô không yêu cậu, cô chưa bao giờ yêu cậu…

Nghĩ đến đây, Dương Tịch gần như đánh mất cả lý trí, đôi bàn tay nắm chặt lấy bả vai cô ra sức lay mạnh, đau khổ suy sụp hỏi cô: “Anh hỏi em, rốt cuộc em có yêu anh không? Có hay là không?”

Diệp Phiên Nhiên vốn đã hơi choáng váng, giờ bị cậu lắc đến váng cả đầu hoa cả mắt, ù tai, tim đập loạn. Cô ra sức vùng thoát khỏi cậu, nói lạc giọng: “Anh bỏ em ra!”

“Diệp Phiên Nhiên, em còn chưa trả lời câu hỏi của anh. Người em yêu là anh hay là Thẩm Vỹ?” Cậu như muốn bóp nát bả vai cô ra.

Cơn đau bả vai dần lan tỏa vào tận con tim, đau đớn đến mức cô chẳng thể nào đau hơn được nữa.

Cô đã trao cả đêm đầu tiên cùng thứ quý giá nhất của người con gái cho cậu, vì sao cậu vẫn không tin tưởng vào chính mình chứ?

Chỉ vì cô từng có quá khứ với Thẩm Vỹ hay sao? Nếu sớm biết có ngay hôm nay, nếu không phải vì bức thư đó của cậu thì cô và Thẩm Vỹ chẳng đến mức phải chia tay…

“Dương Tịch, anh còn mặt mũi nhắc đến Thẩm Vỹ ư?” Cô lạnh lung ngẩng đầu, nói: “Tôi và Thẩm Vỹ năm xưa chia tay nhau, chẳng phải do anh ban phát đó sao?”

Dương Tịch nghe giọng chỉ trích chất vấn của cô, cậu cảm nhận được sự kỳ lạ khó hiểu, đồng thời cậu cũng đọc được ý nghĩa khác trong câu nói của cô. Thì ra, co vẫn luôn tiếc nuối chuyện chia tay với Thẩm Vỹ. Nói cách khác, cô vốn dĩ hối hận về việc ở bên cậu!

Sự im lặng của Dương Tịch theo cách hiểu của Diệp Phiên Nhiên chính là đồng nghĩa với việc thừa nhận.

“Nói vậy là, thực sự là anh làm đúng không? Dương Tịch, tôi không ngờ thì ra anh bỉ ổi đến vậy!”

“Anh bỉ ổi?” Dương Tịch bị cô chọc giận, gân xanh nổi đầy trên trán và cổ: “Tôi có bỉ ổi thế nào cũng vẫn tốt hơn tính sớm nắng chiều mưa, lẳng lơ cợt nhả của cô!”

Đầu óc Diệp Phiên Nhiên nổ tiếng bộp hệt như bị ai đó tát một bạt tai. Cô trố mắt nhìn cậu, toàn thân đau đớn như vỡ tung ra. Dương Tịch, thì ra trong mắt anh, em là người nhơ nhớp bẩn thỉu đến mức này!

Cô ra sức vùng thoát khỏi cậu, cả người run lấy bẩy, gắng sức điều tiết lại hơi thở của mình. Hồi lâu sau cô phán một câu: “Nếu đã vậy, sao anh còn ở bên tôi làm gì nữa? Chi bằng chúng ta chia tay đi…”

Cậu nhướng mày nhìn cô, nói giọng mỉa mai: “Đây là điều em luôn mong mỏi trong lòng, chẳng phải sao? Giờ Thẩm Vỹ đã quay về rồi, em chẳng thể chần chừ được nữa. Tôi nói cho em biết, Diệp Phiên Nhiên à, tôi sẽ không chia tay với em đâu, dù chỉ để dằn vặt em thì tôi cũng chẳng buông tha cho em!”

Nói rồi, cậu tiến đến trước ép Diệp Phiên Nhiên vào góc tường, cả người đè lên cô, ra sức vặn chặt lấy cằm cô. Cậu cúi mặt xuống định trao cho cô nụ hôn thì Diệp Phiên Nhiên kiên quyết ngẩng mặt đi, giơ bàn chân phải lên đá cậu thật mạnh.

Dương Tịch không hề né tránh, bàn chân cô đá ngay vào cậu, cũng làm tổn thương con tim cậu.

Cậu cười nhạt, nhìn cô trân trân, từ đầu đến chân, rồi cậu từ tốn nói bằng giọng thấp trầm: “Yên tâm di, Diệp Phiên Nhiên, tôi sẽ không quấn lấy em nữa đâu, sẽ chẳng bám rịt lấy em không rời nữa. Tục ngữ có câu, dưa xanh thì chẳng ngọt, miễn cưỡng chẳng có hạnh phúc. Tôi, Dương Tịch không đến mức phải van xin tình yêu của người khác đâu!”

Cậu nói xong thì xoay người bỏ đi trong màn đêm đen.

Diệp Phiên Nhiên đứng ngây tại chỗ, cúi đầu, nghe tiếng bước chân cậu càng lúc càng xa dần xa dần.

Khoảnh khắc đó cô gần như hoàn toàn trở thành khúc gỗ, chẳng hề có

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52,53 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT