watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10195 Lượt

suy nghĩ, cũng chẳng nhúc nhích. Là ai đã từng nói rằng họ sẽ mãi mãi bên nhau? Là ai đã nói cả đời này sẽ chẳng bao giờ chia xa? Người đàn ông từng thề thốt dưới ánh trăng chẳng bao giờ phụ lòng cô, vậy mà giờ đây kiên quyết dứt áo ra đi.

Nhìn vẻ mặt cùng lời nói của Dương Tịch, cô hiểu rằng cô đã mất cậu thực sự. Từ sự quấn quýt mãnh liệt đến những tranh cãi và rồi là tuyệt vọng và lạnh lùng. Trò chơi tình ái này đã kết thúc thật rồi.

Cô chẳng hề lấy làm lạ, bởi lẽ cảnh tượng này đã diễn đi diễn lại hàng trăm ngàn lần trong giấc mộng của cô. Chỉ có điều lần này là sự thật, cậu thực sự vứt bỏ cô mà ra đi!

Đêm tối mênh mang, nỗi tuyêt vọng cùng niềm đau thương ngút trời như bao trùm lấy cô. Diệp Phiên Nhiên, mày thua rồi, thua một cách thảm hại!

Diệp Phiên Nhiên trượt theo bức tường, mệt mỏi kiệt sức ngồi tuột xuống đất, mặt áp vào đầu gối. Cô rất muốn khóc, nhưng chẳng cách gì khóc, nỗi đau sâu thẳm tột cùng nhưng hóa ra không thể nào rơi lệ.

Cô đấu tranh giằng co rồi vịn bức tường lạnh băng, chậm rãi đứng lên, bước từng bước xuôi theo cầu thang, trong bóng tối, toàn thân kiệt sức, bước chân chao đảo xiêu vẹo bồng bềnh, thực sự hệt như chiếc lá, cơn gió vừa thổi đến liền bay lên.

Mở cánh cửa nhà, mẹ vừa trông thấy cô đã hỏi: “Phiên Phiên, Dương Tịch tìm thấy con chưa? Vừa rồi nó ngồi ở nhà chờ con rất lâu, gọi hoài điện thoại cho con không được…”

“Mẹ!” Cô yếu ớt đáp trả một câu: “Con rất mệt, con muốn ngủ!”

Lúc này mẹ cô mới để ý đến sắc mặt trắng bệch của cô. Hoảng hốt, bà đưa tay sờ thử trán cô, chạm vào lớp mồ hôi lạnh toát: “Con sao thế? Bệnh à?”

Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, chau mày: “Con buồn nôn!” Lời chưa nói dứt, cô phóng ngay vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, đến khi dạ dày trống rỗng mới miễn cưỡng đứng dậy.

Mẹ Diệp căng thẳng đi theo cô vào nhà vệ sinh, bà không khỏi thều thào: “Con uống rượu à? Mẹ ngửi thấy có mùi rượu! Con còn là sinh viên, lại là con gái, sao uống nhiều rượu như thế?”

“Mẹ à, đừng la nữa, con đi ngủ đây!” Diệp Phiên Nhiên thấy đầu nhức, đi về phòng mình, bỏ mặc lời càm ràm quan tâm của mẹ ngoài cửa.

Cô ngã người xuống giường, ôm lấy chú gấu bông nhỏ, áp mặt mình vào lớp long mềm mại, ấn nút nhạc, giọng hát nhẹ nhàng cất lên:

“Phiền muộn không ngớt, sầu muộn chẳng thể nào vơi, cớ sao lòng anh đầy sự trống trải?

Tình cảm đã ra đi, mọi thứ đều tan biến nhưng nỗi sầu muộn trong lòng anh chẳng thể nào tiêu tan.

Tại sao trên môi em ngự trị câu nói đó, cớ sao con tim anh vẫn không chịu nguôi ngoai?

Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?”

Khi cô hát đến lần thứ mười câu hát: “Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?” thì nước mắt cô tuôn trào mãnh liệt, từng giọt từng giọt rơi trên chú gấu nhỏ.

Dương Tịch, em quên không nói với anh một việc rất quan trọng. Em yêu anh! Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 39
Vậy là, Diệp Phiên Nhiên đã thất tình. Các chị em cùng phòng ký túc xá nhanh chóng nhận ra sự khác thường. Vốn dĩ cô là người có nhiều cuộc điện thoại nhất trong phòng, hàng ngày cô thường hay nấu cháo điện thoại đến tận đêm khuya, vậy mà giờ thì dường như chẳng còn nghe thấy tiếng điện thoại reo nữa.

Khổng Thiên Thiên rất muốn an ủi cô nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Bề ngoài Diệp Phiên Nhiên rất bình thản, không hề tỏ vẻ gì đau khổ cũng chẳng hề khóc lóc nức nở. Cô thuộc loại con gái dù rằng thương tích đầy mình cũng vẫn kiên cường vui vẻ nói cười, không để bất kỳ ai nhìn thấy mình bị tổn thương, cô lặng lẽ tự mình xoay xở với vết thương lòng.

Ngoài thời gian đến lớp thì Diệp Phiên Nhiên đọc tiểu thuyết điên cuồng, cô muốn mình mặc sức rơi lệ trong câu chuyện của người khác.

Những ngày tháng thất tình cũng chẳng hề buồn bã như trong tưởng tượng của cô, trái lại thời gian trôi qua hết sức nhanh, chớp mắt đã đến tháng Mười. Tối thứ Bảy, Khổng Thiên Thiên kết thúc cuộc hẹn hò sớm với Cao Tường, quay về ký túc xá thì phòng 302 chỉ còn lại mình Diệp Phiên Nhiên, cô đang lên mạng đọc tiểu thuyết, họp thoại âm nhạc phát bài hát Em có phải là người anh yêu nhất của ca sĩ Phan Việt Vân.

“Em có phải người anh yêu nhất chăng? Cớ sao anh chẳng nói lời nào?

Cầm bàn tay lạnh băng chẳng nhúc nhích của anh, khiến em cảm thấy thật buồn bã.

Những lúc em cần anh, anh lại lặng lẽ không nói lời nào.

Chưa bao giờ em cảm nhận sự lạnh lẽo, bởi có anh che chắn trước trời đông giá rét.

Anh luôn ở bên em, nụ cười luôn ngự trị trên bờ môi.

Anh luôn tinh tế dịu dàng dang tay chở che cho em.

Những lúc em cần anh, anh lại lặng lẽ chẳng nói lời nào.

Anh đau lòng nhất là những lúc mắt em hoen đỏ.

Còn nhớ anh từng nói sẽ không để em chịu ấm ức rơi lệ…”

Khổng Thiên Thiên đứng ngoài cửa rất lâu rồi tiến đến phía trước tắt luôn hộp nhạc.

Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu nhìn cô, đưa tay bật tiếp. Khổng Thiên Thiên lại tắt đi.

Diệp Phiên Nhiên nhìn cô, hết sức bình thản nói: “Thiên Thiên, cậu sao thế?”

“Mình muốn hỏi cậu làm sao thì có?” Khổng Thiên Thiên nghiến răng nghiến lợi: “Người yêu thi thoảng cãi nhau đòi chia tay chẳng có gì lớn lao cả, mình và Cao Dương cũng đòi chia tay trên dưới mười lần rồi, hiện giờ chẳng phải tốt lành đó sao?”

“Tình huống của mình không giống với cậu!” Diệp Phiên Nhiên cúi đầu: “Cậu và Cao Tường là đòi chia tay, còn mình và Dương Tịch lần này là thực sự chia tay!”

“Vì mẹ cậu ta phản đối đúng không?” Khổng Thiên Thiên nói: “Mình tin rằng Dương Tịch sẽ không để tâm đâu!”

“Không chỉ là nguyên nhân đó!” Diệp Phiên Nhiên thở dài: “Bỏ đi, nếu đã qua cả rồi, đừng nhắc lại nữa!”

“Nếu thực sự đã là quá khứ thì cậu chẳng một mình trốn trong ký túc xá nghe bản tình ca khiến người ta buồn rơi nước mắt thế này!” Khổng Thiên Thiên ngồi xuống cạnh cô: “Chuyện tình cảm là chuyện đơn giản, cớ sao phải làm mọi thứ phức tạp lên chứ?”

“Thiên Thiên, mình đã từng hướng đến thứ tình yêu giản đơn nhất!” Diệp Phiên Nhiên lẳng lặng nhìn cô: “Nhưng khi gặp Dương Tịch mọi thứ đều trở nên chẳng đơn giản chút nào!”

Hai tay Khổng Thiên Thiên đặt trên bờ vai cô: “Nếu như mất Dương Tịch, cậu có cam lòng không?”

Con tim cô bất chợt chua xót.

“Nhưng mà, mình đã mất anh ấy rồi!” Tuy bề ngoài cô điềm tĩnh nhưng chẳng ai biết được nỗi đau thương tận đáy lòng cô.

“Vẫn chưa đến phút cuối cùng mà, tuyệt đối đừng dễ dàng nói lời từ bỏ!” Khổng Thiên Thiên nói chân thành: “Nếu cậu thực sự không muốn chia tay thì hãy đến Nam Kinh tìm Dương Tịch đi! Nói với cậu ta rằng, cậu hối hận, muốn trở lại bên cậu ta!”

“Đến Nam Kinh tìm anh ấy ư?” Diệp Phiên Nhiên tròn xoe mắt, ngần ngừ hỏi.

“Đúng vậy!” Khổng Thiên Thiên nói: “Lần nào cũng là Dương Tịch đến trường tìm cậu, vì sao cậu không thể đến Nam Kinh tìm cậu ta chứ? Cậu ta chẳng phải luôn không dám khẳng định tình cảm của cậu dành cho cậu ta hay sao? Lần này cậu có thể dùng hành động thực tế chứng minh tình yêu của mình dành cho cậu ta!”

“Nhưng…” Cô ấp ứng: “Anh ấy đã nói lời chia tay rồi, những lời lẽ đầy tuyệt vọng, anh ấy bảo anh ấy sẽ không quấy rầy mình nữa…”

“Cậu ta không quấy rầy cậu thì cậu quấy rầy cậu ta!” Khổng Thiên Thiên nhẫn nại khuyên nhủ: “Phiên Phiên à, khuyết điểm lớn nhất của cậu chính là quá mạnh mẽ, quá tự tôn, coi trọng sĩ diện hơn bất cứ điều gì. Mình quen và yêu Cao Tường mấy năm rồi, cũng cãi nhau biết bao nhiêu lần. Cuối cùng mình cũng hiểu rằng, trong thế giới của những người yêu nhau, không hề có đúng và sai. Đây không phải là nơi để nói lý lẽ, mà là để nói lời yêu thương. Nếu cậu yêu cậu ta thì có thể tha thứ cho cậu ta, chỉ cần không phạm lỗi lầm về tính nguyên tắc, thì việc gì phải cần đong đo đếm chứ? Nếu như vì thứ gọi là lòng tự tôn mà đánh mất đi người quan trọng nhất trong cuộc đời thì cậu sẽ hối hận cả cuộc đời này!”

Bài diễn thuyết của Khổng Thiên Thiên khiến Diệp Phiên Nhiên trằn trọc đến nửa đêm. Nội tâm cô bắt đầu giằng co dữ dội, một bên là thể diện và lòng tự tôn của người con gái, một bên là Dương Tịch.

Diệp Phiên Nhiên không phải là mẫu con gái giận dỗi làm cao, trước kia cô đã từng chủ động với Thẩm Vỹ. Điều duy nhất cô không dám khẳng định chính là liệu Dương Tịch có còn yêu cô không.

Từ tối hôm chia tay đến giờ, đúng bốn tháng ròng, gồm hơn sáu mươi ngày nghỉ hè và nghỉ lễ dịp Quốc khánh, Dương Tịch không hề tìm cô, chẳng hề liên lạc với cô, hệt như muốn biến mất hoàn toàn trong cuộc sống của cô.

Tính cách của Dương Tịch, nói làm là làm, bất luận là yêu hay không yêu thì cậu đều dứt khoát quả quyết. Cậu nói cậu buông tay, có lẽ cậu sẽ thực sự từ bỏ, tuyệt nhiên không dây dưa dai dẳng mà sẽ cắt đứt quan hệ hoàn toàn với cô. Lúc này cô đi tìm cậu, chẳng phải tự mình rước nhục nhã vào người hay sao?

Diệp Phiên Nhiên nhớ đến cuộc điện thoại cách đây rất lâu của mình, cô chẳng hề nói lời nào nhưng Dương Tịch vẫn đoán ra cô, đón chuyến tàu hỏa vượt ngàn dặm xa xôi đến thành phố S tìm cô.

Cô vẫn

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT