|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tôi, tên Kỷ Trình Trình.”
“Cô ấy làm nghề gì vậy?”
“Trình Trình làm việc ở cục cảnh sát.”
Mắt hắn hiện lên tia sắc bén:” Hình sự?”
“Không phải! Cô ấy làm ở phòng tài liệu, sắp xếp lại hồ sơ vụ án.”
Hả? Đinh Vũ trầm ngâm một lát, nếu không phụ trách phá án thì sao lại có hứng thú với hiện trường vụ án?
“Cô ấy đang làm gì?”
Tâm Nhu nhìn ra nghi hoặc của Đinh Vũ, cười giải thích: “Trình Trình nghiên cứu quá trình gây án và tâm lý tội phạm, nếu được coi trọng còn có thể được kinh phí nghiên cứu. Lúc trước tôi khuyên cô ấy nên chọn đề tài nào hấp dẫn một chút, đại khái cô ấy cũng nghe theo đề nghi của tôi, hiện tại đang đi lấy tài liệu!”
Thì ra là thế, ánh mắt sắc bén của hắn dừng trên người Kỷ Trình Trình, có lẽ là do mình quá đa nghi.
Tâm Nhu hướng về phía Trình Trình gọi to: “Trình Trình thối, cậu đến mà không chịu an ủi tớ trước, lại chạy loanh quanh quanh nhà, đây có phải công viên khủng long cho cậu đào hóa thạch đâu.”
Kỷ Trình Trình quay đầu lại, đẩy gọng kính mắt, cũng đùa lại bạn: “Đúng đó! Tìm nửa ngày mà ngay cả cái răng khủng long cũng chẳng thấy, sớm biết vậy thì đã không đến.”
“Hừ, lời nói vô lương tâm này có thể làm người ta đau lòng đó, có thật đấu là mục đích cậu đến không vậy?”
“Sinh ra và lớn lên trong nhu đạo thế gia lại tinh thông quyền anh thử hỏi ai có thể đánh thắng Đường Tâm Nhu chứ? Hỏi cậu có bị thương không chẳng phải đã sỉ nhục cậu rồi sao?”
“Hì hì, vẫn là cậu hiểu tớ nhất, không giống anh Ba suốt ngày lo lắng hệt như ông già.”
Đường Thu Sinh cự lại em gái: “Anh mới hai mươi bảy tuổi.”
“Thế mới nói người chưa già đã yếu.” Nói xong ngay cả chính mình cũng không nhịn được mà cười ngặt nghẽo khiến những người khác cũng bật cười theo.
Kỷ Trình Trình đi tới, nhìn mĩ nhân lạnh lùng bên cạnh Tâm Nhu, mỉm cười:
“Tôi nghĩ vị này chính là người mà Tâm Nhu hay nhắc tới, Đinh Vũ tiểu thư.”
” Chào cô.” Đinh Vũ khách khí trả lời lại, âm thầm đánh giá đối phương. Tới gần mới nhận ra, Kỷ Trình Trình có một đôi mắt vô cùng sắc bén, ẩn giấu dưới cặp kính đen là một ánh mắt trong veo rất có hồn. Nhưng ngoại trừ cặp mắt thông minh thì nhìn thế nào cũng chỉ thấy đây là một nhân viên công vụ bình thường mà thôi.
Nhìn bề ngoài giản dị của cô, Đinh Vũ không thấy điểm gì khả nghi nhưng trong lòng mơ hồ có cảm giác cô gái này không thể khinh thường.
Khi hắn đang đánh giá cô thì cũng là lúc Kỷ Trình Trình quan sát hắn.
“Tôi tên Kỷ Trình Trình, là bạn học của Tâm Nhu. Cô ấy nói rất đúng, cô quả là đại mĩ nhân.”
Đinh Vũ cười duyên: “Là cô ấy nói quá lên thôi.” Đẳng cấp ngụy trang của Đinh Vũ rất cao, lừa gạt hết mọi người, không ai có thể nghĩ cô gái nũng nịu dịu dàng này lại là đàn ông.
Tâm Nhu tò mò hỏi: “Trình Trình, vừa rồi cậu tìm hồi lâu rốt cục có phát hiện gì mới không?”
Kỷ Trình Trình bất đắc dĩ lắc đầu.” Ngoại trừ đồ đạc đổ vỡ thì không có manh mối gì nhưng tớ phát hiện ra một chuyện rất thú vị.”
Giữa ngón cái và ngón trỏ của cô kẹp một mảnh nhỏ trong suốt như quả cầu, người bình thường căn bản sẽ không chú ý tới nhưng cô lại nhìn ra.
Trong lòng Đinh Vũ thầm chấn động, thứ Kỉ Trình Trình cầm trên tay chính là mảnh da bị rách hôm qua, rốt cục cô ta kiểm tra các thứ là muốn làm gì?
“Đây là cái gì?” Mọi người nhìn vào tò mò hỏi.
“Tôi cũng không biết, để mang về nghiên cứu đã.”
Tâm Nhu thật sự không hiểu cái này với nghiên cứu kia có gì hay mà Trình Trình lại hứng thú. Nhưng Trình Trình vốn cư xử không giống người bình thường, cô cũng không hỏi lại nhiều.
Thi Dịch Phàm thấy mình ít được chú ý đã lâu, vì muốn có cơ hội ở cùng Tâm Nhu, hắn chân thành mời: “Tâm Nhu nếu tiện có thể cùng anh dùng cơm trưa không, anh muốn thảo luận về thiết kế của em.”
Lời này vừa nói ra quả nhiên có hiệu nghiệm ngay lập tức, thu hút ánh mắt Tâm Nhu.
“Được! Không thành vấn đề.” Không biết thiết kế của mình có được chọn hay không, cô lập tức gật đầu, không phát hiện ra sắc mặt Đinh Vũ đứng bên cạnh đã đen đi vài phần.
Đường Thu Sinh đứng một bên cũng khích lệ, một là vì hắn và Thi Dịch Phàm sớm đã bàn trước, hai là hắn cũng nhân cơ hội này mà ở cùng Đinh Vũ nhiều hơn. Nếu Dịch Phàm mời em gái thành công thì hắn cũng sẽ làm y hệt với Đinh Vũ.
“Đinh Vũ, anh biết một nhà hàng rất được, nếu có thể, anh muốn mời em ăn cơm.” Hắn lấy hết dũng khí mời, mong có được nụ cười xinh đẹp của giai nhân.
“Được. Đây là vinh hạnh của em.”
Đường Thu Sinh thoáng chốc mở cờ trong bụng: “Thật sao?”
“Đúng lúc em cũng đói bụng, nếu mọi người đều phải ăn cơm thì chúng ta cùng đi luôn đi!” Hắn tươi cười để nghị, quay sang Trình Trình mời,”Kỷ tiểu thư có hứng thú cùng chúng tôi ăn một bữa không?”
Tâm Nhu nghe xong rất hưng phấn phụ họa: “Đúng rồi, đúng rồi, Trình Trình cùng đi đi!” Thật tốt quá, càng nhiều người càng tốt, cô rất thích những nơi náo nhiệt.
Đôi mắt đẹp thông mình của Kỷ Trình Trình chợt lóe, tựa hồ nhìn ra chút manh mối. Dường như Đinh Vũ cố ý, không biết trong lòng người này đang nghĩ gì. Thôi, đi chơi một chút cũng được.
“Được. Đúng lúc hôm nay tớ xin ra ngoài tìm tư liệu, đi lâu cũng không sao hết.” Cô nói dối.
“Đi thôi, đi ăn cơm thôi!” Tâm Nhu đi tiên phong vỗ tay khen ngợi, lập tức tay phải kéo Đinh Vũ, tay trái lôi Trình Trình, không chờ được mà muốn đi ngay.
Đường Thu Sinh cùng Thi Dịch Phàm sững sờ tại chỗ, không lường trước được kết quả lại biến thành bữa cơm chung, hai người nhìn nhau cười khổ, buộc lòng phải chấp nhận, oan ức mà đi theo phía sau.
Máy tính trên bàn truyền đến tín hiệu, Đinh Vũ ngồi trước bàn biết thợ săn ưng – Trầm Nghị đang gọi đến, hắn mở mật mã, một ô đối thoại xuất hiện.
“Con mồi của sói lại bị chạy mất?”
Câu hỏi đi thẳng vào vấn đề khiến lông mày Đinh Vũ nhíu lại, hắn nhanh chóng gõ một dòng chữ rồi ấn enter.
“Sao cậu biết?”
“Tìm hiểu từ hồ sơ ghi chép của cảnh sát, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Thợ săn sói bên này trầm mặc tầm 5 giây mới khôi phục lại.
“Không có gì, đừng tò mò chuyện người khác.”
Mỗi chữ gõ vào đều chứa đầy mùi thuốc súng.
“Không khéo cậu lại phải nhờ đến tôi ấy chứ. Công phu cô gái họ Đường kia thật thâm hậu, bây giờ “hổ” vẫn còn chưa xuống giường được.”
Nhìn câu cuối cùng, khóe miệng Đinh Vũ khẽ cong lên.
“Đừng cười thầm, “hổ” muốn tôi chuyển lời tới cậu, hắn nói: ‘Gửi lời hỏi thăm cậu’ Tôi chỉ chuyển lời lại thôi nhé. Hơn nữa, lần này lại để Mai Côi Chi Lang chạy thoát, tôi đoán là do Đường Tâm Nhu gây ra phải không? Cô ấy đúng là khắc tinh của cậu.”
Thợ săn sói ở bên này lại trầm ngâm lần nữa, Trầm Nghị thật thần thông quảng đại, việc công, việc tư, chính sự, khứu sự [1">, việc nhà đều không lừa nổi hắn.
“Tôi biết cậu đang chửi bậy. Đừng tức giận, tôi cho cậu một tin tốt về Mai Côi Chi Lang.”
Ánh mắt chữ “T” sáng lấp lánh như tuyết, nhanh chóng gõ bàn phím.
“Nói đi!”
“Tôi vừa chặn một cuộc gọi di động, nội dung vừa đúng nói về kẻ lưu manh xâm nhập nhà hai người đêm qua. Tôi đã tra ra nơi gọi, tên này chắc chắn có liên quan đến Mai Côi Chi Lang, đây là văn kiện mật về cuộc nói chuyện của bọn chúng.”
“Cám ơn.”
“Không cần khách khí, nhóc con, hôn tôi một cái là được rồi.”
!!!
“Đừng nói qua máy tính như vậy chứ, BYE.”
Cuộc nói chuyện chấm dứt bằng một loạt nụ hôn của nhân vật hoạt hình nam kèm theo làm lễ vật.
Đinh Vũ mắng một tiếng nhưng mắng như thế nào cũng vô dụng vì máy tính kia đã ngắt kết nối.
Có tin tình báo của “ưng” hỗ trợ, bước kế tiếp hắn sẽ phát huy năng lực lần theo dấu vết của mình. Nhập mật khẩu, mở văn kiện mật ra, nhớ kĩ nội dung, rồi lập tức xóa sạch toàn bộ không lưu lại bất cứ dấu vết gì.
Trải qua chuyện vừa rồi, chắc chắn Mai Côi Chi Lang sẽ cảnh giác, tuyệt đối không chui đầu vào lưới lần nữa nên hắn phải chủ động ra tay. Dựa vào tình hình hiện nay, cảnh sát vẫn chưa có thông tin về Mai Côi Chi Lang nên về mặt này hắn có ưu thế hơn.
“Vũ…” Ngoài cửa, nửa cái đầu nhô vào lộ ra đôi mắt to, Tâm Nhu cười hì hì, vẻ mặt như muốn nói: Vô sự không đăng tam bảo điện[2">.
“Chuyện gì?”
“Cô nói tôi mặc như vậy có đẹp không?”
Đường Tâm Nhu e lệ đi vào, suốt một giờ đồng hồ cô đã cẩn thận trang điểm thật xinh đẹp cho hắn xem.
Hai mắt Đinh Vũ hiện lên vẻ ngạc nhiên, sáng ngời không dám tin.
Bình thường cô luôn mặc áo phông quần dài, tóc thì tùy tiện dùng cặp cố định buộc thành đuôi ngựa, nhưng giờ mái tóc thả xuống thành kiểu đầu công chúa thanh lịch, người mặc một bộ vest hồng phấn không tay.
Áo được thiết kế không tay khiến cho cánh tay trắng nõn không tỳ vết lộ ra, kết hợp với bộ váy hết sức hài hòa làm nổi bật dáng người yểu điệu của cô, toàn bộ các đường cong xinh đẹp được phơi bày.
Cô từ một cô bé cẩu thả mờ nhạt lột xác thành thục nữ yểu điệu
Cô đi tới trước mặt hắn, dạo qua một vòng, bày ra bộ dáng thục nữ.
“Đẹp không?” Cô vừa thẹn vừa chờ mong hỏi.
“Rất đẹp.” Hắn chậm rãi nói,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




