|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
vừa quan sát phản ứng của Thi Dịch Phàm.
“Cô ấy có bạn trai rồi sao?”
Tuy rằng Thi Dịch Phàm cố ý tỏ vẻ thờ ơ nhưng cùng là đàn ông, Đường Thu Sinh sao lại không nhìn ra hắn rất có cảm tình với Tâm Nhu. Đường Thu Sinh giả vờ thở dài.
“Không có, cho nên cả nhà chúng tớ mới lo lắng đến tận bây giờ, ngay cả một bóng đàn ông bên người cũng không thấy. Vừa rồi cậu cũng thấy rồi đấy, em gái tớ đáng yêu như vậy, đàn ông vừa nhìn đã yêu, sao không khiến cho người ta lo lắng, đề phòng nó bị người xấu lừa gạt chứ?”
Đường Thu Sinh chú ý vẻ mặt của Thi Dịch Phàm, biết rằng lời nói của mình đã có tác động đến hắn.
Thi Dịch Phàm có sự nghiệp thành đạt, nhân phẩm không tồi, lại là bạn cũ hồi trung học, nếu cậu ấy có ý với Tâm Nhu thì thật tốt quá. Thật ra hôm nay hắn sắp xếp cuộc hẹn này còn có mục đích khác, không phải vì thiết kế của em gái mà muốn tạo cơ hội cho hai người gặp mặt. Hắn biết trước đây Tâm Nhu rất có thiện cảm với Dịch Phàm, hơn nữa hắn được cha mẹ nhờ cậy, lần này hắn đến Đài Bắc không chỉ để mở chi nhánh mà còn mang trọng trách âm thầm tìm vị hôn phu tốt cho em gái.
Vừa đúng lúc hắn gặp lại Thi Dịch Phàm – bạn cùng trường trung học nhiều năm không gặp, vừa đi nước ngoài trở về, liền nảy ra ý định này.
Hắn chắc chắn Thi Dịch Phàm sau khi thấy Tâm Nhu nhất định sẽ thích, hơn nữa điều kiện Thi Dịch Phàm tốt như vậy rất thích hợp làm em rể hắn, cho nên hắn mượn danh nghĩa thiết kế trang phục để giới thiệu hai người. Mọi việc dường như rất suôn sẻ.
Trang phục thiết kế của Tâm Nhu có được chọn hay không không quan trọng, quan trọng là Thi Dịch Phàm có động lòng hay không.
Hắn hiểu rõ em gái mình có sức quyến rũ rất lớn với đàn ông, ai gặp cũng có cảm tình, ngay cả bốn anh em nhà bọn họ đều thương yêu em gái hết mực. Chỉ cần là đàn ông độc thân thấy Tâm Nhu hai mắt liền sáng lên. Mà thực tế chứng minh hắn đã đoán đúng, thấy Thi Dịch Phàm nhìn em gái hắn chăm chú, hắn biết kế hoạch của mình đã thành công.
Phương thức tiếp cận ngay cả đương sự cũng không hay biết gì, Đường Thu Sinh đắc ý tự khen mình cao minh.
Hắn cầm lấy chén nước, uống một ngụm, tiếp tục nói: “Cho nên tớ mới nhờ cậu đừng từ chối nó, nghĩ cách làm cho nó hiểu được giới thiết kế cạnh tranh tàn khốc, chờ nó chết tâm sẽ ngoan ngoãn lập gia đình, ở nhà giúp chồng dạy con.”
Thi Dịch Phàm dường như cũng ngộ ra: “Cậu hi vọng tớ nhận Tâm Nhu để không làm tổn thương lòng tự trọng của cô ấy, sau đó khiến cô ấy hiểu được sự thật tàn khốc, chuyện này so với việc cô ấy ở bên ngoài bị người khác lừa gạt thì tốt hơn nhiều phải không?”
“Đúng vậy, chính là ý này, cậu thấy thế nào? Nể tình bạn học cũ mà giúp tớ lần này đi!”
Thi Dịch Phàm cười đáp: “Trong phạm vi quyền hạn, tớ có thể sắp xếp thử xem.”
“Thật tốt quá! Tớ biết cậu rất nghĩa khí mà! Tốt rồi, kế hoạch của tớ là thế này, như thế… như thế…”
Đường Thu Sinh đem chủ ý trong lòng nói cho Thi Dịch Phàm, hiện tại hai người đã có tình ý với nhau, kế tiếp chờ em gái hắn đồng ý là xong. Hắn làm anh trai chẳng những có thể giải quyết nỗi băn khoăn, mà còn có thể bàn giao với cha mẹ, không chừng ít lâu sau còn được thấy dáng vẻ Tâm Nhu mặc váy cưới, cũng không chừng hai anh em đồng thời hoàn thành việc chung thân đại sự. Tưởng tượng Đinh Vũ mặc váy lụa trắng, tay ôm bó hoa cưới, Đường Thu Sinh không nhịn được mà cười toe toét.
Sau khi ra khỏi văn phòng, Đinh Vũ và Tâm Nhu liền đi về hướng bãi đỗ xe. Dọc đường đi, Tâm Nhu không ngừng cười nói.
“Dịch Phàm hình như rất hứng thú với thiết kế của tôi! Cô nghĩ anh ấy có ký hợp đồng cùng tôi không? Nói không chừng, lần này thần may mắn thực sự chiếu cố tôi rồi. Nhưng có phải tôi suy nghĩ quá nhiều không nhỉ, nhỡ người ta chỉ nói khách sáo như vậy thôi thì sao?”
Đinh Vũ làm mặt lạnh lùng, không nói một câu, trên mặt viết rõ hai chữ “hờn giận”. Loại quần áo cho ăn mày mà có người coi trọng mới lạ, chỉ có cô gái ngu ngốc này mới tưởng thật, đến lúc bị người ta bán đi rồi cũng không biết.
“Dịch Phàm không hổ là quản lý của một công ty lớn, cách nói năng và bộ dáng thật không giống người thường, thoạt nhìn đã thấy là người lời hứa tựa ngàn vàng, hẳn anh ấy sẽ không nói lấy lệ đâu. Nếu Dịch Phàm thật sự liên lạc lại, cô bảo tôi phải làm gì bây giờ?”
Dù sao thì cũng không liên quan đến mình, hắn không cần quan tâm. Nhưng nghe cô mở miệng Dịch Phàm, ngậm miệng Dịch Phàm, trong lòng lại xuất hiện một ngọn lửa không tên thiêu đốt. Cô gái chết tiệt này sao cứ gọi tên người ta thân thiết như vậy!
“Cô nói xem khi nào thì Dịch Phàm hồi âm? Vừa rồi anh ấy muốn tôi chọn thời gian, có phải là muốn nói chuyện hợp tác không nhỉ? Oa! Nếu vậy không phải là tôi sẽ hết khổ rồi sao! Này? Sao cô không nói gì thế?”
Cô gái chậm chạp này dông dài ít nhất mười phút, giờ mới phát hiện ra hắn không nói chuyện, thật đúng là nha đầu chết tiệt!
“Vũ, sao trông cô giống như đang mất hứng vậy?” Một tay kéo góc áo của hắn, nhỏ giọng hỏi.
Đinh Vũ hất tay cô ra, đi thẳng về phía trước, ngay cả quay đầu lại cũng không quay làm cô ngẩn người chạy theo.
Người cao thì bước chân cũng dài hơn, cô phải đi năm bước mới theo kịp một bước của hắn.
“Vũ, tại sao cô không để ý đến tôi? Đợi tôi với, tôi đã chọc giận cô sao?” Cô cố gắng nhớ xem mình khi nào, vì chuyện gì, như thế nào mà làm cô ấy mất hứng nhưng nghĩ cả buổi cũng không ra. Thái độ lạnh lùng của Đinh Vũ khiến cô vô cùng hoảng loạn.
“Vũ, nói cho tôi biết đi, mà thôi, cô cứ mắng tôi đi nhưng đừng phớt lờ tôi được không? Tôi thấy buồn lắm.”
Cô theo sát phía sau Đinh Vũ, gấp gáp không biết phải làm thế nào cho phải.
Mỗi khi bạn tốt giận cô, cô đều không có cách giải quyết, càng không chịu nổi vẻ lạnh lùng không nói một lời, việc này so với việc cho cô một đấm còn khổ sở hơn. Hơn nữa cô cũng không hiểu sự tình như thế nào, càng không nhịn được muốn biết nguyên nhân, bằng không trong lòng sẽ rất khó chịu.
“Vũ…” Cô nắm chặt tay hắn không buông.
Đinh Vũ muốn giật ra nhưng làm thế nào cũng không rút ra được, suýt nữa thì quên mất sức cô rất khỏe. Đôi mắt sắc nhọn hung hăng quét tới, đang muốn đuổi cô đi thì lại thấy đôi mắt to vô tội vương vài giọt nước, khiến hắn sững sờ ngay tại chỗ.
“Sao cô lại khóc?”
“Bởi vì cô không thèm để ý đến tôi!” Cô tủi thân đáp.
“Vậy có cần thiết phải khóc không?”
“Vì tôi rất buồn mà!”
Nghe ngữ khí chống đối cùng hốc mắt hồng hồng kia, lông mày hắn nhăn lại thành hình chữ bát (八). Bởi định khóc mà hai lỗ mũi bé nhỏ run run, vẻ mặt vô cùng buồn cười. Nếu muốn làm bé con khóc tướng thì cô đã thất bại nhưng đủ để tâm trạng hắn tốt lên.
Hắn nhíu mày hỏi: “Buồn từng nào?”
“Rất buồn, rất buồn, rất buồn.” Mỗi lần lặp lại, ngữ khí của cô càng thêm trịnh trọng, như thể sợ hắn không biết cô thật sự rất buồn.
Nghe cô nói vậy, trong lòng Đinh Vũ dâng lên thứ cảm giác tự hào, cũng bớt giận không ít, hắn không ngờ lại có thể làm cô thương tâm đến vậy.
“Bộ dáng khóc lóc của cô thật khó coi.” Nhẹ giọng trách đồng thời vươn một bàn tay lau nước mắt cho cô, ra lệnh, “Đừng khóc nữa.”
“Cô không giận tôi nữa sao?”
“Tôi đâu có tức giận, tất cả là do cô tự suy diễn thôi.”
“Vừa nãy rõ ràng mặt cô rất tức giận mà! Tôi gọi cô nhưng cô không thèm để ý lại còn gạt tay tôi ra, không phải tức giận thì là gì?” Cô chu miệng lên, uất ức phản bác.
“Tôi vui vẻ, không được sao? Vả lại sau khi nghe cô nói, giờ tôi cảm thấy tức giận rồi.”
“Không được! Cô đừng phớt lờ tôi mà, Vũ!”
Thấy cô thức thời làm tâm trạng hắn vô cùng sung sướng, muốn đem cô gái nhỏ trước mặt ôm vào lòng, mà hắn đã thật sự làm như vậy, cánh tay ôm cô vào lòng, khẽ mắng một câu: “Đồ ngốc!”
Đinh Vũ cười? Đường Tâm Nhu mừng thầm, nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười của Đinh Vũ, cũng vui vẻ
nở nụ cười. Tuy rằng không rõ vừa rồi cô ấy tức giận cái gì nhưng không quan trọng, chỉ cần Đinh Vũ không phớt lờ cô là được rồi.
“Chúng ta đi hóng gió đi!” Hắn nói.
“Được! Chờ anh ba quay lại rồi đi…”
“Chỉ hai chúng ta đi thôi.” Hắn ngắt lời cô.
“Nhưng mà…”
Hắn lạnh lùng hỏi: “Có muốn đi không? Không muốn thì thôi.”
“Muốn, muốn…” Tâm Nhu vội vàng gật đầu, sợ cô lại tức giận, bây giờ mới phát hiện ra Đinh Vũ cũng có lúc không thể động tới, không biết vì sao cô lại rất để ý việc này.
Nhìn thấy nụ cười mê đảo chúng sinh của cô, Tâm Nhu vứt sự do dự ra khỏi đầu, quyết định không để ý đến anh ba mà cùng Đinh Vũ lái xe đi hóng gió.
Dù sao thì anh ba nhất định sẽ thông cảm! Cùng lắm là bị mắng một trận, còn hơn là chọc giận Đinh Vũ, thật đáng sợ.
Trong lòng lẩm nhẩm: “Xin lỗi, anh ba.”
Cô trọng bạn khinh anh, thật xin lỗi.
***
Đêm khuya yên tĩnh, ngoại trừ vầng trăng đang chiếu sáng ngoài cửa sổ, ai ai cũng đang chìm trong mộng đẹp.
Tuy nhiên, thợ săn sói vẫn còn tỉnh, không gian yên tĩnh đến mức ngay cả một cây kim rơi xuống hắn cũng có thể nghe thấy, Đinh Vũ quay đầu nhìn cô gái đang khò khò ngủ bên cạnh. Ngày qua ngày, hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




