watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3363 Lượt

nhỏ nhắn như quả anh đào gọi hắn. Thực ra, cô rất ít khi làm nũng. Mẹ cô rất khó tính, dữ dằn, cô là con cũng không khác mấy. Cha cô mở nhu đạo quán, trên cô lại có bốn anh trai, từ nhỏ cô đã lớn lên trong môi trường cứng rắn. Ở nhà nếu không phải cùng các anh chơi trò “cảnh sát bắt cướp” thì lại cùng cha học nhu đạo. Không hiểu sao, khi gặp Đinh Vũ cô lại muốn làm nũng với cô ấy, thích chia sẻ tâm sự cùng Vũ. Có thể trong tiềm thức, cô rất mong muốn có chị em, Đinh Vũ xinh đẹp, dịu dàng lại thiện lương làm cô rất ngưỡng mộ, bất tri bất giác coi cô ấy như chị em của mình, “Năn nỉ cô, Vũ ~ Người ta khó khăn lắm mới có được cơ hội này, cô đồng ý đi mà ~~” Đinh Vũ biết rõ nếu bây giờ đồng ý thì về sau nhất định sẽ phải hối hận nhưng lại không nhẫn tâm từ chối cô. Nếu chỉ làm người mẫu cho ông chủ kia nhìn một lát thì chắc là được. Không lay chuyển được cô, hắn đành phải thở dài đáp ứng. “Được rồi, chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu nhé.” “Thật sao! Cám ơn! Cám ơn! Vũ~~~~ Cô là tốt nhất!” Để biểu đạt lòng cảm kích của mình, Tâm Nhu còn hôn “chụt” lên mặt Đinh Vũ một cái. Đối với Đường Tâm Nhu, cả trăm nụ hôn trên má cũng chỉ bằng lời chào hỏi mà thôi, mọi người trong nhà cô ai cũng vậy hết, cứ nhìn anh ba cô khác rõ. Cô cầm quần áo nhét vào tay Đinh Vũ, lôi hắn vào trong phòng, không quên dặn dò: “Nhớ mặc cho tôi xem nhé!” Tiếp theo liền đóng cửa phòng lại. Nhưng Đinh Vũ lại vì nụ hôn này mà trong lòng xúc động không thôi, ánh mắt tràn ngập lửa thật lâu sau vẫn chưa dập tắt. Anh ba Đường Thu Sinh là người làm ăn nên giao du rộng, bạn bè dĩ nhiên cũng rất nhiều. Đúng lúc gần đây gặp lại một người bạn học cùng trung học vốn mất liên lạc đã lâu, trùng hợp người này còn là ông chủ một công ty thiết kế thời trang, hắn lập tức an bài cuộc gặp này cho em gái yêu. Sau khi anh ba lái xe vào bãi đỗ xe trong tầng hầm tòa cao ốc, ba người tiến vào thang máy. Trống ngực Đường Tâm Nhu đập thình thịch, từ đầu đến cuối không theo quy luật nào cả. “Làm sao bây giờ, em hồi hộp quá.” Hai tay cô nắm chặt, mồ hôi chảy ra không ngừng, bởi vì nhiều lần thất bại nên cô không tự tin, sợ vui rồi lại hóa buồn. “Yên tâm, em gái, lần này nhất định thành công.” Đường Thu Sinh khẽ tiết lộ bí mật, “Người mà chúng ta sắp gặp, em cũng quen.” “Hả? Em quen à?” “Đúng vậy.” Ai vậy nhỉ? Cô cố gắng nhớ xem mình với người ấy có phải làm cùng công ty thiết kế hay là bạn cùng khóa học thiết kế năm đó hay không. “Đừng vội. Đợi lát nữa gặp mặt em sẽ biết, hơn nữa có người mẫu đẹp như vậy, tuyệt đối không thành vấn đề.” Đường Thu Sinh vô cùng tin tưởng nói với Đường Tâm Nhu, cũng không quên lấy lòng Đinh Vũ, vừa trấn an em gái vừa tích cực nói ngọt hi vọng có thể làm giai nhân vui vẻ. Đinh Vũ cảm thấy thái dương lại âm ỉ đau, hắn chỉ muốn mau mau lột sạch bộ quần áo buồn cười này ra. Sau đợt này nha đầu kia nhất định phải báo đáp hắn thật tốt. “Vũ, cô thấy liệu tôi có thành công không?” Đường Tâm Nhu hỏi, cô vô cùng căng thẳng, giờ phút này cần có chút tự tin. Đem vẻ mặt bất lực kia thu vào đáy mắt, hắn tươi cười trấn an cô: “Cô nhất định sẽ thành công.” “Cô cũng nghĩ như vậy sao?” “Đúng vậy.” Cô bắt đầu đắc ý tươi cười: “Tôi dường như đã tự tin hơn nhiều rồi.” Đột nhiên cô cảm thấy tinh thần mình tăng lên gấp trăm lần. “Vậy là tốt rồi.” Đến lúc đó đừng khóc chết nhé, Đinh Vũ không cần tưởng tượng cũng biết kết quả, có người coi trọng loại quần áo này mới là lạ. Ra khỏi thang máy, Đường Thu Sinh nhìn địa chỉ trên tay, nhất thời không biết nên đi hướng nào. “Ủa? Anh nhớ rõ là tầng một mà, sao lại không thấy biển công ty đâu nhỉ?” “Anh ba, rốt cục anh có nhớ nhầm không vậy?” “Như vậy đi, trước tiên hai người cứ đứng ở đây đã, chờ anh qua bên kia hỏi thăm một lát.” “Chờ ở đây sao?” Đinh Vũ nhíu mày. Đừng đùa chứ! Cả người hắn ăn mặc như người ngoài hành tinh, chỉ hận không thể mau mau chấm dứt, cởi phăng bộ quần áo này ra. Thành thật mà nói, hắn vốn rất khó chịu nhưng luôn phải kiềm chế cơn giận. Sau khi anh ba đi, Đường Tâm Nhu đột nhiên muốn đi toilet. “Đinh Vũ, nếu anh ba trở lại thì nói tôi đi toilet.” “Cái gì?” Hắn sửng sốt, “Tôi phải làm sao bây giờ?” “Trước tiên, cô cứ đứng ở đây chờ, tránh để anh ba quay về không tìm thấy chúng ta. Không được rồi, tôi phải lập tức đi toilet mới được.” Nói xong, cô vội vàng đi tìm toilet. Bây giờ chỉ còn lại mình Đinh Vũ trên hành lang, người qua lại không ít, ánh mắt kinh ngạc nhìn bộ quần áo lố lăng của hắn, làm hắn hận không thể lập tức bỏ đi. Đinh Vũ nghiêm mặt trừng lại những ánh mắt tò mò, mọi người nhìn ánh mắt hung ác của hắn đều cúi đầu vội vã rời đi. Hắn khó chịu tới cực điểm, đột nhiên muốn hút thuốc, ước chừng có hai phút, đủ để hắn giải nghiện. Vất vả mãi mới lục trên người ra được một điếu thuốc vậy mà lại quên đem bật lửa, hắn không nhịn được rủa thầm một tiếng. “Cô gái, cô muốn tìm bật lửa sao?” Phía sau truyền đến một giọng nam trầm thấp, vừa nghe đã biết là đang tiến tới gần. “Bây giờ tao đang khó chịu, là ai không muốn sống đến chọc ngoáy?” Đôi mắt lạnh lùng hung hăng quét tới đối phương. Ngay lập tức, hai bên đều ngây ra. Đinh Vũ có cảm giác muốn nhảy xuống từ cửa sổ hoặc lấy cây gậy đập chính mình đến bất tỉnh – cho dù như thế nào cũng tốt hơn gặp phải Hàn Hạo Liệt. Quả nhiên, Hàn Hạo Liệt vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy bộ quần áo trên người hắn, gương mặt đẹp trai không tránh được đen sầm một nửa. Thợ săn vì con mồi mà thường xuyên cải trang thành nhiều mẫu người khác nhau là chuyện bình thường, họ có thể hiểu được. Trong lòng họ cũng biết rõ nếu Đinh Vũ muốn bắt Mai Côi Chi Lang thì đóng giả thành con gái là điều tất yếu nhưng… Có cần thiết phải biến bản thân thành như vậy không? Lời nói của Hàn Hạo Liệt làm Đinh Vũ vô cùng bối rối, không ngờ lại bị hắn bắt gặp. Cả đời này đây chính là chuyện bất hạnh nhất của hắn. Để cứu vớt chút tôn nghiêm còn lại, Đinh Vũ giải thích: “Đây là bộ thời trang mùa thu mới nhất.” “Hả?” Hàn Hạo Liệt đánh giá từ trên xuống dưới, nghiêm túc gật đầu: “Vừa rồi tôi đứng ven đường thấy một tên ăn mày hình như cũng mặc như vậy.” “Tạm biệt.” Hàn Hạo Liệt đâu chịu tha cho hắn, bàn tay to lớn nắm lấy bả vai Đinh Vũ kéo lại, cười nói: “Đùa thôi, đừng tưởng thật chứ, không ngại thì nói tôi nghe một chút đi. Sao người cố chấp như cậu lại trở nên dũng cảm, dám chạy theo mốt mới thế này?” “Không phải chuyện của cậu.” Hắn càng lạnh lùng thì Hàn Hạo Liệt càng muốn đùa hắn, hai tay vòng lên cổ Đinh Vũ không cho hắn đi. Đinh Vũ từ trước đến nay làm việc luôn khó hiểu, vô cùng coi trọng hoàn mĩ, rất có khả năng thưởng thức cái đẹp. Cho dù đóng giả làm con gái cũng muốn thập toàn thập mĩ, cho nên đóng vai này rất đạt làm cho người khác vô cùng khâm phục. Mà một người có khả năng thưởng thức cái đẹp như hắn lại ăn mặc như thằng ăn mày đường phố tất phải có nguyên nhân. “Buông tay.” Đinh Vũ nổi giận. Không thèm đếm xỉa đến cơn tức giận của Đinh Vũ, Hàn Hạo Liệt bắt đầu cười một tràng thổ phỉ. “Sao lại nói chuyện không rõ ràng như vậy.” Hàn Hạo Liệt chẳng qua chỉ muốn đùa với hắn một chút nhưng người ngoài nhìn vào lại tưởng hắn ta trêu ghẹo con gái nhà lành, ít nhất Đường Tâm Nhu cho là như vậy. “Buông cô ấy ra!” Phía sau, một câu ra lệnh lạnh lùng vang lên làm cả hai người đàn ông đồng thời dừng lại. Hàn Hạo Liệt cảm thấy cánh tay đau nhức; vòng tay ôm trên cổ Đinh Vũ bị một cô gái nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn, ẩn chứa sức mạnh khổng lồ, vặn bung ra. Hắn kinh ngạc nhìn chủ nhân của cánh tay đó, phát hiện chẳng qua chỉ là một cô gái không cao lắm, lập tức nhận ra cô là Đường Tâm Nhu trong chứng minh thư. “Cô gái? Có chuyện gì à?” Cánh tay Hàn Hạo Liệt tuy rất đau nhưng vẻ mặt khôi ngô vẫn như cũ. Kỳ quái, mình có chọc gì tới cô ta đâu mà cô ta trợn trừng mắt với mình như thế? “Ban ngày ban mặt mà dám giở trò quấy rối phụ nữ, anh thật to gan!” Hàn Hạo Liệt sửng sốt nhưng chốc lát đã bừng tỉnh hiểu ra, hắn giơ tay lên cười khanh khách. Thì ra là thế. “Cô hiểu lầm rồi, chúng tôi chẳng qua chỉ đùa giỡn chút thôi, hơn nữa tôi và cô ấy là bạn. Đúng không?” Hắn quay sang cười với Đinh Vũ, muốn hắn làm sáng tỏ hiểu lầm. Nhưng Đinh Vũ không nói gì, ngược lại trong đáy mắt hiện lên vẻ gian manh. Lúc này hắn mới nhớ Đinh Vũ là người rất hay ôm hận trong lòng. Hàn Hạo Liệt ngừng cười, đánh hơi thấy mùi không ổn. “Tôi hoàn toàn không quen người này, hắn chẳng những quấy rối tôi còn uy hiếp tôi không được kêu lên.” Đinh Vũ rưng rưng, bày ra bộ dáng đau khổ tột cùng. Trước đó, Hàn Hạo Liệt không hiểu được bị hắn hãm hại thì hậu quả nghiêm trọng thế nào. Hắn thầm nghĩ cùng lắm là bị chửi rủa thậm tệ một hồi mà thôi, chẳng có gì ghê gớm cả, bèn phủi tay định bỏ đi. Nhưng mà khi bụng đột nhiên truyền đến một cơn đau đớn, hắn mới giật mình trừng mắt nhìn chủ nhân nắm đấm. Không thể nào! Sau khi trúng một đấm của Đường

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT