|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Tâm Nhu, Hàn Hạo Liệt hầu như không thể mở miệng, chỉ có thể ôm bụng lảo đảo lùi ra phía sau. Không thể nào có chuyện hắn ngay cả một đấm của cô gái cũng không chịu nổi. Dù sao hắn cao lớn, thân hình tráng kiện, bụng sáu múi như vậy cơ mà. Quả đấm của cô gái này nhất định làm bằng sắt rồi. Thảm hại hơn là hắn không ngừng lui về phía sau. Đợi đến khi hắn phát hiện ra phía sau là cầu thang thì bàn chân đã bước vào không khí. Tiếng kêu thảm thiết quanh quẩn không dứt bên cầu thang. Thật thảm hại vô cùng! Trừng mắt nhìn hắn rơi theo lực hút của Trái Đất, Đinh Vũ tiếc nuối lắc đầu, xem ra trò đùa này đã đi quá giới hạn rồi. Quan sát tình hình phía dưới lại lần thứ hai, hắn khẳng định Hạo Liệt còn thảm hơn lần mình bị rơi xuống cống. Đường Tâm Nhu kéo tay hắn nói: “Đi! Đừng để ý, đáng đời hắn.” Đinh Vũ không thể không nhìn cô với cặp mắt khác xưa, không ngờ ngay cả Hàn Hạo Liệt cũng không thể chịu nổi nắm đấm của cô, cô gái này thật không đơn giản. “Nắm đấm của cô thật cứng rắn.” “Từ lúc tôi ba tuổi, ba tôi đã nhìn ra tôi có khí chất trời cho, nên từ đó đã dạy tôi nhu đạo, dùng quyền cước mới có thể bảo vệ chính mình, không để bọn đàn ông ức hiếp.” Hèn chi sức lực lại lớn như vậy, Đinh Vũ ngộ ra lúc đầu hắn bị đẩy xuống cống không thể coi là quá mất mặt. Bởi vì đối thủ quá chuyên nghiệp mà thôi! “Nghe qua dường như cô thường xuyên bị người khác ức hiếp?” “Có thể nói như vây. Thầy tướng số nói tôi mệnh đào hoa, dễ đùa giỡn đàn ông, hết lần này đến lần khác, đàn ông bên tôi chỉ thuộc một loại.” “Loại nào?” “Loại sói.” Hắn duy trì vẻ trầm mặc, không phát biểu ý kiến gì. “Rất xin lỗi Vũ, tôi không nên bỏ cô lại một mình, hại cô bị người ta bắt nạt. Yên tâm, về sau tôi sẽ bảo vệ cô, không cho bất kỳ kẻ nào ăn hiếp cô.” Ánh mắt cô kiên định còn thái độ thì giống như bảo vệ hắn là sứ mệnh của cô, làm cho hắn cảm động. Bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt bàn tay to lớn của hắn, con ngươi hắn dần trở nên nhu hòa. Phía trước truyền đến tiếng gọi của anh Ba, Đường Tâm Nhu mới sực nhớ ra. Nguy rồi! Bị tên kia dây dưa mà quên mất mục đích chính hôm nay. Đường Thu Sinh vù vù chạy tới: “Hóa ra hai người ở trong này, hại anh đi tìm cả buổi. Thang máy bên kia xảy ra chuyện gì vậy? Sao nhiều người đứng xem thế? “Không có việc gì, anh đừng để ý. Mà anh tìm được chỗ đó chưa?” “Tìm được rồi, người ta chờ em đã lâu, mau đi cùng anh!” Đường Thu Sinh vẫy tay gọi các cô, dẫn đường đi trước. Khí phách nữ trung hào kiệt khi nãy không còn, Đường Tâm Nhu bây giờ trở thành một cô gái nhát gan, hàm răng không ngừng run lập cập! Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ, cô vô cùng luống cuống. Đinh Vũ xoa đầu cô, dịu dàng trấn an: “Đừng sợ! Cứ như bình thường là được.” Hắn kinh ngạc phát hiện ra mình lại lo lắng thay cô gái này. “Nói thì dễ chứ làm mới khó! Tôi ngay cả chân cũng bắt đầu run rẩy. Hay là như thế này, đợi lát nữa cô gãi đầu làm nũng hoặc cho hắn sờ eo một chút, nghĩ cách làm cho ông chủ kia mê mẩn đầu óc rồi nhất thời bị ma ám mà đồng ý ký hợp đồng với tôi. Cô thấy cách này thế nào?” Da mặt Đinh Vũ hơi run rẩy, vừa rồi là ai nói muốn bảo vệ hắn, không để ngườì khác bắt nạt hắn. “Hoặc là cô hy sinh một chút nhan sắc… A a a! Đau quá! Cái tai tôi.” Cô với người bình thường cũng chẳng khác nhau là mấy! Hắn hết sức bình tĩnh, không để ý tới lời cầu xin của cô, một mạch kéo tai cô lôi về phía trước. Cút Ngay Đại Sắc Lang – Chương 07
Trong giới thời trang, công ty Đế Bối Nhi cũng xem như có tiếng tăm không nhỏ. Danh tiếng này là do công ty không ngừng phát triển, mở rộng nghiệp vụ mà làm nên. Vài năm gần đây, những sản phẩm của công ty đã phổ biến trên toàn cầu, riêng ở khu vực Đông Nam Á đã tập trung khoảng hơn một trăm chi nhánh.
Công ty chủ yếu thịnh hành thời trang cho giới trẻ, hàng năm đều tổ chức các show diễn thời trang lớn; các tác phẩm tham gia đều được chọn lọc cẩn thận, không chỉ quảng bá sản phẩm mà còn chiêu mộ nhân tài về làm nhà thiết kế riêng cho công ty.
Phòng kế hoạch chịu trách nhiệm chuẩn bị trang phục theo mỗi quý, đồng thời quảng cáo, truyền bá sản phẩm mới.
Lần này, hẹn gặp cô là người giữ một vị trí rất quan trọng trong công ty – trưởng phòng kế hoạch Thi Dịch Phàm – đồng thời cũng chính là đàn anh thời trung học của Đường Tâm Nhu.
Đường Tâm Nhu có nằm mơ cũng không ngờ rằng Dịch Phàm – người mình vụng trộm thầm mến thời còn đi học lại xuất hiện ngay trước mắt.
“Tâm Nhu, Dịch Phàm sau khi tốt nghiệp trung học thì đi bồi dưỡng nghiệp vụ, sau nhiều năm không gặp, bây giờ anh ấy đã là nhà thiết kế nổi tiếng trong giới thời trang.” Đường Thu Sinh vỗ vai bạn tốt, giới thiệu thân phận anh với cô em gái.
“Đã lâu không gặp em, Tâm Nhu.” Thi Dịch Phàm mỉm cười chào cô, phong thái chín chắn cùng sự nghiệp thành công làm anh đẹp trai hơn trước nhiều.
“Chào anh.” Đường Tâm Nhu rụt rè gật đầu, gặp lại thần tượng hồi còn đi học làm cô kinh ngạc không dứt, hơn nữa căn phòng sang trọng này khiến cô không thể xử sự như bình thường, mà trở nên thận trọng, e dè hơn.
Dịch Phàm và anh ba là điển hình của hai mẫu đàn ông hoàn toàn khác biệt. Anh ba cởi mở phóng khoáng, bạn bè xung quanh tính cách cũng tương tự; còn Dịch Phàm mang vẻ hào hoa phong nhã làm người ta có ấn tượng sâu đậm.
“Dịch Phàm bận trăm công nghìn việc nhưng vẫn bớt chút thời gian đến xem trang phục em thiết kế, còn không mau cám ơn người ta đi.”
Đường Tâm Nhu ngại ngùng kèm theo chút hồi hộp, hai má đỏ lên, gật đầu đáp:
“Cám ơn anh, Dịch Phàm.”
“Đừng khách sáo, sau nhiều năm không gặp, em trở nên hấp dẫn hơn nhiều.”
Đáy mắt trong veo lóe sáng khác thường, nhiều năm không gặp, cô bé trước đây mặt mũi thường xuyên lấm bùn đã trở thành một thiếu nữ mười tám duyên dáng, yêu kiều rồi.
Đường Thu Sinh đứng một bên tiếp lời: “Em gái tớ từ nhỏ đã đáng yêu, bây giờ lớn lên càng ngày càng xinh đẹp. Đứa con gái yêu của cha mẹ tớ lại sống một mình ở Đài Bắc nên họ thật sự rất lo nó có bị đói hay mắc bệnh không. Lần này tớ lên đây là muốn xem nó có tự chăm sóc được cho bản thân không.”
“Em đâu phải trẻ con!” Tâm Nhu lẩm bẩm một câu.
“Em đó, từ nhỏ đã ngây thơ, làm việc lại dễ xúc động, chỉ cần không để ý là em đã phạm sai lầm rồi.”
Mặt Đường Tâm Nhu đỏ lên, liếc mắt lườm anh ba. Anh không có chuyện gì khác để nói hay sao mà suốt ngày nhắc lại chuyện hồi nhỏ của cô trước mặt Dịch Phàm. Đúng là chả nể mặt cô gì cả. Cô lơ đãng nhìn sang Dịch Phàm, thấy gương mặt tươi cười của anh ấy thì lại xấu hổ cúi xuống.
Ngồi bên cạnh cô, Đinh Vũ lặng lẽ quan sát tất cả, từ đầu đến cuối không nói một câu nào.
Ba người nói bao nhiêu chuyện nhưng lại không nhắc đến bộ thiết kế khiến Tâm Nhu thấy hơi lo lắng.
“Xin hỏi, không biết anh Dịch Phàm có ý kiến gì về tác phẩm thiết kế của em không?” Cô lo lắng không yên, băn khoăn hỏi.
“Ý tưởng thiết kế rất mới, trong đó có vài chi tiết anh muốn hẹn em cùng nói chuyện, vậy có tiện không?”
Tâm Nhu mừng rỡ, vội vàng gật đầu: “Tất nhiên, bất cứ lúc nào em cũng có thời gian.”
Ánh mắt sắc lẻm của Đinh Vũ càng sẫm lại, hắn vẫn duy trì vẻ trầm mặc như lúc đầu.
Đường Thu Sinh quay ra cười với em gái: “Anh đã nói rồi mà, em không cần phải lo lắng. Anh thấy cũng không còn sớm nữa, chúng ra không nên làm lỡ thời gian của Dịch Phàm. Em cùng Đinh Vũ lên xe trước đi, chờ anh và Dịch Phàm nói nốt vài câu sẽ lập tức ra ngay.”
“Vâng.” Tâm Nhu nhận lấy chiếc chìa khóa xe, đứng dậy cùng Đinh Vũ, “Anh ba, Dịch Phàm, bọn em đi trước đây.”
“Đi nhanh đi, anh sẽ ra ngay thôi.” Đường Thu Sinh vẫy tay đáp lại.
Đợi cho hai người đi hẳn, Đường Thu Sinh lập tức nắm lấy thời gian, không quanh co lòng vòng mà đi thẳng vào vấn đề: “Nói thật đi, cậu cảm thấy thế nào?”
Trong văn phòng chỉ còn hai người bạn đồng môn bọn họ, Thi Dịch Phàm cũng không muốn che giấu chuyện gì, thân mình thoải mái dựa vào lưng ghế, mười ngón tay đan trước ngực, tự nhiên bày ra tư thế nhà kinh doanh.
“Chúng ta là bạn học cũ, tớ cũng không gạt cậu, ý tưởng thiết kế của em gái cậu rất mới nhưng – Thi Dịch Phàm lắc đầu nói – Thứ lỗi cho tớ nói thẳng, ý tưởng mới vượt quá sức tưởng tượng của người bình thường, vả lại cũng không thích hợp.”
“Ý cậu là không thể tuyển dụng lâu dài?”
“Đúng vậy, thật ra ưu điểm lớn nhất chính là người mẫu rất đẹp.”
“Này, cấm cậu có ý gì với người mẫu đấy nhé.” Đường Thu Sinh khẩn trương cảnh cáo.
Thi Dịch Phàm hứng thú nhướn mi.
“Hóa ra là cậu thích mẫu người này?”
“Tớ chưa từng gặp mĩ nữ nào như vậy, trên người cô ấy tản ra khí chất tao nhã kèm theo vẻ lạnh lùng. Cô gái trong mộng ở ngay trước mắt, tớ đang cố gắng theo đuổi cô ấy, cậu đừng tranh với tớ đấy.”
“Yên tâm đi, tớ không có hứng thú với đàn bà cao gầy lạnh lùng, tớ cảm thấy em gái cậu rất đáng yêu.”
Đường Thu Sinh vừa nghe, trong lòng mừng rỡ, cố ý cường điệu thêm: “Đó là chuyện đương nhiên, em gái tớ từ nhỏ đến giờ không biết đã có bao nhiêu nam sinh theo đuổi.” Hắn vừa nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




