watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3410 Lượt

ngoài. Thật quá đáng ghét. Rồi tôi lại nhìn sang cái bàn của anh ta. Một cô gái xinh đẹp cũng hướng ánh mắt về phía tôi. Không phải an Kì. Đồ lăng nhăng này, rốt cục anh ta có bao nhiêu phụ nữ vây quanh?

– Tránh ra! – Tôi gằn giọng.

Tường Quân như không buông tha cho tôi:

– Va phải người ta mà cô không xin lỗi sao? May người cô va là tôi, nếu là người khác thì họ có bỏ qua không?

– Chính vì người tôi va là anh nên tôi mới không cần phải xin lỗi.

Hứ! Định bắt cô bản cô nương xin lỗi ngươi sao? E là ngay cả cơ hội cũng không có. Tường Quân đưa tay ra phía sau eo tôi ép người tôi lại. Đồ biến thái, anh ta không thấy mất mặt sao? Đây là nhà hàng. Tôi có thể nhìn ra cái ánh mắt phức tạp của mĩ nhân kia.

– Biến thái! Anh có biết đây là đâu không?

Quân nói giọng khàn khàn:

– Sao? Cô thấy xấu hổ à?

– Phải!

– Ồ! Cô đi cùng bạn trai?

Nhân lúc hắn ta không để ý tôi vội đẩy người hắn ra và gằn giọng:

– Không phải việc của anh. Coi như hôm nay tôi xui nên mới gặp anh. Ngồi vào bàn và phục vụ nữ tử của anh đi.

Đúng lúc ấy thì tôi cảm giác như có cái gì đó gai gai sau lưng. Quay lại thì…trời ơi! Ba con người kia đang nhìn tôi. Ánh mắt họ lạ lắm nhé! Mỗi người một kiểu, kiểu nào cũng đầy ẩn ý. Tôi đi chết đây, chắc chắn là họ đã nhìn thấy hết rồi. Tôi để ý thấy Tường Quân đang cười đắc ý. Biết ngay là hắn muốn trêu tức tôi, muốn làm tôi mất mặt trước mặt bạn bè mà. Đồ đểu, đồ thối tha. Con mẹ nhà anh, tôi giết anh.!!!

Trương Hải chạy đến nắm lấy khuỷu tay tôi hỏi tới tấp (biết ngay mà):

– Ai vậy? Đẹp trai quá. Thảo nào mà vừa nãy cậu từ chối sự giúp đỡ của tớ.

Làm ơn đi Trương Hải ơi! Đừng để vẻ bề ngoài của hắn đánh lừa. Tôi miễn cưỡng trả lời:

– Sếp của tớ đấy.

Trương Hải mắt sáng rực:

– Vậy sao? Nhìn hai người có gì đó mờ ám…

– Cái gì mà mờ ám? – Tôi nhảy dựng lên – Anh ta lúc nào cũng nhăn nhở như vậy, anh ta là đồ biến thái đấy.

– Hở? Nhìn thì có vẻ không phải vậy?

Rồi tôi lại nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Phan Nguyên. Thôi chết rồi. Anh ta có hiểu lầm không?

– Thì ra em có bạn trai rồi!

Tôi dở khóc dở cười.

– Ơ! Không phải đâu ạ…

Sự thất vọng ánh lên trong đôi mắt Nguyên.

Tên Biến thái kia, tôi thề sẽ khắc cốt ghi tâm. Anh ta đã phá vỡ mối tình vừa chớm nở giữa tôi và anh chàng thư sinh kia.

– Anh cũng chỉ muốn chúng ta là bạn nên em không cần ngại đâu. Bạn trai em rất đẹp trai.
Tôi phỉ nhổ. Mạnh Tường Quân. Tôi sẽ giết anh. Đồ đáng ghét.

Khi thấy vẻ ngậm ngùi của tôi. Mọi người tưởng tôi thừa nhận thì vội đi ra ngoài. Này, họ bỏ tôi lại một mình thật sao? Khốn nạn, chết tiệt. Tôi quay phắt ra khiến Tường Quân giật cả mình. Anh ta có lẽ đã nhìn thấy lửa giận trong tôi nên lặng lẽ lùi ra sau. Định chạy sao? Tôi không cho anh thoát. Nghĩ vậy tôi liền lao đến nhảy chồm vào người anh ta rồi…Cắn cho anh ta một phát vào vai. Tôi dùng sức lực thường ngày đối phó với anh trai để cắn anh ta.

-A! Cô bị điên à?

Haha. Phải. Tôi bị anh làm cho điên rồi. Phải phát cơn lên người anh mới được. Khi đã thỏa mãn tôi đưa tay lên quẹt mũi rồi nói:

– Hứ. Anh dám phá hỏng buổi hẹn của tôi.

Tường Quân xoa xoa bả vai rồi quay ra cười trừ với mấy

người trong nhà hàng. Họ đang nhìn đầy trìu mến kìa.

– Ai bảo cô không nói. Tôi đâu có biết. Cô cũng phá hỏng buổi hẹn của tôi rồi.

Tôi quay ra nhìn cái bàn trống không. Mĩ nhân bỏ đi rồi. Đáng đời anh ta. Tôi khoanh tay vào vênh mặt lên:

– Ai bảo anh gây sự trước?

– Tôi chỉ là muốn hỏi thăm thôi, cô việc gì phải kích động như vậy?

Quỷ thần ơi! Nhìn cái bản mặt thập phần dị của hắn kìa. Tôi muốn đấm, tôi muốn bóp…Hỏi thăm ư? Thôi đi cha nội ơi, con có bằng tốt nghiệp tiểu học hẳn hoi rồi đấy.

– Tôi không đôi co với anh. Tôi về!

Nói đến đây tôi xách túi đi thẳng ra ngoài luôn. Quả là đáng ghét. Nếu đứng với anh ta nữa tôi chắc sẽ chết vì mất máu. (thổ huyết).

Đang đứng chờ taxi thì cái Lamborghini đáng ghét giống chủ kia đỗ xịch trước mặt. Tôi phớt lờ anh ta. Hứ

Thấy tôi không thèm nhìn, anh ta ho khan:

– Thư kí Trinh, tôi sẽ tiếp tục cho cô quá giang.

– Tôi không cần. Anh có thể đi, nghe nói tiểu thư An Kì đang chờ anh.

Tường Quân đăm chiêu như nghĩ ngợi điều gì đó. Biết ngay mà, thấy hối hận vì cho tôi di cùng đúng không. Nhưng sao ánh mắt anh ta lại sáng lên lạ kì thế kia?

– Hóa ra là thư kí Trinh đang ghen ư?

Ôi! Cơ thể của tôi sẽ không cầm cự lâu được mất. Ngày nào cũng nuốt những cục tức thế này lục phủ ngũ tạng của tôi sẽ sớm hỏng. Tôi trừng mắt lên:

– Tôi không thèm cái loại người như anh.

– Ồ! Tôi hơi thất vong rồi. Tôi có thể miễn cưỡng với cô đấy.

Ý gì thế? Đồ đáng ghét.

Nói xong câu vừa rồi anh ta liền mở cửa xe và bước đến chỗ tôi. Cửa xe trước mặt được anh ta mở ra. Tường Quân cúi người:

– Xin mời!!

– Tôi đã bảo là không cần mà.

– Tôi không thích con gái phải khổ vì tôi. Nếu vì tôi mà cô không đi xe thì tôi qua là đau lòng.

Hự! Tôi muốn nôn. Tên biến thái này nói nghe kinh quá. tôi đành ngồi vào chiếc xe này vậy. Khi thấy anh ta vừa đóng cửa xe tôi liền kéo luôn cái dây an toàn bên cạnh để anh ta không kịp động thủ.

Tường Quân nhếch môi cười. Đáng ghét!

Xe phanh kít trước cổng nhà tôi.

Khi tôi vừa định bước vào nhà thì người tôi lại bị kéo giật lại. Tường Quân bất ngờ hôn tôi. Mẹ kiếp. Lại bị anh ta trêu rồi. Một tay anh ta luồn vào tóc tôi, tay kia giữ chặt eo không cho tôi nhúc nhích. Khốn nạn thật.

Tôi dùng gót nhọn của đôi guốc lấy hết sức bình sinh giẫm vào chân anh ta. Tôi biết ngay là anh ta sẽ đau mà. Nghe tiếng hự của anh ta là tôi thấy yên tâm.

– Cô lúc nào cũng làm cho người khác đau đớn thì mới chịu được hả?

– Còn anh lúc nào cũng giở trò với người khác thì mới ngủ ngon đúng không?

– Đây là cách tạm biệt mà.

Tạm biệt cái con khỉ mốc nhà anh. Tôi tức giận mở cổng và đi thẳng vào trong nhà. Nểu tôi còn thấy cái bản mặt của anh ta nữa thì tôi sẽ biến thành yêu quái mất. Sức chịu đựng của tôi có hạn.Chương 5 – Những anh chàng đẹp trai.

Vậy là tôi vào làm cho cái công ti chết tiệt này cũng được 2 tuần rồi.

Tên giám đốc biến thái đi công tác một tuần không cần thư kí làm tôi vui muốn chết. Lần đầu tiên thấy anh ta chủ động tách xa tôi. Có thế chứ? Anh ta coi tôi là món đồ chơi. khi chơi chán rồi thì anh ta sẽ tự khắc biến đi thôi.

Sáng chủ nhật đẹp trời. Tôi còn đang mơ về cái bánh bao thơm nức mũi thì anh trai tôi đã “ăn” mất bằng tiếng đập cửa nhẹ nhàng muốn rách màng nhĩ.

– Tiểu muội! tiểu muội dậy mau.

Tôi ức chế trùm chăn như không nghe thấy.

– Dậy mau.

Thật là. Không làm cái đồng hồ báo thức thì sẽ không chịu được sao hả anh trai? Tôi quát lên:

- Em không có hứng đùa với anh đâu. Để em ngủ.

Người anh yêu quí chưa vợ của tôi vẫn không ngừng réo rắt ngoài cửa:

– Loạn rồi, tiểu muội không dậy thì đừng để anh phải phá cửa.

Nghe đến đây tôi hốt hoảng bật dậy. Anh tôi là thiên tài đạp cửa. Nếu để ông ấy đạp thì tôi e rằng đêm nay tôi sẽ ngủ với cái phòng không cần cửa giả. Tôi chạy ra mở cửa. Đôi mắt vẫn còn nhắm mở vì ngái ngủ. Anh tôi xông thẳng vào phòng nói với tôi bằng giọng kích động:

– Em gái à? Em thật tài giỏi.

Tôi đang ngái ngủ nên chỉ biết ậm ừ:

– Em gái anh vẫn giỏi mà.

– Sao em lại cưa được anh chàng đó?

Mắt tôi mở từ từ. Lúc này tôi mới nhìn rõ cái bộ mặt phấn khích của ông anh. Gì chứ? Cái ông khó hiểu này mới sáng ra đã làm người khác bực mình. Tôi còn chưa có ý định yêu đương thì cưa cẩm cái nỗi gì? Rõ hấp.

– Anh đang nói cái gì thế?

Anh trai tôi chỉ tay ra phía cửa phóng nói giọng run run:

– Em xuống mà xem. Bạn trai em… Trời ơi, hâm mộ quá. Lamborghini đấy.

Lamborghini? Tôi ngớ người ra rồi tí nữa thì tát vào mặt ông anh trai cái “chát”. Anh ta đến đây làm cái quái gì thế? Tôi chạy vọt ra ngoài cửa phòng trong khi anh trai tôi sắp chết vì sùng bái người ta rồi.

Xuống đến nơi. Tôi mở cổng và thấy Tường Quân đang đứng dựa người vào thân xe nhìn rất lãng tử. Mấy đứa con gái trong khu tôi đi qua đều ngoái cổ lại nhìn với ánh mắt thèm thuồng. Nhìn thấy tôi, anh ta đưa tay ra chào và nói:

– Hi! Người đẹp.

Tôi vừa mới dậy, vội vội vàng vàng xuống xem con quái vật này. Đầu tóc bù xù, mắt mũi chưa rửa chắc trông kinh lắm đây. Vả lại chiếc váy ngủ này nguy hiểm quá, nó trễ đến ngực. Tôi đảm bảo anh ta mà không nhìn là tôi đi đầu xuống đất. Nghĩ vậy tôi liền đóng sầm cửa chạy vào nhà, vệ sinh cá nhân và thay quần áo. Khổ nỗi anh trai tôi không ngừng réo rắt, nếu để mẹ nghe thấy thì tôi thề tôi sẽ một mất một còn với ông anh.

Khi xong xuôi. Tôi mở cổng rồi khoanh tay vẻ ta đây là chủ nhà và ta có quyền đuổi khách:
– Anh có thể để cho đám nữ sinh cấp ba ở chỗ tôi nó lớn không?

Tường Quân phì cười trước câu nói của tôi. Anh ta nheo mắt nói:

– Tôi rất vui vì có một thư kí hài hước như cô.

Tôi lẩm bẩm:

– Còn tôi rất không vui vì phải làm thư kí cho một tên vô lại như anh.

Và tất nhiên là anh ta sẽ không thể nghe thấy. Trông mặt anh ta ngây ngô như thế kia cơ mà.

– Cô thay

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT