watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3447 Lượt

phía cô ta:

– Tôi không phải thư kí của cô.

Như bị hớ, An Kì đứng phắt dậy tức giận quát lên làm tất cả quay ra nhìn:

– Cô…cô là cái gì vậy?

Hỏi ngu chưa kìa! Tôi tất nhiên là người giống cô ta rồi.

– Cô là gì thì tôi là vậy.

– Cô…- Rồi An Kì quay sang Tường Quân nũng nịu – Anh Quân…

Vũ Phong vỗ đùi cái đét rồi ha hả. Phấn khích thế sao?

– Người đẹp dám cãi lời tiểu thư An Kì kìa.

Tường Quân mỉm cười lãnh đạm rồi vuốt ve mái tóc của An Kì:

– Vậy chúng ta uống chung.

Ý kiến này thật tuyệt vời. Nhìn An kì đỏ mặt e thẹn thế kia là tôi biết cô ta nở hoa trong lòng rồi. Nở tiếp đi hỡi đám hoa cứt lợn mà tôi gieo trồng.

Tường Quân với tay lấy một cái ống hút ở cốc bên cạnh rồi nâng lên. Tôi chăm chú theo dõi như xem Tây Du Kí – bộ phim hay nhất mọi thời đại của tôi. An Kì và tên biến thái kia ngậm mồm vào ống hút và…

Phụt!!

Phụt!!

Nước trong miệng bắn ra như phun máu trong phim chưởng. Đẹp mắt quá. Tôi thích cảnh này rồi đấy. Rồi tôi giả vờ nằm xuống ghế ngủ. Lúc sau có người vỗ nhẹ vào mặt tôi, chắc là An Kì rồi:

– Này, dậy mau đồ chết tiệt!!

Tôi giả vờ ngái ngủ mở từ từ mắt nói ngây thơ:

– Sao thế?

An Kì đặt cốc nước cam trước mặt tôi gằn giọng nói:

– Nước cam của cô cần đổi tên là nước cam muối.

– Ồ!! – Tôi vẫn giả vờ.

An Kì tức quá không chịu được liền xổ một tràng ra, nước bọt bắn tung tóe vào mặt tôi khiến tôi tỉnh cả ngủ:

– Cô làm ăn như thế à? Muốn bị đuổi việc sao? Tường Quân mà bị ngộ độc thì cô có yên được không?

Làm ơn đi, tôi đã có lần uống nguyên cốc bò húc có pha tí comfor của ông anh trai yêu quý của tôi rồi đấy. Thế này đã nhằm nhò gì.

– Ồ!! – Tôi không giả vờ thì tôi không chịu được.

An Kì sắp hộc máu rồi kìa. Vui quá đi.

– Cô…

Tôi mỉm cười:

– Vậy chắc tiểu thư An Kì phải pha ngon lắm. Cô pha cho tổng giám đốc đi.

Tường Quân lại nhìn về phía tôi mỉm cười đầy hưng phấn. Tôi ước mình có sức mạnh của siêu nhân để nhổ hàm răng trắng bóng kia ra cho đám trẻ con gần nhà tôi chơi đồ hàng.
Chương 7 – Bị mẹ hiểu lầm rồi!!

Tường Quân đưa tôi về nhà thì trời đã chập choạng tối. Hôm nay anh ta không dám giở trò với tôi vì có An Kì trên xe. Lần đầu tiên tôi thấy cảm kích vì sự có mặt của cô ta.

Vừa bước vào đến cổng thì tôi đã lãnh trọn một cú đá của thái hậu – mẹ tôi. Tôi ngã lăn đùng ra đất rên rỉ. Mẹ tôi tay chống nạnh nói:

– Khai mau, khai mau. Còn đào được mỏ vàng nào rồi?

Tôi nói trong tiếng rên:

– Làm gì có mỏ vàng nào. Chỉ có mỏ chì thôi.

Mẹ tôi tiếp tục tấn công và tôi đã biết phòng thủ. Các bạn biết đấy, mẹ tôi rất thích xem phim chưởng. Bà nói thể loại phim này có thể dùng trong việc giáo dục con cái. Có khổ tôi không cơ chứ?

- Con ranh này! Mày dám dối cả mẹ sao? Muốn chết phải không?

Tôi có thể nhìn thấy ánh mắt đắc ý cảu ông anh nơi cửa nhà. Chắc chắn là ông đã nói về cái vụ sáng nay rồi. Ôi!! Anh trai, em sẽ cho anh một món quà bất ngờ sàu khi đối phó xong với mẹ để anh ngủ ngon hơn.

– Mẹ! Không có thật mà. Mẹ có đánh chết con thì con cũng trả lời như thế thôi.

Mẹ tôi thu lại tay chân. Bà nhìn tôi nói:

– Vậy sao? Lamborghini đẹp trai của con..
.
– Anh ta là sếp của con mà.

Rồi như phát hiện được điều lí thú mẹ tôi lại phấn khích đến cực độ. Tôi phải tránh xa mẹ tôi ra 5m mới được.

– Có cơ hội, có cơ hội. Tiếp tục bám riết lấy anh ta.

Tôi tí nữa thì phun cả đại tràng ra ngoài. Bảo tôi theo đuối cái đồ biến thái ấy thì tôi yêu cái thằng thiểu năng ở khu tôi còn hơn. Mẹ già của tôi nêu ý tưởng cho tôi kìa. Trong đầu tôi nghĩ một kiểu nhưng ngoài miệng thì cười trừ:

– Vâng vâng!! Xin nghe lời thái hậu.

Rồi không đợi mẹ tôi kịp nói gì thêm tôi lao thẳng vào nhà tìm anh trai tính sổ. A! hôm nay vận động chân tay nhiều quá. Ngày mai đi làm lại mệt mỏi rồi.

Chương 8 – Phan Nguyên của tôi.

Khi tôi đang chăm chú xếp lại đống tài liệu thì có tiếng gõ cửa phòng. Tường Quân mắt vẫn nhìn màn hình máy tính nói:

– Mời vào!.

Các bạn có tưởng tượng nổi không? Kia chẳng phải là Phan Nguyên anh chàng thư sinh của tôi hay sao? E hèm, nói của tôi thì cũng hơi quá, phải là Phan Nguyên bạn tôi. Anh ta làm trong công ti này sao? Thế giới này nhỏ bé thật. Phan Nguyên cũng khựng lại sau khi nhìn thấy tôi. Đó là hành động tôi đã đoán được trước. Tôi mỉm cười chào anh:

– Xin chào! Anh làm trong công ti này sao?

Tường Quân nhướn mày nhìn tôi:

– Ồ!! Hai người quen nhau? Anh ta là nhân viên mới.

Tôi có hỏi anh ta đâu? Rõ vô duyên. Không thèm để ý anh ta, tôi quay sang mỉm cười với Phan Nguyên:

– Chốc nữa chúng ta có thể nói chuyện không?

Phan Nguyên cười để lộ hàm răng đều tăm tắp. Lông mày lưỡi mác cũng theo đó mà nhướn lên. Làm ơn đi!! Có cần đẹp trai đến thế không?

– Được chứ!

Vui quá, vui quá cụ tổ ơi!! Tôi nhất định sẽ không để xổng mất con mồi này.

Khi Phan Nguyên trao đổi vài công chuyện với vị tổng giám đốc đáng kính của tôi thì liền đi ra. Cánh cửa vừa đóng lại Tường Quân đã lên tiếng:

– Cô thích anh chàng đó?

Hứ, liên quan gì đến anh ta?

– Phải!! – tôi đáp cộc lốc.

– Ồ!! Hóa ra là vậy. Không ngờ thư kí Trinh cũng có hứng thú với người này.

Đáng ghét! Nói như đấm vào tai nhau ấy. Trông người ta thế kia bảo tôi không có hứng thú sao được. À không, phải nói là rất có hứng thú.

– Thì sao?

– Tôi thấy đám con gái trong công ti cũng vậy.

– Thì sao? Tinh thần yêu cái đẹp của tôi lúc nào cũng giống người khác.

Tường Quân nheo mắt:

– Tôi có nói tinh thần yêu cái đẹp của cô khác người sao?

Mẹ kiếp! Tôi cứng họng rồi. Rõ ràng là tự đạp vào bẫy của anh ta mà. Bỏ đi, bỏ đi. Tôi không chấp anh ta.

***********

Phan Nguyên ngồi trước mặt tôi cùng với đống đồ ăn trên bàn. Trông anh hấp dẫn y như đĩa gà rán kia. Haha, tôi hài lòng quá. Phan Nguyên cũng nhìn tôi đầy trìu mến. Phải rồi, nhìn em đi, em là nữ tử của đời anh đây.

– Thì ra là đó là sếp của em. Xin lỗi vì tối hôm đó anh đã nói những lời như vậy!

Anh chàng này lợi hại quá. Rõ ràng biết tôi thích anh ta sẽ không chấp vặt chuyện đó mà vẫn xin lỗi lấy lòng tôi. Đáng ghét, đáng ghét đến đáng yêu. Tôi cười hì hì rồi nói giọng nhẹ nhàng:

– Không sao đâu ạ! Ở trong hoàn cảnh đó thì ai mà chẳng hiểu lầm.

Phan Nguyên nhấp một ngụm nước nhìn rất nho nhã rồi từ tốn nói:

– Em ăn đi. Hôm nay anh mời, coi như để chuộc lỗi.

Dê su ơi! Người nghe thấy không? Anh ta mời con đấy. Vậy là được ăn miễn phí rồi. Mẹ già của tôi mà biết tôi “câu” được anh chàng như thế này chắc sẽ mua bộ đồ boxing về “chơi” với ông anh tội nghiệp của tôi cho mà xem. Anh trai à! Anh sắp phải chịu khổ rồi.

Chúng tôi ăn uống rất tự nhiên và vui vẻ. Tôi phát hiện ra anh chàng này là một kho tàng truyện vui nhé. Bằng chứng là cả bữa ăn anh ta cứ làm tôi cười muốn rách miệng về những câu chuyện của anh ta. Thật tuyệt vời! Phu quân tương lai của tôi sẽ làm tôi đứt ruột vì cười. Nghĩ đến đây tôi lại phì cười.

Về đến công ti. Tôi nhìn thấy cái cô gái hôm nọ gặp trong nhà hàng cùng Tường Quân. Cô ta đến đây làm gì nhỉ? À! chắc là đến để chơi trò giảm – mỡ – bụng rồi. Hứ! Cái loại con gái gì mà hư hỏng. Tôi phỉ nhổ vào cái mặt hoa phấn của cô ta.

Tôi đi theo cô ta vào thang máy. Nhìn tôi cô ta như nhớ được ra rồi nói:

– A! Cô là?

Tôi trả lời từ tốn:

– Thư kí của Mạnh Tường Quân.

– Ồ! Ra vậy. Làm hôm nọ tôi tưởng cô là tình nhân của anh ấy.

Ôi!! Tôi suýt chết sặc sau câu nói này. Tình nhân cái thá gì? Anh ta và tôi mà là tình nhân thì chó với mèo cũng thành một đôi. Rồi cô gái nở một nụ cười rõ tươi. Tôi phải công nhận là cô gái này rất xinh đẹp. Mẹ kiếp! Đời thật bất công. Tại sao không cho tôi cái sắc đẹp ấy, nhất định tôi sẽ dùng vào những việc có ích hơn.

– Cô đến tìm giám đốc à? – tôi chủ động hỏi. Và tất nhiên là tôi đang ấp ủ một âm mưu rồi.
Cô gái cười thân thiện rồi trả lời:

– Đúng vậy!

Hứ, cô không cần trả lời tôi cũng biết. Tôi cố ngoác miệng ra cười:

– Thật không may. Giám đốc của chúng tôi đang đi gặp khách hàng. E là hôm nay cô không có cơ hội gặp anh ấy rồi.

“Ding”

Thang máy mở ra. Cô gái đứng lại với vẻ mặt hoài nghi:

– Tôi vừa gọi điện cho anh ấy, anh ấy bảo vẫn đang ở công ti chờ tôi mà.

Gớm! Chờ cơ đấy. Anh ta lúc nào cũng chu đáo với phụ nữ thế sao? Không khiến họ phát cuồng lên vì anh ta thì anh ta không chịu được. Tôi vội vàng nói:

– Đang lẽ là như vậy. Nhưng giám đốc cũng vừa mới gọi điện bảo tôi thông báo cho cô. Nói là hẹn cô khi khác.

Cô gái khẽ ồ lên rồi lại nói:

– Sao anh ấy không gọi điện cho tôi? Tôi thử gọi cho anh ấy xem sao?

Khi cô ta vừa rút điện thoại ra thì tôi hốt hoảng ngăn lại. Phải ngăn chặn kịp thời:

– Ấy đừng! Giám đốc đang gặp khách hàng khó tính. Họ rất ghét bị làm phiền. Nếu cô không muốn để Tường Quân phải khó xử thì nên cất điện thoại đi. Có gì khi nào giám đốc về tôi sẽ bảo anh ấy gọi điện cho cô.

– Vậy được không?

– Được mà.

Oh yearhhh!!!! Cô ta cũng chịu quay lưng bỏ đi rồi. Tôi đứng gào rú ở hành

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT