watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3509 Lượt

chúng ta sắp tốt nghiệp, anh đã thật không biết xấu hổ lợi dụng lòng tốt của em dành cho anh để nhờ em giúp anh gạt Phiên Nhiên. Anh xin lỗi, có lẽ em không ngại, nhưng anh rất ngại. Về bản chất anh chỉ là một thằng hèn yếu mà thôi.

Mấy tháng trước trong mắt mọi người anh còn rực rỡ hào quang, muốn gì có nấy. Nhưng anh bây giờ chỉ là một kẻ tàn phế. Anh trước kia có thể ngắm trời ngắm mây không chút trở ngại, còn bây giờ chỉ có thể lết trên mặt đất, kéo lê thân thể tiến về phía trước. Lúc đó rời bỏ cô ấy là đúng, ngày 1 tháng 4 nói chia tay, đó không còn là trò đùa ngày cá tháng tư nữa. Bây giờ cô ấy chắc đang giống như em, sống cuộc sống vui tươi của mỉnh dưới bầu trời tự do thoáng đãng.

——— Nhạc Vũ, cuối cùng anh đã học được cách trở mình rồi, còn nữa, thời gian anh ngồi xe lăn càng ngày càng lâu, chứng váng đầu cũng giảm đi nhiều lắm. Anh lại có thể được ngắm nhìn bầu trời xanh cao vút. Em không cần lo lắng cho anh đâu, mọi chuyện đang tốt dần lên.

Anh luôn lo nghĩ sẽ gặp lại Phiên Nhiên. Dù sao thì thế giới này cũng quá nhỏ bé, hôm nay anh bỗng dưng thấy thật nực cười. Một cô gái mạnh khỏe như cô ấy cần gì đến bệnh viện thường xuyên, rồi làm sao mà gặp được một người tàn phế luôn nằm trong phòng bệnh hoặc nằm ở nhà nhỉ. Không biết cô ấy ra sao rồi. Anh luôn cố kìm chế ham muốn tìm hiểu về cô ấy. Anh sợ mình càng biết nhiều thì sẽ càng không kiềm chế được. Hãy để tất cả ra đi cùng cô ấy thôi .

——– Anh không ngờ là mình lại lết tấm thân tàn phế này gặp lại cô ấy. Cô ấy vẫn thẳng thắn và nhạy cảm như xưa. Cô ấy đã học được cách giả vờ kiên cường nói rằng đã có người yêu rồi, nhưng anh biết cô ấy đang nói dối. Anh rất kích động, nhưng anh cũng hận. Bốn năm qua cô ấy đã luôn chịu đựng tổn thương do anh gây ra. Trong mắt cô ấy không còn thấy được vẻ nhiệt tình rạng rỡ khi xưa nữa. Anh càng ngày càng hiểu, chính anh …. đã hủy đi tất cả. Muốn yêu cô ấy nhưng không có sức để yêu, thế mà vẫn hết lần này đến lần khác ích kỉ lại gần cô ấy. Dưới cái vỏ khăng khăng ấy của anh là biết bao nhiêu đau thương và mềm yếu!

Rốt cuộc cô ấy cũng đi rồi. Cô ấy ném bó lan vũ nữ lên người anh, đó là bó hoa lan anh từng hứa với cô ấy. Có lẽ cô ấy đã quên mất rồi, cánh hoa lan tan nát chắc cũng là lời dự báo cho kết cục của bọn anh. Dưới bầu trời không có anh, chắc sẽ có người thay anh yêu cô ấy.

………………………….

Nước mắt tôi lặng lẽ tuôn rơi. Trên tờ giấy A4, những con chữ dày đặc li ti cuối cùng nhòe đi thành những chấm đen dưới những giọt nước mắt không kìm chế được của tôi.

Tôi tung chăn nằm vật trên giường như một con cá chết, để mặc khí lạnh từng đợt lùa vào. Nỗi hối hận và đớn đau cực độ khiến tôi ngược đãi bản thân.

“Bạch Vũ Khải! Anh đúng là một tên khốn không hơn không kém!” Tôi mặc cho nước mắt trào ra. “Anh là tên khốn lúc nào cũng tự cho là mình đúng!”

“Nhưng em vẫn yêu anh!” Tôi bắt đầu lầm bẩm một cách vô lực ……

Thì ra khóc lóc một đêm, đến sáng hôm sau thức dậy không chỉ đau đầu mà còn ê ẩm hết mình mẩy. Tôi day hai bên thái dương nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời âm u lấp ló chút ánh mặt trời – đứa trẻ đi xa muốn trở về rồi – tôi thầm thì với bầu trời như thế.

Hi vọng chồng cũ của mẹ tôi sẽ không tức phát ngất lên vì chuyện này. Tôi nhếch miệng cười.

“Mẹ!” Tôi đạp cửa vào nhà.

“Hả? Cục cưng!” Mẹ ngây ra nhìn tôi như gà gỗ, không kìm được dụi dụi đuôi mắt mới hơi có nếp nhăn.

“Con về rồi.” Tôi đặt ba lô xuống lao sang ôm lấy mẹ, xoa xoa thật mạnh lên bụng mẹ.

“Sao con lại về thế này? Có chuyện gì xảy ra à?” Mẹ già lại bắt đầu sờ nắn tôi từ trên xuống dưới.

“Buồn con, mẹ đừng có sàm sỡ nữa.” Tôi chạy vào bếp nhón cọng rau mới xào đưa lên miệng. Thơm quá, đồ ăn nước Anh đúng là không nuốt nổi, đã thế lại đắt.

“Con về … bố con có biết không?” Mẹ hơi lo lắng nhìn tôi.

“Không biết. Con không đi nữa đâu, sau này con sẽ ở nhà với mẹ, có được không?” Tôi lại bỏ thêm một cọng rau nữa vào miệng. Đi Anh về tôi mới biết tôi cầm tinh con trâu.

“Được! Đương nhiên là được. Mẹ cũng thấy cái nước Anh gì đó chẳng có gì tốt đẹp cả. Con không dắt được thằng con rể nào về cho mẹ à?” Mắt mẹ sáng lên khi nói đến hai chữ con rể.

“Sắp rồi, mẹ yên tâm! Con đi gọi điện đã.” Tôi nhớ ra mục đích quay về của mình.

Tôi trở về phòng mình, mọi thứ vẫn không thay đổi. Nằm vật trên chiếc giường êm ái, tôi rút điện thoại ra.

Tay tôi run rẩy, trái tim đập hơi loạn nhịp …. Mỗi lần đối mặt với anh tôi đều thấy mình như rơi vào trạng thái bất bình thường. Tôi mấp máy môi, điều chỉnh lại hô hấp, tiếp đó ấn nút gọi ….

“Phiên Nhiên?!” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mà tôi ngày nhớ đêm mong, giọng nói có chút yếu ớt, đau lòng.

“Là em ….. em … trở về rồi.” Tôi cố gắng lựa chọn từ ngữ cho thích hợp.

“Anh biết.”

Tôi không biết phải đáp sao, chỉ biết lặng lẽ cảm nhận hơi thở của anh trong điện thoại.

Đột nhiên đầu dây bên kia vang lên một tiếng động mạnh. Cả người tôi giật nảy lên.

“Khải!”

Không có tiếng trả lời.

Nỗi sợ hãi vô biên như thủy triều ập đến với tôi. Tôi cảm thấy từng cơn lạnh gai người ùa đến da thịt mình.

“Bạch Vũ Khải! Anh nói gì đi chứ!” Tôi gào lên trong điện thoại, nước mắt bắt đầu trào ra. “Anh nói đi!” Tôi van nài.

Tôi lắng nghe thật kĩ, hình như có tiếng thứ gì rơi vỡ. Tôi mở cửa phòng chạy ra, tôi phải đi tìm anh ấy —- tôi nhất định phải tìm được anh ấy!

Tôi chạy đến ven đường bên ngoài khu dân cư, dáo dác nhìn quanh trong nỗi hoang mang vô tận.

Tôi không biết nhà anh ở đâu!

“Bạch Vũ Khải.” Tôi gào lên nức nở với đầu dây im ắng bên kia điện thoại, nỗi sợ hãi vô biên ngày một mạnh hơn, không cách nào tiêu tán.

Con đường cái trống vắng thênh thang, không khí tràn ngập sương lạnh.

“Anh hứa với em một chuyện được không?!” Tôi quỳ xuống đất như một đứa trẻ không nơi nương tựa.

“Tên xấu xa kia, lúc nào cũng khiến em giận!” Tôi lại nức nở . “Đồ xấu xa…..”

“Phiên Nhiên …. Đừng khóc, anh không sao!” Giọng nói hổn hển của anh vượt qua không gian ngăn cách đập vào tai tôi.

“Anh ….” Tôi đứng bật dậy, mặt đẫm nước mắt. “Đồ khốn! Giờ mới biết nói chuyện hả?!”

“Sớm biết thế này thì anh đã chẳng nói rồi, ha ha!” Giọng nói bông đùa nhưng yếu ớt. “Em đang ở ngoài hả? Lạnh lắm đấy, mau vào đi!”

“Tối nay anh không cho em gặp thì đừng hòng đi ngủ!” Ngực tôi phập phồng, “Em muốn gặp anh lập tức, ngay bây giờ!”

Tôi vẫy một chiếc taxi.

Đầu dây kia vang lên một tiếng thở dài bất lực, “Số 8 đường Vĩnh Lương, cẩn thận chút!”

Cánh cổng sắt dày cộm đầy quyền thế.

Tôi do dự một lát rồi mới ấn chuông cửa.

Một người phụ nữ rõ ràng không phải chủ nhân chạy ra mở cửa cho tôi.

“Cậu chủ ở trong phòng đợi cô, cậu ấy không được khỏe, không thể ra cửa đón cô được.” Tiếng đáp không vội vàng mà đầy lễ phép.

Tôi gật đầu với chị ấy rồi theo chị vào nhà.

Căn nhà không xa hoa lộng lẫy như tôi tưởng, đồ đạc rất ít, không gian thoáng đãng mà thanh tĩnh, trong nét tinh tế hiển lộ vẻ khoáng đạt.

“Ông bà chủ ở biệt thự khác, chỉ có mình cậu chủ ở đây.” Chị giúp việc hiểu ý nhìn ra vẻ do dự trong bước chân của tôi.

Trước một cánh cửa phòng khép hờ, chị giúp việc ra hiệu bảo tôi đi vào rồi lặng lẽ rời đi.

Tôi lặng im trước cửa lắng nghe động tĩnh bên trong, thế nhưng không có âm thanh nào cả.

Sau phút giây im lặng, tôi đẩy cửa bước vào. Trong phòng rất ấm, dưới ánh đèn vàng, con người có thể khiến tôi khóc, cười, điên cuồng ấy nằm trên giường. Anh ngủ rồi, nơi khóe mắt đọng vẻ mệt mỏi.

Tôi nhón chân bước lại gần anh, tấm thảm len mềm mại dưới chân khiến bước đi của tôi không phát ra một chút tiếng động.

Khi tôi chỉ còn cách anh một khoảng đủ gần, chỉ cần với tay là đã chạm được anh, tôi tự dưng lại không biết phải làm gì mới phải. Tôi lặng lẽ ngắm nhìn anh, khuôn mặt đẹp đẽ, hàng mi dài, bờ môi mềm mại …. Con người anh thật sự kia khiến linh hồn đang sợ hãi của tôi tìm được bến về.

Những bức ảnh treo khắp nơi đều là ảnh tôi và hai chúng tôi. Lúc đó chúng tôi đều rất trẻ, cái năm tháng mà đôi lúc cãi nhau nhưng vẫn tràn ngập niềm vui, đó là những năm tháng mà chúng tôi học tập và khôn lớn ……

Khi tôi cố kiên cường sau vết thương tình ái thì anh ở đây, trong căn phòng tràn ngập bóng hình tôi vật lộn sinh tồn.

“Anh biết ngay là em nghe mấy tin đồn thêm dầu thêm mỡ, thế nào cũng điên điên khùng khùng chạy về cho mà xem.” Giọng nói pha trò của anh kéo tôi khỏi nỗi thương cảm, khiến tôi lại một lần nữa tập trung sự chú ý vào anh.

Dưới ánh đèn, đôi mắt anh ấm áp lạ kì, chứa đựng ý cười nhàn nhạt.

“Trò đùa này không vui chút nào đâu.” Tôi giận dỗi, miệng tôi cứng ngắc, mũi cay xè, nước mắt lại không nghe lời mà trào xuống.

Anh gượng dậy, hai tay chống lên giường từ từ ngồi dậy, lặng im không nói gì.

“Không có lời giải thích nào sao, Bạch Vũ Khải?” Tôi ghé sát mặt vào anh để ánh mắt anh không né tránh được nữa.

“Lúc em đi, anh viêm

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT