|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
không thích mới lạ đó.
- “Tuấn! Mày đang nghĩ gì vậy. Không được nghĩ đến chuyện đó. Mình
không thể thích Thảo, không được. Tuyệt đối không được”
Cậu nghĩ rồi lắc đầu lia lịa.
- Anh làm gì mà lắc đầu thế.
- à… không. mà em tin là sẽ được gặp anh ấy ư?
- ừm. Em tin. Giọng Thảo có tỏ vẽ khẳng đinh.
- Tại sao?
- Em cũng không biết nữa nhưng em có niềm tin.
- à. Mà em… em… anh… anh…
- anh nói đi đừng ngại.
- Anh ……. Anh….. muốn mua lại sợi dây chuyền này của em. ý anh là… anh thích sưu tầm những đồ lạ lắm nên… nên. cậu lúng túng.
- Không em không thể bán. đây là của ân nhân của em em phải trả cho anh ấy.
- Nhở em không bao giờ gặp thì sao?
- Em đã nói là em tin một ngày sẽ được gặp anh ấy.
Cậu im lặng không nói gì nữa, cậu suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều. Làm thế nào để lấy lại được sợi dây chuyền này. cậu không thể nói cho Thảo biết mình là người ấy. Mọi người ơi hãy nói cho Tuấn biết Tuấn phải làm thế nào được không? rồi cậu thở dài.
*********************
- Chào anh!
- ừm. chị Ly chưa khỏi ốm à?
- ừm. Em đi học nốt hôm nay nữa thôi.
- ừm. Mà em này… anh… anh… cậu lúng túng không biết nói thế nào.
- có chuyện gì thế? Anh nói đi.
- thôi không có chuyện gì đâu!
- anh cứ nói xem nào?
- Biết nói thế nào nhỉ. Thực ra anh…. Anh có biết về sợi dây chuyền này
của em.
- Thật không? em biết mà. Thảo mừng rở.
- Em biết ư?
- Thì em cũng nghĩ là anh biết.
- Vì sao?
- Thì Những người bạn của em thấy sợi dây chuyền này không ai phản ứng như anh cả. vì thế mà em biết mà là có lẽ anh biết. Nhưng thôi. anh nói đi, là ai, tên là gì? giờ sao rồi, có vợ chưa….. Thảo hỏi dồn dập
- Thực ra thì…. Thì…. Cậu lúng túng không biết nên nói sao cho để
Thảo hiểu, trong khi Thảo dục cậu trả lời.
- Sao lúc nào anh cũng ấp a ấp úng thế?
- Thì anh ấy là bạn của anh nhưng anh ấy chết rồi.
- Sao!!! Thảo sững sốt.
- ừm. Anh ấy chết rồi. Trước khi chết anh ấy bảo anh khi nào có dịp thấy sợi dây chuyền này thì hãy xin lại hộ anh ấy, vì đây là vậy kỹ niện của anh ấy.
- Anh ấy chết lúc nào? tại sao chết?
- à! Anh ấy chết lúc anh ấy học lớp 12. bị tai nạn em à. Cũng vì anh đã hứa với anh ấy nên…………
- ừm. Em hiểu rồi.
- Vậy em có thể……………
- ừm. Giờ anh ấy chết rồi em giữ nó làm gì nữa? Thảo buồn và không nói gì nữa. Thảo đưa tay lên cổ tháo cái sợi dây chuyền xuống nắm chặt trong tay ngắm thêm chút nữa, dù gì thì đây cũng là một vật kỹ niệm của Thảo, có đã gắn bó với Thảo cũng khá lâu rồi nên cũng có đôi chút luyến tiếc, nhưng người ta cũng đã chết rồi, giữ lại cũng còn ý nghĩa gì chứ, Thảo thầm nghĩ rồi đưa cho cậu sợi dây chuyền.
- Cảm ơn em nha.
- Cầm sợi dây chuyền trong tay, lòng cậu vui sướng lạ thường. Còn Thảo, trái ngược với tâm trạng của cậu, Thảo cứ nghĩ một ngày sẽ gặp được ân nhân cứu mạng mình năm xưa, nào ngờ một ước mơ mỏng manh như thế cũng tan thành mây khói.
- à anh ơi? lúc nào rổi anh kể cho em nghe về anh ấy nhé?
ừm.
********************
Đang ngồi xem lại mấy cái bài tập ở trong nhà thì có tiếng gõ cửa, cậu ra mở cửa xem là ai, hóa ra là Thảo:
- Thảo à, vào đi.
- Vâng.Anh có rổi không?
- ừm. Có!
- Anh kể cho em nghe đi?
- Kể chuyện gì? Tỏ ra vẽ khó hiểu cậu nhìn chằm chằm vào Thảo:
- Thì chuyện gì nữa? hôm nọ anh hứa.
Đến giờ cậu mới biết đó là chuyện gì:
- à, anh quên mất.
- Anh ấy tên gì?
- à. Anh ấy tên Hùng.
- Anh ấy thế nào?
- Anh ấy xấu tính lắm, anh ấy là người xấu.
Thảo nhăn mặt, cau mày:
- Anh đùa em à! Xấu mà anh vẫn kết bạn.
- à. ờ….. hi hi. Cậu cười thật đẹp, thực ra anh ấy là một người bình thường như bao người khác thôi không có gì đặc biệt cả.
- à. Mà anh ơi. hôm nào anh về quê anh có thể cho em đi thăn mộ anh ấy được không? em muốn thắp cho anh ấy nén hương. Xem như là trả ơn anh ấy.
- à…. Thì…. Thì…. Thảo bất ngờ đề nghị làm cậu không biết xữ trí ra làm sao. Thảo nhìn cậu hỏi tiếp:
- Sao không được à?
- Không phải thế. Nhưng gia đình anh ấy chuyển vào Nam rồi.
- Em đâu đi thăm Bố Mẹ anh ấy. Em chỉ muốn thắp cho anh ấy nén
hương thôi.
- Thì… thì….
- Anh cho em về thăm anh ấy đi mà. Thảo nủng nịu. Khuôn mặt trông rất dể thương.
Chuyện đã đến nước này thì còn biết phải làm gì nữa, ném lao thì phải theo lao thôi.
- ừm. Thôi được rồi.
- Anh hứa đó nha.
- ừm.
- Ngoắc tay nhé. Hihi. Nói xong Thảo dơ tay ra cậu lưỡng lự một lát rồi củng dơ tay ra.
- Ngoắc thì ngoắc.
******************
- Mẹ ơi! nơi này đẹp quá. Con muốn ở đây ngắm tí.
- ừm. Nhớ theo sát mẹ nhé.
- Dạ vâng ạ.
Cô bé ngơ ngẩn ngắm cảnh, mà quên đi theo Mẹ. Và cô bé bị lạc.
- Mẹ ơi!… Mẹ ơi!!! á………..
cô bé bị vấp ngả, cô bé khóc. Bổng nhiên có một cậu bé nào đó đến bên cô bé, ngồi xuống bên cô bé:
- Em làm sao thế. Sao lại khóc?
- Hu hu. Em bị lạc mất Mẹ.
- Thôi đừng khóc anh sẽ đưa em đi tìm Mẹ. được chứ.
- Thật á. Cảm ơn anh nha.
- đi thôi. Cậu bé chìa tay ra nắm lấy tay cô bé, nhưng cô bé đau quá không đứng dậy được, cô bé đáp.
- Mà không được rồi. Chân em đau quá!
- anh xem nào. Em có đau không?
- Đau lắm.
- Chắc bị bong gân rồi. anh ngày xưa cũng mấy lậy bị như thế.
- Thế có lâu thôi không thế? Em đau lắm. híc híc.
- Đã nói đừng khóc rồi mà. Để anh thổi cho đỡ đau nha.
Nói rồi cậu bé cúi xuống thổi cho cô bé vừa thổi vừa hỏi:
- Đở chưa?
- ừm. Em đỡ đau rồi. anh tìm mẹ giúp em đi.
- ừm. Đi nào? À thôi để anh cõng cho. Lên đây nào?.
- em muốn ăn cái đó, em muốn ăn cái đó. Anh mua cho em nhé?
Dứt lời cậu bé lại gần quán kẹo bông rồi mua cho cô bé một cái thật to.
- em cảm ơn anh nha. Anh ăn này.
- thôi em ăn đi.
- anh ăn đi cho em vui.
- ừm. cậu bé dừng một tí rồi nói tiếp:
- em thích nơi này lắm à?
- ừm.
- Vậy thì anh hứa khi anh lớn lên anh sẽ đưa em về thăm lại chốn này.
- Anh hứa đó nha. Cô bé cười tinh nghịch.
- ừm. Anh hứa.
- à còn cái này nữa. Nhất định lớn lên anh sẽ yêu em. Nhất định lớn lên anh sẽ lấy em làm vợ. Nhất định là như thế.
- Vợ. vợ là gì vậy anh?
- Nghe bà anh bả
o, vợ là người đưa lại hạnh phúc niềm vui cho mình.
- Thế thì lớn lên em cũng sẽ lấy anh làm vợ. Hi hi.
- Con gái thì lấy chồng chứ không phải là vợ.
- Thế chồng là gì thế?
- Thì chồng là…… nói chung thì cũng giống vợ thôi.
- Thế à. Thế thì nhất đinh lớn lên em sẽ lấy anh làm chồng.
- Em hứa đó nha. Ngoắc tay nhé.
- Ngoắc thì ngoắc. hihi. Lại một điệu cười tinh nghịch vang lên.
- Thảo, con làm Mẹ lo quá. Sao con lại đi lung tung thế này.
- A. Mẹ. Cô bé chạy lại ôm lấy Mẹ.
- Chân con làm sao thế.
- Chân con đau lắm. may có anh kia giúp con.
- Nói rồi cô bé chỉ tay về phía cậu, mẹ cô bé nhìn cậu rồi cúi xuống hỏi nhỏ với cô bé:
- Ai vậy con?
- Chồng con đó. Cô bé cười tinh ngịch nhìn mẹ.
Bố cô bé lập tức đến bên cạnh cậu bé nói:
- Cảm ơn cháu nhé.
- Dạ không có gì! cậu lể phép đáp.
Nói rồi người đàn ông đó lại dắt tay cô bé đó rồi đi tiếp, đi được một đoạn thì cô bé quay mặt lại nhìn cậu nở một nụ cười thật tươi, tay trái đưa lên vẫy chào cậu:
- Tạm biệt chồng nhé.
Cậu bé cũng đưa tay lên vẫy chào cô bé:
- ừm. Tạm biệt vợ.
- ……………………
- R…….e………..e………..e………n……….g chuông điện thoại reo.
Thảo tĩnh giấc! Một giấc mơ! một kỹ niệm mà đã lâu rồi mà Thảo không còn nhớ nữa.
- Alo Mẹ à!………….
- ………………
********************
Hôm nay cậu đã lừa dối một cô bé, cậu cảm thấy hối hận, nhưng cậu không thể nói cho Thảo biết toàn bộ sự thật đươc. cậu thở dài. cậu buồn rầu muốn ra ngoài đi dạo cho đỡ buồn.
- “Thảo à! Xin lỗi! Xin lỗi vì đã lừa dối cô. nhưng tôi thực sự không muốn thấy một điều gì đó nữa xãy ra. Mọi người ơi? thực sụ Tuấn làm như thế là đúng hay sai. Nếu sai thì mong mọi người tha thứ cho Tuấn nhé?” Cậu nghĩ thầm. Cậu cứ đi. đi mãi, bất chợt cậu nhìn thấy một đám thanh niên đang trêu chọc một cô gái.
- Em đi đâu mà khuya thế. đi với tụi anh nhé. Ha ha. Cả bọ cười khoái chí.
Cô gái hoảng hốt.
- Bỏ tay ra bỏ tay tôi ra. Không bỏ là tôi là tôi hét lên đấy.
- Hét đi, hét to lên. ha ha. Cả bọn cười lớn.
Cậu nhanh chóng lại gần hơn rồi lên tiếng:
- Ê! Tụi mày làm gì cô bé ấy đấy! Thấy tiếng nói cả bọn quay lại nhìn cậu, một tên trong số đó nói:
- Mày là ai! Cút khỏi đây nếu mày nếu mày không muốn chết.
Cậu cười khẩy một tiếng:
- ôi! may quá! Tao đang muốn chết đây. có giỏi thì giết tao đi. thả cô bé ra.
- Mày giởn mặt hả. Thật nực cười, mày muốn chết thì tao sẽ cho mày chết. Tụi bay.
Bốn thằng lao tới đánh cậu. Trong chớp mắt một thằng bị cậu đánh ngã lăn. cả bọn hoảng hốt. Ba thằng lao tới đánh cậu, cậu né được đánh cho ba thằng ngã lăn. thằng đại ca rút ra một cái gậy định đánh cậu.
- Anh ơi, cẩn Thận, cô bé lao tới đỡ đòn cho cậu, cậu giật mình xoay người cô bé lại làm cả hai đều bị đòn.
- Giám đánh lén tao hả. cậu quay lại đá cho
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




