watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3738 Lượt

Mật ong tuy đại ngon đại bổ nhưng không nên uống nhiều. Kẻ nào tham lam nốc lấy nốc để sẽ say quắc cần câu. Lũ gấu to xác ních mật ong còn say be say bét, huống chi loài người nhỏ bé. Khổ nỗi, Quỳnh Như không biết điều đó. Nếu nó cứ tiếp tục ngọt ngào với tôi thêm vài câu nữa, chắc tôi té nằm thẳng cẳng.

Tôi đang lo lắng thì Biền đã kịp thời can thiệp:

- Quỳnh Như mở ra coi đi!

Hóa ra thằng Biền mở miệng chỉ cốt để phá thối. Nãy giờ nó đứng bên cạnh “chống mắt lên mà xem” , chờ chứng kiến cảnh tôi ngã ngựa. Nào ngờ càng xem, nó càng sầm mặt xuống. Nó không tưởng tượng được Quỳnh Như vừa mới tí tởn nhận quà của nó hôm qua, nay lại tiếp tục vui vẻ nhận quà của tôi. Những dự liệu cay độc của nó rốt cục đâm hỏng bét.

Nhưng Biền quả là tên ác tặc đệ nhất, hỏng mưu này nó liền bày mưu khác. Nó xúi Quỳnh Như mở gói quà của tôi ngay đương trường hòng làm tôi bẽ mặt. Thấy tôi bắt chước Biền mua sách y chang, chép thơ y chóc, Quỳnh Như sẽ biết ngay tôi ăn cắp “mẫu mã” của Biền. Nó sẽ xếp tình của tôi vào loại “hàng gian hàng giả” không đáng một xu teng. Nó sẽ không thèm ngọt ngào với tôi nữa. Tệ hại hơn, nó sẽ ném thức ăn thiu vào thùng rác.

Nghĩ tới đâu, bụng tôi giật thon thót tới đó. Không biết tôi đang lo sốt vó, quỳnh Như mỉm cười ngó tôi:

- Mở ra nghen!

“Nghen cái con khỉ mốc!”, tôi rủa thầm trong bụng và cảm thấy chán ngán. Thật chưa có ai ngốc như con nhỏ này. Nó bị thằng Biền đại gian ác kia xỏ mũi mà không biết, cứ tưởng như ta đây thông minh lắm.

- Hén? – Thấy tôi cứ thộn mặt ra, Quỳnh Như lại nhắc.

Nhìn vẻ mặt đăm đăm chờ đợi của nó, tôi dở cười dở khóc, đành nhăn nhó gật đầu.

Biền đứng bên cạnh nhếch môi cười đểu cáng. Bộ tịch hí hửng của nó khiến tôi nóng gáy, cứ muốn liệng ngay nó xuống hồ. Nhưng có Quỳnh Như trước mặt tôi không dám phát tác, chỉ bặm môi đứng im.

Quỳnh Như mở gói quà của tôi lâu thật lâu, ít ra tôi cũng cảm thấy như thế. Tiếng giấy sột soạt không ngừng vang lên bên tai tôi như những tiếng xé lòng và tôi tưởng cái âm thanh nhức nhối đó sẽ kéo dài không bao giờ dứt.

Nhưng cuối cùng những cuốn sách phản chủ kia cũng phải chường mặt ra ngoài. Khi thấy Quỳnh Như tò mò lướt mắt qua mấy tựa sách, cả tôi lẫn Biền đều đinh ninh nó sẽ kêu lên những tiếng ngạc nhiên nhưng sự thể trước mắt lại chẳng có vẻ gì như vậy cả. Quỳnh Như chỉ nhoẻn miệng cười:

- Ồ, sách học tiếng Anh, hay quá hén!

Tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc, mặt mày bắt đầu lấy lại huyết sắc. Nhưng tôi chưa vội mừng vì cũng như hôm qua, Quỳnh Như lại nổi hứng giở sách ra coi. Và nó bỗng tròn xoe mắt khi bắt gặp bài thơ Biền đã chép tặng nó.

Trong khi tôi chết đứng thì Biền hớn hở ra mặt. Nó ngọ nguậy đầu, tai dỏng lên, chờ một tiếng thét kinh hoàng từ đôi môi xinh đẹp của Quỳnh Như.

Tôi cũng chờ đợi như Biền, dĩ nhiên với tâm trạng ngược lại. Tôi sợ khi thấy tôi “sao y bản chánh” của Biền, mà lại “chung tặng một người”, Quỳnh Như sẽ tưởng tôi lăng-xê mốt mới, hô hào “cổ phần hóa tình yêu”. Tai hại hơn, nó sẽ tưởng tôi đùa với trái tim trong trắng của nó. Và chắc chắn, nó sẽ không thèm nhìn mặt một đứa “ma cô ma cạo” như tôi nữa.

Nhưng hóa ra tôi chỉ lo hão. Quỳnh Như không giống chút gì như tôi nghĩ. Nó bản lĩnh và độ lượng hơn nhiều. Trước những câu thơ sao chép vụng về của tôi, Quỳnh Như chỉ thoáng chút kinh ngạc. Nhưng rồi nó nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên và nhìn tôi, làm như không có gì xảy ra:

- Thơ hay ghê hén?

- Ừ! – Tôi liếm môi, bụng giật thót, không hiểu thái độ vờ vịt của Quỳnh Như là nhằm giữ thể diện cho tôi hay nhằm xiên xỏ.

Quỳnh Như lại hỏi, giọng tỉnh khô:

- Những câu thơ này anh chép ở trong sách ra phải không?

Tôi biến sắc:

- Ừ, ừ… ở trong sách.

Lúc này, sự lo lắng căng thẳng khiến tôi đổ liều. Tôi chờ Quỳnh Như hỏi tiếp “sách của anh Biền chứ gì?” để gật đầu quách cho rồi. Nhưng Quỳnh Như là một con chồn đã thành tinh. Bao giờ nó cũng thích làm trái với ý nghĩ của người khác. Như lúc này chẳng hạn, nó bỗng cười tươi tắn:

- Khi nào có những câu thơ hay hay, anh chép tặng tôi nữa hén?

Giọng nói êm ái của Quỳnh Như ngấm vào ngực tôi như một lời hẹn hò nũng nịu làm tôi thốt nhiên ngẩn ngơ. Mặt tôi nghệt ra như một tên ba đời kiết xác bỗng bị ai chơi nghịch dúi vào túi một nắm tiền vàng. Cổ nghẹn lại, tôi nghe giọng tôi lắp ba lắp bắp:

- Ừ, hôm nào… tôi sẽ chép.

Trong cơn thảng thốt, tôi buột miệng hứa đại. Nói xong, tôi bỗng nghe lạnh toát sống lưng và đưa mắt liếc trộm khuôn mặt đang xụ xuống như một đống giẻ rách của Biền, lòng hoang mang tự hỏi không biết mai mốt nó có tìm đâu ra những câu thơ “hay hay” như thế để tôi rình mò “sao y bản chánh” nữa không!
Lịch sử văn minh nhân loại đã cho thấy, những khám phá quan trọng bao giờ cũng tác động rất lớn đến sự thay đổi nhận thức của con người. Nguyên lý Archimèdes, định luật Newton, thuyết tương đối của Einstein sau khi ra đời đã buộc con người ta phải nhìn lại thế giới bằng một con mắt khác. Sự kiện xảy ta tại hồ bơi chiều nay đối với tôi và Biền cũng có một ý nghĩa na ná như vậy, dĩ nhiên tầm cỡ có kém hơn một chút bởi cái thế giới mà chúng tôi phải “quan niệm lại” qui mô chỉ có … ba người.

Từ khi phát hiện ra một người con gái có thể nhận cùng một thứ quà giống nhau của hai người con trai khác nhau (tôi đẹp trai hơn Biền!) mà nội vụ chỉ xê xích trong vòng ngày trước ngày sau, Biền cảm thấy mặt đất đang lở từng mảng lớn dưới chân nó. Hôm trước nó khoe hai vết thương trên ngực nó có một vết đã lành thì bây giờ cái chỗ lành đó đã bị thủng trở lại, toác hoác như miệng hố bom.

Đầu óc rối bời, cõi lòng tan nát, Biền chẳng buồn nhạo báng hay ám hại tôi nữa. Nó chỉ buồn rầu bình luận:

- Con nhỏ đó điên!

Vẻ thẫn thờ của Biền khiến lòng tôi bất giác nao nao. Những giận hờn đối với nó trước nay bay vèo đâu mất. Nỗi hả hê vì được cuộc qua đi nhanh chóng, bây giờ tôi lại đâm ra thương hại Biền. Tôi đặt tay lên vai nó:

- Quỳnh Như không điên như mày tưởng đâu!

- Không điên nhưng mà khùng! – Biền cay đắng.

- Nó cũng không khùng! – Tôi nghiêm nghị – Nó chỉ là một người tế nhị!

Biền nhăn mặt: – Tế nhị đến mức yêu hai đứa mình cùng một lúc?

Tôi phì cười:

- Yêu đâu mà yêu! Mày lúc nào cũng một tấc đến trời! Đây chỉ là chuyện nhận quà thôi! Nhưng nó nhận quà của mày là do ý thích, còn nó nhận quà của tao thì chỉ vì lòng tốt mà thôi!

- Vì lòng tốt? – Biền trố mắt.

Biền vốn thông minh nhanh nhạy hơn tôi, nhưng từ khi lâm vào đường tình ái nó tỏ ra đần độn kinh khủng. Tôi đành phải tặc lưỡi giải thích:

- Chứ còn sao nữa! Đã nhận quà của mày, tất nhiên nó không muốn nhận quà của tao. Nhưng nó không nỡ từ chối, sợ tao bẽ mặt. Khi nhìn thấy mấy cuốn sách và những câu thơ tao chép, nó thừa biết tao ăn cắp mẫu mã của mày nhưng nó cố tình lờ đi. Nó sợ nó “hê” lên, tao xấu hổ đâm đầu xuống hồ không thèm trồi lên thì khốn! Đó chính là sự tế nhị của nó, hiểu chưa thằng ngu ?

Trước nay chỉ có Biền chửi tôi ngu và vì cảm thấy nếu mình không ngu thì cái đầu bã đậu của mình cũng chẳng ở cách xa chỗ đó là bao nên tôi thường im thin thít. Hôm nay lợi dụng cơ hội nó đang lú lẫn đột xuất, tôi tranh thủ chửi nó cho bõ ghét. Quả như tôi nghĩ, Biền chẳng còn lòng dạ nào để ý đến sự trả thù thô bỉ của tôi. Nghe tôi phân tích, nó thộn mặt ra:

- Như vậy là Quỳnh Như chẳng có tình ý gì với mày ?

- Tình ý cái cóc khô! Nếu tình ý với tao thì trước đó nó đã vứt gói quà của mày vào sọt rác rồi!

Biền bắt đầu tươi tỉnh trở lại. Nó gật gù lẩm bẩm:

- Mày nói cũng có lý! Một đứa chậm chạp và lơ láo như mày làm sao lọt vào mắt xanh của tụi con gái được!

Biền quả là một thằng bạn khốn kiếp. Tôi mới vừa an ủi nó, đưa tay kéo nó lên khỏi bùn lầy, lên xong nó lại co cẳng đạp tôi xuống. Tôi tím mặt nhưng chưa kịp ngoác mồm chửi nó, nó bỗng lắc đầu buột miệng:

- Không đúng! Không đúng!

Tôi ngạc nhiên:

- Cái gì không đúng?

- Mày nói không đúng! – Biền tiếp tục ngúc ngoắc đầu – Quỳnh Như thực sự thích cả tao lẫn mày!

- Thích cả hai đứa ? – Tôi kêu lên – Mày có nói “ngọng” không?

- Không ngọng nghịu chút nào cả! Biền nói, giọng trầm ngâm – Tao đã nhớ lại rồi. Không chỉ chuyện nhận quà hôm nay mà trước đây Quỳnh Như vẫn thỉnh thoảng lộ vẻ quan tâm đến mày. Hôm nó xức dầu cho mày, thật trông tình đến khiếp!

Tôi nhún vai:

- Mày chẳng bảo nó làm vậy để trêu tức mày là gì !

Biền thở dài:

- Thoạt đầu thì tao nghĩ vậy. Nhưng bây giờ “nghiệm” lại, tao thấy giả thuyết đó không vững. Nếu thực sự muốn trêu tức, nó chỉ “hành” tao khi tao chưa chịu tỏ lộ tình ý với nó. Đằng này tao đã “quà cáp biếu xén” cho nó đầy đủ, lại “đính kèm” thơ thẩn đàng hoàng, sao chiều nay nó còn trêu gan tao ?

Tôi nheo mắt:

- Mày đúng là yêu quá hóa ngu. Lúc nãy tao đã nói sở dĩ chiều nay quỳnh Như chịu nhận quà của tao chính vì nó muốn cứu tao “một

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT