|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mà……Nhưng tại sao, người con trai được gọi là “thiên thần” kia lại nói chia tay với nó….. Hắn còn chẳng tin được vào sự thật này nữa huống chi là nó; 1 người nhìn nó bằng đôi mắt nồng ấm, yêu thương, đầy tình yêu, sự âu yếm, trân trọng như vậy thì làm sao lại hết yêu nó, lừa gạt tình cảm của nó suốt 3 năm qua được….. Chuyện này rốt cục là sao, hắn thực k hiểu?…..
_Thiên Anh, 3 năm quá dài cho 1 tình yêu xa em ạ. Em chẳng làm gì sai hay có lỗi với anh cả, người sai người có lỗi với em là anh cơ. Anh đã k dành trọn tình cảm này được cho em, đã mang nó chia sẻ cho người con gái khác, anh xin lỗi. Em hãy cứ hận, cứ căm ghét anh đi cũng được. Anh xin lỗi_ Anh cay đắng nói.
Vai nó run lên, khuôn mặt tối sầm cúi gằm xuống đất như là cố kìm nén 1 cái gì đó k bật ra thành tiếng nói được. Anh nhìn nó bằng ánh mắt đau đớn nhưng lại đầy bất lực và u uất, tiếng ánh thở dài đầy ai oán; anh trách ông trời, trách số phận tại sao nghiệt ngã tới vậy để làm cả 2 phải khổ đau tới như vậy và anh trách chính bản thân mình nữa…..
Anh quay người bước đi k 1 lần quay đầu lại nhìn nó đang vây quanh 1 nỗi đau đớn khôn nguôi, 1 sự hận thù k kể xiết…..
Phía bầu trời đen kịt, sấm chớp đang dồn dập, đan xen nhau mà vang lên sáng bừng cả bầu trời đen báo hiệu 1 cơn giông lớn. Anh đi trong cơn giông đấy bỏ lại 1 mình nó ở đấy với 1 nỗi đau vô hạn, 1 trái tim tan vỡ,….
Nó cứ đứng im lại đó, rất lâu …. Rất lâu….. đôi vai nhỏ bé của nó cứ run lên từng đợt 1 những hắn đứng đó, hắn lại chẳng biết làm gì ngoài đứng nhìn nó đang tự dằn vặt mình với nỗi đau. Đôi chân vô dụng của hắn bây h lại k thể nhấc lên khỏi mặt đất mà tới ôm lấy nó vào lòng mà an ủi? Bởi vì, người nó cần bây h k phải là hắn mà là anh….
Rồi cuối cùng nó cũng động đậy, vẫn đứng đó nhưng đầu nó ngẩng lên trời đón từng đợt gió mạnh quật vào mặt mình. Đôi mắt nó k hề có 1 giọt nước mắt nào cả; phải chăng là nước mắt nó chảy vào tim hay là nó đau tới mức k thể khóc được? Vậy liệu, nó sẽ khóc bên ai được đây, giọt nước mắt lạnh buốt, mặn chát đầy đau đớn đó nó sẽ gửi gắm cho ai? Đôi mắt đau đớn, u uất, đầy bi thương của nó hiện rõ trước mặt mắt chứ k phải là đôi mắt long lanh, tinh ranh, nghịch ngợm thường ngày nữa.
Đôi chân nó khẽ nhấc lên, những bước chân chậm chạp nó tiến về phía hồ, ngồi xuống ngắm nhìn mặt nước hồ đen ngòm đang nổi lên nhưng làn sóng lăn tăn…… Bất giác, nó cất lên tiếng hát, bài hát đối với nó chẳng xa lạ, đối với hắn k quen nhưng cũng k phải là k nghe bao h nhưng để lại hắn ấn tượng sâu sắc. Bài “ Nếu như anh đến”…….
“ Làn tóc rồi bờ môi khô……
Trái tim em thôi lặng thầm……..
Nếu như ngày mai anh bước đến vì anh đã yêu thương em hãy nói với em chuyện tình………………….”
Vẫn là cái giọng hát cao, trong vắt như oanh vàng của nó những h đây đã mất đi cái hồn nhiên vu tươi của bài hát mà nó chứa đựng sự thê lương, ai oán, buồn đau như chính tâm trạng của nó vậy. Bài hát này chính là bài nó thích nhất và cũng chỉ hát song ca duy nhất với anh mà thôi, nhưng h đây nó lại chỉ hát 1 mình và có lẽ mãi mãi là 1 mình nó như vậy mà thôi…..
Giọng hát nó cất lên cũng là lúc cơn giông ập đến, trời mưa xối xả như chút nước xuống, mưa như chưa từng được mưa bao h vậy. Trận mưa này như chính lòng nó bão bùng mà ông trời thay nó khóc, thay nó thể hiện cảm xúc…. Thay cho những giọt nước mắt chảy vào tim của nó mà rơi……
Cái bóng váy trắng của nó cô độc ngồi bên hồ, thân hình ướt đẫm của nó h trông chẳng khác gì 1 chú mèo hoang bị bỏ rơi ướt đẫm, cô độc 1 mình trong đêm tối khiến cho 1 người mang 1 trái tim đá như hắn nhìn nó cũng phải cảm thấy xót xa…..
Chân hắn h lại gấp gáp đến vội vàng tiến nhanh về phía nó, cánh tay của hắn cũng k chút chần chừ mà ôm lấy nó vào lòng, chất giọng trầm khàn mà dường như hắn tưởng đã biến mất từ lâu lại khẽ khàng cất lên bên tai nó:
_Tôi biết em đang rất đau. Tôi cũng k phải là anh ấy nhưng tôi có thể cho em mượn tạm bờ vai này 1 chút. Hãy cứ khóc như em muốn đừng kìm nén cảm xúc của mình để cho trái tim thêm tổn thương…..
Nó quay lại nhìn hắn, ánh mắt vô hồn k cảm xúc, khuôn mặt ướt nhượt trong mưa đầy đau thương đó; bất giác nó ôm chầm lấy cổ hắn mà khóc ngon lành. Tiếng khóc của nó to tới mức át cả tiếng cơn mưa rào rơi xối xả… cũng đủ cho ta thấy nó đau lòng tới mức nào…… K biết rằng là 1 sự trùng hợp tới ngẫu nhiên hay là tại nó khóc ghê gớm quá mà ông trời cũng phải thoái lui dừng lại cơn mưa rào đó ngay tức khắc…… nước mắt nó đã rơi rồi thì đâu cần ông trời thay nó khóc khúc ai oán nữa đâu……
Và nó cứ khóc như
thế tới cả tiếng đồng hồ trong khi 2 người đều trong tình trạng ướt như chuột lột, khóc tới mức khản đặc cả đi, mệt mỏi quá mà thiếp đi trong lòng hắn. Nhìn nó đầy xót xa, thương cảm hắn nhẹ nhàng bế nó lên đưa về nhà mình; h mà để nó 1 mình thì quả thực là nguy hiểm và hắn cũng k thể yên tâm để nó 1 mình gặm nhấm nỗi đau tinh thần được…..
NHÀ HẮN:
Nó được người làm ở nhà hắn thay đồ ướt và lau khô người rồi nên h đang nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường cỡ lớn của hắn. Ánh mắt nó vẫn còn ướt nước mắt vương lại, khuôn mặt vẫn còn mang nét u buồn nhưng giấc ngủ của nó k mộng mị mà an lành…. Có lẽ là nó cảm nhận được hơi ấm ừ chiếc giường này đã giúp nó có 1 giấc ngủ bình an.
Hắn từ nhà tắm bước ra, chỉ mặc độc 1 chiếc quần dài, vai vắt 1 chiếc khăn bông trắng để lau mái tóc màu hung đỏ của mình thì tiếng chuông điện thoại kêu vâng. Nhìn vào màn hình điện thoại, là anh Phong…. k chần chừ gì hắn nhanh chóng nhấc máy lên nghe:
_Em đây.
_Ừ, Thiên Anh nó sao rồi em, ổn chứ? Anh thật k ngờ thằng Phương nó dám làm vậy, khốn nạn quá mà_ Anh Phong vừa lo lắng vừa tức giận nói.
_Um, k sao đâu ạ. Khóc 1 trận xong mệt quá nên ngủ rồi, anh qua đón lúc nào cũng được ạ _ Hắn nói, ánh mắt liếc về phía nó.
_Uh, tí nữa đi. H ra ngoài đi với anh đã, anh phải tìm thằng Phương hỏi cho ra nhẽ chuyện này mới được _ Giọng anh Phong đầy tức giận.
Làm sao mà anh k tức giận được khi đứa em gái mình yêu thương, nâng niu, bảo hộ nhất lại bị thằng bạn thân mình coi như anh em lừa phỉnh đợi suốt 3 năm trời để rồi cuối cùng về là để chia tay với nó chứ. Có lẽ nó đã đau 1 thì anh phải đau gấp mấy lần nó ý chứ; cứ tưởng
tượng nó đau khổ như thế nào là ruột gan anh lại thắt lại. Anh thực hối hận khi xưa tại sao để cho nó gặp Phương để rồi h nó khổ sở ntn…..
Hắn gật đầu nói : “ok” rồi cúp máy luôn. Tiến lại tủ quần áo, lấy chiếc áo sơ mi đen mặc vào rồi qua giường ngủ kia kiểm tra xem nó có sao k rồi dặn người làm trông chừng nó thì mới yên tâm bước ra ngoài phóng xe máy tới chỗ anh Phong đã hẹn…..
* * *
Ở 1 bãi đất trống ngoại thành, khi hắn đến đã thấy chiếc Suziki Haysabusa của anh Phong dựng ở đó và 1 chiếc BMW X6 màu trắng chắc là của anh Phương ….
Đỗ, xe hắn bước vào thì đã thấy 2 bên đang đánh nhau quyết liệt rồi….. Ai dám bảo rằng “thiên thần” k biết đánh nhau? Chẳng qua là “thiên thần” k muốn cái gì cũng đụng tay đụng chân mà thôi chứ nếu cần nắm đấm của “ thiên thần” rất chắc chắn, tuyệt nhiên k thua kém bất cứ 1 thằng con trai nào. Và điều đó thể hiện rất rõ ở anh Phương, những nắm đấm anh ấy giáng xuống đầy uy lực chứ k hề khiêm nhường 1 chút nào. Và có thể nói rằng thực lực giữ anh Phương và anh Phong hoàn toàn ngang bằng nhau, k ai thua kém ai cả……
Hắn đứng đó, giương ánh mắt sắc nhọn của mình nhìn 2 đàn anh kia đang đánh nhau quyết liệt, k 1 ai chịu ai chứ k hề can ngăn họ. Đàn ông, nhiều lúc cần giải quyết mâu thuẫn với nhau bằng 1 trận đánh rồi mới có thể ngồi lại nói chuyện với nhau chứ khi những cái đầu đang bốc hỏa thì chẳng nói được câu nào tử tế cả và sự việc sẽ càng trở nên nghiệm trọng hơn mà thôi….. Khí lạnh của ban đêm của trận bão vẫn còn đọng lại rất rõ trong k khí hòa quyện với khí nóng từ 2 con người đang lao vào nhau kia tạo ra 1 sát khí khiến người bình thường chứng kiến cảnh này hay có lỡ bước chân vào đây k khỏi cảm thấy rùng mình mà toát mồ hôi hột…… luồng khí này có thể dọa chết được những ai yếu tim….
1 tiếng trôi qua….
2 người này cái gì cũng ngang nhau lại cứng đầu k ai chịu nhường ai nên h đều thương tích đầy mình mà mệt lả nằm thẳng cẳng ra bãi cỏ ướt nước mưa thở dốc. Quần áo của cả 2 dù là đen là chắc đều nhuốm 1 màu nâu đỏ của đất và ướt đẫm nước cứ như kiểu mấy đứa trẻ nhỏ vừa đi nghịch bẩn về vậy…… K gian trở nên yên tĩnh chỉ còn vang vọng lại tiếng côn trùng kêu đâu đây, anh Phong và anh Phương đều thở dốc chứ tuyệt nhiên k nói gì, ánh mắt nảy lửa nhìn nhau còn hắn thì lại chẳng có lý do gì để lên tiếng ở đây cả. Mãi 1 lúc sau khi lấy lại sức rồi anh Phương mới ngồi dậy, lên tiếng:
_Phong, xin lỗi.
_Chết tiệt, thằng điên này mày xin lỗi tao thì được cái quái gì chứ. Mày làm nó bị tổn thương là điều hiển nhiên, tao h chỉ muốn giết chết mày thôi, đừng có xin lỗi với tao!!!!!_ Anh Phong tức giận đấm mạnh xuống đất.
_Tao….. tao k thể yêu Thiên Anh được, mày hãy chăm sóc cho em ấy nhé… ngày mai tao sẽ quay về Anh và có lẽ sẽ chẳng bao h quay lại nơi này nữa _anh Phương khẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




