|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ra để trên mâm khiên thằng này vào tranh không được bị cướp hết,phải nhịn đói.Rõ khổ.
Cả lũ bạn nhìn thấy thế choáng luôn.Với lũ bạn thì đây là lần đâu chính mắt được xem nhập.
Thằng bạn em đang đứng trông vào,tuổi trẻ bồng bột thối mồm nói: “e Đ mày đấy hả”.Thằng chó này thấy biến sáp vào đầu tiên,nó dở người lên mới điên lên vậy.
-Tên tao để mày gọi thế?cái đê mờ mày tao còn chưa tính sổ.Người yêu tao để mày nói này nói nọ à.
Đến đây thì cả bọn em có bao nhiêu sợi lông trên người thì dựng hết cả lên,cứ như Sôn gô ku.
Đúng cái giọng thằng Đ đây rồi hai từ tính sổ nó làm em tởn luôn.Thằng này ngày xưa làm lớp trưởng,có có cái câu cửa mồm hay nói với tụi em là “
tính sổ”.Cả lũ thấy mắt nó-bà cô nhìn trừng trừng đỏ lòm lòm,hè nhau biến ra chỗ để xe.
May mà nó-bà cô lại quay ra hành hạ họ hàng gia đình nó,chuyện nó đau với đói nên lơ bọn em.Mấy đứa sợ qua len ra ngoài,đi cứ gọi là rón ra rón rén.Ra ngoài chia bao thuốc hút sạch bách.Con gái cũng chui cái mồm vào hút rồi ho sặc sụa,run quá mà.
Dọn dẹp rồi về,nhà nó mời cơm nhưng thôi.Vụ lúc nãy khiến bon em quắn hết cả vòi lên rồi.Cơm nước cái giè nữa.
Được mấy hôm thì lại có con bạn gọi điện bảo chở nó đi khám chân,hôm ở đi đám thằng Đ leo trèo thế nào mà trẹo mắt cá chân.Về không sưng vác lên mà cứ đâu ê ẩm.Đưa nó đi chữa để mai mốt còn ra trường đi học tiếp.Đi khám,chụp chiếu linh tinh mà bác sỹ chỉ bảo là không bị rạn xương chỉ bị sái ổ khớp thôi.Về kiêng đi lại và bôi thuốc là khỏi.Con bạn vẫn không chịu,bảo đau lắm.Ông bác sỹ cười nụ,ý là con này đang làm nũng với em đây.
Cho về,đưa nó ra xe nó vẫn cứ la đau.Bu mày,ông đạp xuống xe bây giờ.Trên đường về hai đứa nói chuyện.Nó bảo từ hôm đi ra mộ về cứ thấy đau như vậy.Do lúc nhảy xuống nhanh quá,không bước nên trẹo chân.Lại còn kể chuyện mơ nữa.Nó kể có một bà cụ cầm đòn gánh phang vào chân nó mấy cái,nó tránh mà không kịp bị dính mấy phát đau điếng.Ban đầu em cũng chỉ nghĩ là mơ mộng bình thường thôi,đau gì mơ đấy.Nhưng xuôi ngược thế nào nhớ đến chi tiết bọn nó leo lên mộ.Em tấp ngay vào lề đường,phanh kít.Con bé la lên : “á,điên tình à,thèm thịt ngực quá lú mắt rồi,đê mờ.”
-Thèm cái đê mờ mày,mày tin tao không,đi theo tao.
Ban đầu nó còn tưởng em dắt nó đi nhà nghỉ,nhưng đến khi em vào cửa hàng tạp hóa mua ít vàng hương nó mới thành thật nhìn em.Đê mờ con bệnh,mặc dù nó xinh nhưng cái kiểu dâm tà cục xúc của nó.Em toàn coi nó như cái thằng,đến giờ cũng hơi tiếc.Làm rồi có phải ngon không.Con bé nhà giàu,xinh,có đất quận 3.Mịa .
Đưa ra mộ,dìu nó ra đúng cái chỗ mà nó ngã hôm trước.Đi cắm hương một vùng,cắm cả cho thằng bạn.Cắm xong chỉ nó ra ngôi mộ,nó nhìn vào bia mộ thấy cái ảnh người chết.Ré lên,đúng là cái bà phang nó.Nó như là hoảng hốt lắm,chỉ tay cho em xem cái bia khắc.Em gật đầu rồi giúp nó tỉa bớt cỏ ở mộ,hai đứa phủi sạch bẩn trên mộ rồi lụp xụp khấn vái.Xong em đưa nó về,mấy hôm sau xuống HN nhắn tin về là chân lành rồi.Lại bay nhảy ngon lành.Xư nhà con điên
Thằng Đ thì bọn em vẫn ngày tết sau khi đi chúc thầy cô giáo cũng tạt qua nhà nó thắp hương cho nó.Nghe mẹ nó kể chuyện,bảo là đợt sau này cũng suýt bị bắt mất thằng em vì thằng anh đi vào giờ xấu.Nhà có khi chết trùng,phải đi cắt với đi giải mất kha khá.Thằng em lại còn phá.
Thằng em ở nhà còn một mình,tâm lý thay đổi áp lực của người lớn nên cũng phá phách một thời gian rồi bị cho đi nghĩa vụ,bây giờ chắc cũng là lính biên phòng xịn rồi.Đóng quân trên Hà Giang.Nhà nó đang cố nhét vào đại học biên phòng gì đấy
Chap 12: Bà chị họ
Phần 1 :Uyên ương bong bóng.
Ông nội em có một người chị ruột,bà sinh hơn ông đến mười tuổi.Được gả cho một người trong Thái Bình.Lấy chồng xa,được một hai năm thì tin tức cũng thưa dần.Nạn đói năm 44-45 sảy ra,cả miền Bắc chìm trong cảnh thiếu lương thực trầm trọng.
Bà cùng chồng bồng bế con cái về quê trong tình trạng đói rách nheo nhóc.Ông cố còn sống,thương hai mẹ con.Ông đùm bọc vợ chồng con cái ,cấp cho miếng đất rìa ngoại làng xây nhà.Vợ chồng tự lo lấy bát cơm của mình.Để mấy đứa cháu ngoại ông nuôi.
Sau nạn đói đến cách mạng.Vợ chồng nhà bà bác làm ăn khá dần nên xin ông lại về quê.Ông cố đồng ý nhưng giữ người con út của gia đình bà bác ngoài này.Ông để lại cho miếng đất cũ đấy.Bảo là đất tao cho rồi thì là của nhà mày,mày không ở thì cho thằng út giữ.Sau này muốn ra lại thì vẫn còn có căn cơ.Ông cố thường bà lắm,không nỡ để vợ chồng con cái bồng bế nhau về Thái Bình.Sợ lại khổ.
Được mấy năm thì ông cố mất,bác út được bà cố tự tay chăm sóc đến lớn.Lo cho dựng nhà cưới gả,sống trên mảnh đất cũ của mẹ để lại.Nhà bác út sinh ra ba cậu con trai.Nặn mãi mới được một người con gái.Là chị họ em.Chả nhớ rõ chị sinh năm nào,nhưng cũng trạc tuổi ông Tuấn bên nhà em.Chị từ nhỏ đã được tiếng là xinh đẹp học giỏi.Được bác út chiều chuộng.Bên nội nhà em cũng cưng lắm.Nhưng có mỗi tội là yêu sớm.
Năm em học lớp 3 lớp 4 gì đấy chị đã yêu rồi.Chị đi học rồi cặp kè yêu đương với một anh cũng đẹp trai,cao dáo và cũng học giỏi.Anh ấy học trên chị một lớp.Mỗi khi hai người hẹn hò nhau đi chơi.Chị toàn lấy cớ qua nhà em,chở em đi cùng.Lấy lý do là chở em đi chơi rồi tiện đường gặp người yêu.Anh Vinh,người dưới phố lớn.Nhà giàu đẹp trai ga lăng,đúng là hình tưởng hot boy cái thời bấy giờ.Trong túi ông ấy lúc nào cũng lắm tiền thế.Ăn uống với chị rồi bao cả em cứ gọi là tẹt bô.Chả bù cho ông ôn Tuấn ở nhà em.Tiền nong chả bao giờ thấy xì ra,cứ giấu tận đẩu tận đâu.
Hai cái xe đạp chạy song song của đôi bạn trẻ chở theo sau đứa con nít thường hay đi ăn chè.Lúc thì ra ngắm biển,vào quán internet chat chit linh tinh.Thời đó đã có quán net mới mở rồi.Yêu đương thắm thiết nhưng rất kín đáo,lúc đó chỉ mình em mới biết chuyện.Em thì giữ bí mật lắm,mồm miệng kín kẽ do được nhét bao nhiêu là xôi ,chè với kem.Coi đây là một bí mật trọng đại mang tính lịch sử của tình báo cấp quốc gia.Thề chết không khai,kể cả ông Tuấn cũng chịu chết,không biết.Rồi qua đoạn thời gian,không thấy đôi tình nhân trẻ con mời đi chơi nữa.
Chả biết làm sao,tuổi con nít nhiều thú vui chơi.Kệ chả để ý,bẵng đi cả tháng trời.Bên nội nhà em nghe được tin dữ.Chị nhảy hồ tự tử,thất tình quyên sinh.Hôm đấy trời nắng,giữa ban trưa.Như mọi hôm chị cũng ăn cơm ở nhà rồi vui vẻ cười đùa với bố mẹ cùng các ông anh trai.Nhà có mỗi một cô con gái,ai cũng cưng chiều nhưng lại không nhận ra biểu hiện kỳ là gần đây của em gái.Dạo này chị hay ngồi bần thần,không học bài.Hỏi thì bảo dạo này đã làm hết bài ở trên lớp.Nhà trường cũng chưa có tin tức gì báo về cả.
Cứ thấy buổi tối cứ ôm quyển sổ nhật ký đọc.Lẵng lẽ vuốt từng trang giấy,nhỏ nước mắt xuống từng trang giấy hồng mà chẳng ai hay.Vào cái ngày như định mệnh đấy.Chị xin đi học rồi đạp xe ra hồ nuôi sen ở cũng khá xa nhà.Vứt dép cặp vứt dép sang một bên.Đi về phía hồ,trầm mình xuống hồ tự vẫn.Quyết định kết thúc tuổi xuân của mình dưới cái hồ nước mênh mông này…chưa đầy 20 tuổi.Liệu có phải kết thúc quá sớm với một cô gái xuân thì không?
Chap 12 : Bà chị họ
tiếp phần 1 : uyên ương bong bóng
Có người hái sen chèo thuyền ở gần đấy nhìn thấy.Túm tóc kéo vào.Trong bụng cũng đã kha khá nước rồi.Mồm cũng có cơ số bùn chui vào.Cả làng xung quanh đấy cũng rất tốt.Người ta úp chị lên vai,chạy mấy vòng mới dốc hết được nước trong bụng.Ho sặc sụa,có người nhận ra con cái nhà ai mới đến nhà gọi bố mẹ qua đón về.Cả nhà mới tá hỏa lên,ra hồ khênh về.
Hồi đấy em chả biết tự tử là cái bu gì.Gia đình họ hàng đến thăm nom rồi tra hỏi nguyên nhân.Cả nhà lúc đấy lo lắm,đã chiều chị nay còn cưng hơn.Đi đâu cũng không dời mắt theo.
Chị nằm liệt hẳn,không chịu ăn uống.Mấy người trong nhà phải nịnh mãi,mỗi ngày hớp được có ít cháo loãng và hút ít sữa.Từ một người con gái tuổi xuân phơi phới.Đã gầy rộc đi trông thấy,mắt trũng sâu,buồn bã.Tay chân thuở đôi mươi trắng trẻo đã thay vào là một nước da xanh xao nổi hiện lên các sợi gân xanh.Dường như dương khí của một con người cũng theo bát cơm nóng của chị rời xa thân thể người con gái của chị.
Không đi học,suốt ngày nằm ở nhà.Suy nghĩ vẩn
vơ,mấy ngày thì đứng dậy cứ đi vật vả vật vờ từ nhà trên xuống nhà dưới.Nhìn cứ như người âm hiện về,vô hồn không cảm xúc.Dao kéo trong nhà được bác út chỉ đạo cứ gọi là dấu gần hết.Bác chưa tìm ra được nguyên nhân.Sợ chị lại quyên sinh lần nữa.
Ông Tuấn chở em sang thăm chị.Bác út gặng hỏi chuyện tình cảm của chị,nhất quyết không nói gì.Hỏi mấy cũng không nói.Bà chị họ thấy em sang thăm cũng mở mắt nhìn,em nắm tay chị.Chị nhìn em khóc,thấy chị tội quá,khóc theo luôn.Chị lặng lẽ chảy nước mắt,còn em khóc tu tu.Nhìn chị khóc trong cái đầu non nớt của em cũng hơi hiểu được vấn đề.Chuyện này có liên quan tới em.Thằng em hay bám đuôi chị đi chơi mà,chuyện gì của chị cũng biết được đôi ba phần.Được lúc ông Tuấn dắt ra về.
Ra khỏi giường cứ tưởng chị khỏi ốm muốn đi học bình thường.Ai ngờ còn kỳ lạ hơn.Bố em qua nhà bác út,bàn chuyện xin cho chị đi học lại,bố quen thầy chủ nhiệm của chị.Vừa dựng xe ngoài sân nhìn vào đã thấy trong nhà đông như nêm.Thấy lạ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




