|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
rồi mẹ đâu rồi,con bất hiếu về mà không thấy cha mẹ đâu cả.Nhà mình đâu rồi ,sao mà thế này hu.. hu ..hu..”
Mẹ em vừa đói vừa khát thấy bố khóc cũng khóc theo,hai bố con ôm nhau khóc.
Nghe tin làng xóm ở xa những người làng mới ra đón bố con về ở nhà một người họ hàng xa.Người ăn kẻ ở ngày xưa biết mới qua kể chuyện xưa rồi đưa ông ngoại ra viếng mộ ông bà cố.Phải ông bà cố ngoại em ngày sống có tiếng là người tốt nên ai cũng tận tình giúp đỡ hai bố con.Nhớ gì kể đó,sửa sang mộ phần bắn tin tìm kiếm anh em ruột của ông Ngoại.
Ông ngoại ở lại miền Nam một thời gian.Nhà cửa chả còn,xây lại căn nhà nhỏ để thờ cúng,anh em chưa liên lạc được,còn mỗi một người trưởng họ xa nên nhờ bác ấy chăm lo hương khói ông bà,tiện đường trông giùm mồ mả.
Một năm sau, hè năm 76 ông ngoại bồng bế mẹ em ngược ra Bắc.
Hết chuyện ông ngoại em.
Vì đươc biết chuyện này thế nên em rất ghét chiến tranh.Các bác bây giờ cứ động mồm là nói chiến tranh,phản động này nọ,gặp em là ăn vả ngay
Chap 11: Có kiêng có lành
Chuyện này là chuyện của thằng bạn em.
Hồi năm 2006 -2007 em vừa mới thi đại học xong.Báo kết quả 13 điểm.Trượt lòi mắt,toán 8 lý 2,5 hóa 2,5.Thôi ở nhà học cao đẳng cho lành.Bọn bạn toàn đứa học giỏi,đi học dưới HN,đứa vào SG.
Thốn phết,lúc đấy mới biết học ngu là chịu bao nhiêu thiệt thòi.Bạn bè nó được mua xe này xe nọ điện thoại xịn cầm tay chụp hình nghe nhạc đủ cả.Em thấy nuối tiếc sao mình học hành không đến nơi đến chốn.Nằm nhà hai tháng chả thiết làm gì.Bố mẹ lo con thoái chí rồi lang thang chơi bời sinh hư đốn.Đổi cho cái điện thoại W Sony,đưa cho thằng cu con Dream Thái.Nộp đơn học cao đẳng ở nhà.
Đi học đâu nửa năm,đợt ấy khoảng qua tết âm hai tháng,nhớ là 30-4 hay 1-5 gì đấy nghe tin thằng bạn bị tàu đâm.Tin dữ,nghe xong ra cầm cái điếu cày bắn một hơi.Bần thần cả người,ngày xưa đi học chung nhau cái bánh mỳ.Giờ thằng ăn cơm sống thằng thì ngửi hương ngồi bàn thờ.
Thằng bạn đi học ở HN,đi chơi với lũ bạn mới học đại học.Hôm đấy nó đi về quê đứa bạn dưới Nam Định chơi.Uống rượu ra đường tàu đi đái thế nào.Tàu chạy qua bảy đứa đi đái sáu đưa cắp chym về.Ý ới chả thấy đâu,thằng bạn tàu đến không chạy kịp.Tàu đâm,thằng bạn tan xác,người một nơi chân một nơi.Chân tìm thấy cách thân năm mét,người cách đường ray phải đến mười lăm mét.
Chết bất đắc kỳ tử do vỡ hộp sọ,đa chân thương và mất máu cấp.
Ra đi khi chưa đầy hai mươi tuổi,bao nhiêu công sức cha mẹ nuối nấng chăm lo ăn học đổ sông đổ biển.Việt Nam mất đi một nhà kinh tế học tương lai.Cả nhà nó nghe tin,hốt hoảng chạy vào Nam Định lượm xác con trai. Sau khi khám nghiệm hiện trường CA trả xác cho nó về với gia đình.
Đêm đi mà đến trưa hôm sau mới được về.Quan tài đặt ngay nhà,bọn bạn biết tin thông báo lẫn nhau qua di động yahoo chat các kiểu.Dịp lễ nên có nhiều đứa về nhà.Cả lũ sang nhà nó đi đưa đám.Dựng xe đi vào nhà cầm cái vòng hoa giao cho ban tang lễ.Cả bọn lặng lẽ tiến vào.
Tang gia bối rối chả ai tiếp,có mỗi ông hàng xóm nhà nó đứng ra tiếp cả bọn.Lũ bạn ngồi nghe ông ấy kể chuyện làm sao nó mất.Mấy đứa đứng lên lúi húi giúp người nhà nó dán cáo phó,đi pha trà rót nước.Bọn con gái nghe chuyện mà cứ xụt xùi làm mình cũng cay hết cả mũi.Thằng bạn em hồi trước làm lớp trưởng quan hệ với bạn bè cũng tốt,mấy vụ đánh nhau của em nó cũng bao che.Sổ đầu bài đốt nó cũng đứng ra một mình chịu trận.Là người có nghĩa khí ra phết.
Đang ngồi đứa vểnh tai nghe chuyện ông hàng xóm kể,tiếng mẹ nó ôm quan tài khóc ngất ở hiên nhà.Tiếng kèn tiếng trống rồi tiếng tên người đoàn thể đến viếng cứ da diết vào trong tai.Ông hàng xóm kể: “ người ta đưa nó về,thầy bảo là phải chôn ngay chiều nay.Chết đưởng chết chợ do tàu xe nên không được để trong nhà.Nó lại là con trai đầu lòng,bất hiếu đi trước nên phải đánh ba roi vào quan tài.Giờ đi của nó lại là giờ xấu,địa ngục đóng cửa nên không ai nhận.Đáng ra nên đưa nó đi chôn luôn vì phạm phải tam cấm trong làm đám.Chôn ngay kẻo lơ mơ là sợ ma quỷ ngoài đường nó dụ dỗ u mê không biết đường về dưới mà siêu sinh.”
Tiếng mẹ nó khóc ngất lên cứ ôm lấy cái quan tài: “ con ơi là con ơi,con không về nhà mà đi chơi đâu để giờ về phải nằm thế này hả con ơi là con ơi.”Nhìn vào nhà với ánh mắt ái ngại ông ấy tiếp : “ Lúc nãy thầy đánh ba roi vào quan tài mẹ nó còn khóc kinh hơn cơ.Bố nó thì chỉ ngồi im một chỗ chỉ đạo nhưng mà trông cũng mất tinh thần lắm rồi.Thằng em thì không biết bị sai chạy đâu.”
Một bà không biết là họ hàng nhà nó hay hàng xóm khi nghe được câu chuyện cũng chen vào đám ngồi.(Trưởng trong nhà khi người trẻ chết không phải đeo khăn tang trừ cha mẹ anh em ruột thịt.)
Bà bảo : “ Các cháu ở lại đây với nó lâu một lát nhé.Mai đưa nó ra đồng mấy đứa tiễn nó một đoạn.”
Cả bọn cho là chí phải nên ngồi lâu hơn mới đưa mấy đứa con gái về.Bọn nó cũng muốn ở lại nhưng em chủ trương đưa về.Mấy thằng con trai thì quay lại.
Tiếp Chap 11…
Ở đến 1 giờ đêm mấy thằng mới chào người nhà nó.Lúc trở đầu quan tài cho nó xong,lại quây quần ngồi làm nồi cháo gà cho ấm bụng,hóng thầy làm lễ cho nhà nó đang nói với bà bác nhà nó :
-Cháu nó đáng ra phải chôn ngay nhưng cô nhà chị xin cho nó ở nhà một đêm nên tôi mới để,nó phạm nhiều lắm phải chôn luôn.Đánh cho ba roi để nó biết là bất hiếu cũng không tính là nhiều.
Bà bác kia cứ van xin:
-Thầy làm ơn làm phước giúp đỡ nhà chúng con.Có gì khuất tất thầy mắt sáng thầy cứ giúp cho nhà chúng con.Nhờ cả vào thầy.
-giờ nó đi là giờ xấu đấy,mai trước khi gọi vong về nhập cho nó phải bảo mấy đứa hạp tuổi tránh đi.Kỵ tuổi Thân-Tý-Tỵ.Bạn bè trang lứa cũng phải tránh luôn.Cơm cúng thì tách đôi đũa ra làm ba bát để hai chiếc đũa tách nhau.Tránh ma cũ nó dắt về,nó khỏe nó ăn nhanh hơn người nhà.
Bà bác nó vâng vâng dạ dạ.Bọn em cũng ghi nhớ lời thầy rồi kéo nhau ra về.
Ngủ đã,lấy sức mai còn qua nhà nó tiễn nó.
Cả bọn đến từ sớm,7 giờ sáng đã mò đến ngồi được lúc thì gọi vong.Đứa nào đứa nấy té hết sang quán nước ở gần nhà nó ngồi chờ.Được lúc nghe tiếng kêu khóc vang trời.Tiếng tắt bà bán nước kêu là nhà nó là gọi xong,chúng mày qua được rồi.
Khiêng thằng bạn lên xe đem ra đồng chôn.HP lúc đấy cũng có dịch vụ hỏa thiêu rồi nhưng không ai đưa nó đi thiêu cả.Bảo là mẹ nó thương nó không muốn nó bị nóng bức của ngọn lửa.Đúng là chiều con,đến ba roi đánh vào quan tài cũng xin.Đám bạn bùi ngùi,lúc này cũng đã trông thấy con người yêu nó.Con bé hôm qua không đến,con này học cùng khóa với bọn em.Hôm qua con bạn em nó gọi điện cho còn không tin,báo lại còn không thèm nghe máy.
Hôm nay cũng đã vác xác đến,lúc khiêng quan tài trên xe xuống cứ lao theo ôm lấy quan tài không chịu tránh đường.Mấy con nào ở đâu đến cũng lao theo nó.Kêu khóc inh ỏi.Mấy thằng em khiêng quan tài vừa bực mình nhưng cũng phải nể: “thằng này đào hoa thế nhờ.” Cả đoàn đưa xác lũ lượt kéo nhau ra đồng.Khiêng quan tài nó đặt xuống đất,mấy đứa đi ra chỗ khác xem nhà nó cúng vái.Đợi khi nào thầy khấn xong thì về.Đám tang thằng bạn lúc đắp xong mộ đặt vòng hoa.Toàn vòng hoa trắng,chết trẻ như cậu Hồng vậy.Ngày xưa đám ma cậu Hồng cũng toàn vòng hoa trắng,người chưa vợ khác người có gia đình rồi…Tưởng Thế Là Hay ® facebook.com
tuongthelahay © VOZforums.com
Nhớ đến cậu Hồng em cũng tranh thủ ra thăm mộ cậu.Nhổ ít cỏ mọc ria ria quanh mộ,thắp cho cậu nén hương rồi châm cho cậu điếu thuốc lá.Khấn vái vài câu,chả biết khấn gì.Chỉ lầm rầm bảo con ra chào cậu rồi chạy lại với đám bạn đang lố nhố ở vòng ngoài đám tang.
Mấy thằng bạn con bạn ở vòng ngoài đang leo lên mấy đám mồ mả cho cao trông vào vòng trong.Bọn nó cứ dẫm chân hết lên mấy ngôi mộ xây bằng xi măng đứa nào đứa nấy hóng hớt.Cười đùa như nắc nẻ,xì xầm đoán con nào mới là bồ ruột của thằng bạn,con nào là rau,con nào là tay HN con nào tay HP các kiểu.Bọn vô duyên.Em đi lại chửi : “Chúng mày trèo lên mả nhà người ta thế à,xuống ngay.”
-Ơ không trèo lên đây thì đi đâu nhìn thấy,chả lẽ ngồi đất nhìn.
Kệ bu bọn nó không quan tâm nữa,cũng lại gần chém gió nhưng không trèo lên.Chân đứng dưới đất.Được lúc thì người nhà thằng bạn lại tiếp tục ra bên thổ địa khấn tiếp.Lúc này rộng rãi không bị mồ mả che lối mới có cái để xem.Đang ngồi hút thuốc xem khấn thì có biến.Bị nhập,cô thằng bạn bị nhập.Tự dưng đang ngồi khóc xụt xịt thì đùng một cái ôm mẹ thằng nó khóc rống lên:
-Mẹ ơi con đau lắm mẹ ơi.
Ông thầy lừ mắt nhìn mẹ nó lắc đầu rồi cặm cụi khấn vái tiếp.Mẹ nó cũng im lặng hướng theo thầy khấn khấn vái vái.Bà bác họ nó thì không chiu được:
-Cháu đau lắm à,tội nghiệp cháu tôi.
Thế là bà cô (bị nhập) có người hỏi mới tuôn một tràng:
-Bác ơi cháu đau lắm,cháu đau hết cả mình mẩy.Đầu cháu đau lắm,chân cháu đau lắm bác ơi.
-Cháu đói lắm không ăn uống gì được.
-Sao cháu đói,hôm qua cúng chay cho cháu rồi mà.
-Cháu không vào nhà được từ hôm đến giờ cháu cứ ở ngoài đường.
-Thôi hôm nay nhà đón cháu về bác nấu cơm cho cháu ăn.
Chát một tiếng,bà bác bị bà cô nó tát cho một phát trẹo cả mồm.
-Đã bảo tôi không vào được nhà mà cơm nước cái gì bà điếc à.
Qủa là người nhà hôm cúng quên không tách đôi đũa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




