|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vỉa hè.Không sao mất cái răng cửa.Máu ở tai thì ra là trên thái dương bị trớt mồ hôi chảy xuống.Thôi ở lại đây,gọi người nhà đến.Mẹ mấy thằng nghiện ở gần đấy thằng nào thằng nấy cứ định xúm xít vào giúp đỡ người bị nạn.Dang ra,tay thằng nào thằng nấy nhanh như con cắt,ai để cho chúng mày vào mà hôi của.
Móa,thằng nào thằng nấy tay bôi xà phòng trơn trơn tính lột nhẫn cho nhanh đây mà.Trò đấy tao còn lạ.Sau đấy người nhà ông kia đến rồi ông Tạo ra bảo xin đưa đi bệnh viện để chụp chiếu.Được cái thằng kia cũng dễ tính nên không có cãi nhau.Ai cũng văn minh lịch sự.Thế là tản giái
Chap 4 : Hậu con đường
Mọi chuyện tưởng vậy thôi nhưng tất cả đều có nguyên nhân khiến em càng khẳng định cái khúc đường đấy có vấn đề.Em rất hay dậy sớm.Ngủ đươc 4 tiếng đã dậy rồi.4 rưỡi dậy tập thể dục và ngồi trong nhà ngắm ra ngoài đường.Tầng hai phòng ngoài của em là một tấm kính lớn.Ngày trước em định không đi học ở nhà mở salon tóc trên tầng 2.Thế rồi nhiều lý do mọi việc lại bỏ.Sáng sớm thì đường nhà em nó cũng sáng,2 bên đường đèn cao áp bật từ 6 giờ tối đến 5 giờ sáng hôm sau.Bộ mặt của thành phố,cũng được ưu ái của nhà nước .
Hay có các cụ đi bộ tập thể dục buổi sớm,mấy cụ này thường đi sớm lắm.
Ở phố cứ 4 giờ kém đã hò nhau dậy rồi,chắc một phần cũng do phong trào,phần là do già rồi ăn ngủ nó kém,suy nghĩ nhiều .Em chắc cũng vậy,mẹ em thì không có cái phong trào này,mẹ duy trì dậy lúc 6 giờ hơn vì cụ cho lúc ấy mới là lúc thích hợp dương khí và mặt trời đã xua tan đêm tối nên tập thể dục và điều hòa cơ thể mới tốt.
Mọi hôm thầy hò hét nhau ầm ĩ xóm làng sớm lắm hôm nay thấy im im.Chả thấy bóng cụ nào.
Hơi lạ tý,sáng mai vác trym ra quán gần nhà ăn sáng mới biết.Có cụ Mạnh sáng đầu hôm đi tập thể dục thế nào mà đi đến đoạn gần nhà em ( Cái đoạn dì em bị ngã ấy ) thì lăn đùng ra xùi bọt mép. Gọi nhau ý ới dầu gió tán loạn.
Thế là các cụ sợ tái mặt cho là có gió độc nên giải tán hết ai về nhà nấy
Em lại không biết,công nhận ngủ say thật.Các bác có nghĩ rằng những điều trên là trùng hợp không.Chả lý gì sao vận đen lại cứ đến ở chỗ cái đoạn đường đó.Còn cái bóng trắng và con mèo làm em cứ trăn trở mãi.
Đến hôm nhà bà Vinh gần đấy cúng chúng sinh thì mới biết.Lúc cúng thì em chả vào nhưng lúc ăn thì em đã được chú Hóa con bà phím trước rồi.Sang làm tý rượu.Có nồi lẩu làm mời vài thanh niên cứng ở phố.Em thuộc dạng ngoan hiền nhất chả bao giờ phá xóm phá làng còn kiêm thợ đụng nên cũng có xuất.Tiệc tàn,lúc cơm rượu thì Thầy ra 0 cái này thì em không được biết chi tiết nhưng nghe loáng thoáng thế.Thầy cũng đứng tuổi tầm hơn 60,dáng người khá cao,đứng bằng thanh niên bọn em,tướng tá cũng cao to
Chuyện
về tin hay không lúc này em cũng không quan trọng lắm,đang thanh niên mà.Đang lo làm ăn vợ con.Đang lúc trà dư tửu lậu.Cả bọn nhìn ra đường tám phét năm ba câu chuyện thì thầy ngồi xuống.Mấy thằng đứng dậy nhường ghế cho thầy rót nước mời thầy uống.Thầy nhận rồi làm bi thuốc lào uống chén trà vừa rót.
Có ông cơm nó rượu say ngà ngà rồi vỗ ngực từ bé chả bao giờ nhìn thấy ma,hỏi thầy :thầy trên đời có ma không thầy,sao từ bé đ
đến giờ con chả gặp”
Thầy mới chậm rãi trả lời : “ Tùy từng người,đâu phải muốn gặp là gặp được.Nó muốn cho mình thấy đâu cũng thấy là thấy đâu.” Thằng khác lại chen mồm vào : “ thế thầy có hay gặp ma không?” Thầy không trả lời.Nhìn nó cười cười.Cái nụ cười nhếch mép của thầy làm cả bọn em lạnh hết cả người,con mắt sắc lẻm nhìn thằng kia,cái mồm nhai trầu hơi hé ra lộ màu đỏ như máu.Thằng kia đang hỏi ngậm mồm lại luôn.Em tuy trong bụng định vỗ thằng kia sao lắm mồm thế nhưng im luôn.Chả dám hó hé.
Thầy lại nhấp ngụm nước chè chát thở một hơi rồi bảo: “Đường này cũng có một con,thế chưa thằng nào gặp hử?”.Cả bọn trố mắt ra nhìn đường rồi há hốc mồm quay lại nhìn thầy đợi thầy nói tiếp.Thầy chỉ bảo thêm : “ Nó là quỷ rồi,ngày sống là kẻ dữ,chết đi cũng chả hiền,lại bất đắc kỳ tử tha hương cầu thực.”
Vân vê ly chè nóng ông tiếp : “ Nó ở đây cũng lâu rồi nên ngự luôn ở đây trả ai trị được nó,cô hồn dã quỷ sống quanh đây phải phục dưới nó,mỗi năm nó phá một nhà.”
Nói xong ông đảo mắt nhìn quanh cả bọn đang đơ hết cả lưỡi.Em thì đang phừng phừng mấy chén rượu nhưng cũng thấy lạnh toát cả người,bao nhiêu hơi rượu bay sạch sẽ.Chuông điện thoại reo,con em họ nó gọi về chốt bảng.Thôi phải vui mấy thì vui cũng phải gác về còn kiếm ít cơm canh cái đã.Chào các bác em về.Lúc chào thầy về thầy ừ rồi nhìn em hỏi một câu mà em cũng chả rõ đầu cua tai nheo gì. “ Nhà cháu gần đây à?” “Dạ,nhà con gần đây thưa thầy”. Xong cắp đít về luôn,mấy người làm việc âm này từ bé mình đã rất
Trong đầu em cứ cái bóng trắng hôm nọ nhìn thấy với hình ảnh con mèo xám hiện về.Quanh quẩn mãi không dứt được từ đoạn đi bộ về đến nhà.Chuyện cứ để trong lòng không yên.Tối đó em về hỏi mẹ…
Chap 5 : Ngày xửa ngày xưa
Về đến nhà,đã bị con em nó dí cho xếp giấy.Làu bàu một tý nhưng vẫn phải để đầu óc tỉnh táo rồi kiểm tra.Không vấn đề gì,gọi nó lại bảo
: “ mày xem đưa cho thằng Quân nó đi trả cho người ta,rồi nhập sổ đi”
“Anh Quân anh ý đi chơi rồi anh ạ,lát nữa a đi đâu thì cầm hộ đi luôn,anh ý bảo thế.”
“Bảo bảo,cái éo gì.” Em vặc lại : “ tao trả lương cho nó hay nó trả lương cho tao,cả ngày đê mờ”.Em hơi bậy tý mong các bác thông cảm.Sai con em : “ Mày đi cho anh,đi không lát nữa người ta lại giục”.Nó tý tởn bảo em dắt xe rồi chạy như bay vào phòng thay quần áo.Nỡm,thả ra là nhanh lắm.Lân la lại chỗ mẹ em đang gọt hoa quả.
-Hì,nghe bảo thằng cu đi uống rượu gọt táo cho con giải rượu đây.
-Cha bố anh,suốt ngày rượu chè.Xem bố anh mà học tập kìa.
-Có hôm nào cho chó ăn chè đâu mà thi thoảng mới đi chứ,có phải ngày nào đâu.
-Ngập vào mới biết con ạ.
-Mẹ con có chuyện muốn hỏi mẹ.
Đưa miếng táo vào mồm tôi mới nhớ đến chuyện lúc ra về:
“Khu này có cái vong dữ lắm hả mẹ”
“ở đây á anh” Con em họ ở đâu chạy lại chen mõm vào.
Em đuổi ngay: “ đi nhanh con kịp k người ta giục”,nó mới ỡm ờ bỏ đi.Nhưng mắt lại sáng quắc,chắc mẩm kiểu gì mai nó cũng hỏi bằng được.À quên có khi tối nay thôi.
Thấy nó đi rồi mẹ em mới bảo :
-Có con ạ nhưng mà sao?
-Sao giờ mẹ mới nói.
-Mày có hỏi bao giờ đâu mà tao nói.
Thế rồi mẹ mới kể lại : Chuyện cách đây lâu lắm rồi,từ hồi mẹ tôi còn chưa sinh cơ.Nghe bà nội kể lại.Hồi ông cố nội còn nhỏ 8-9 tuổi đang còn được người ở cõng đi chơi khắp làng.Thời thực dân Pháp còn đô hộ.Thành phố mới bé tí.Đất nơi tôi ở còn là huyện cơ.Có nhóm trộm cướp hoành hành bá đạo lắm.Từ trên phố xuống dưới huyện.Cứ thấy nhà giàu là đêm đến bọn nó mò vào.Súng ống dao kiếm cứ sáng choang.Đè chủ nhà ra dí dao kê súng bắt khai chỗ giấu tiền.
Ai chống cự là giết ngay.Bọn nó cướp trong đêm rồi chuồn luôn.Không ai bắt được.Chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.Có nhà không quyền không thế còn không dám báo quan.Có báo thì bọn nó cũng chuồn đi trong đêm rồi.Mấy nhà giàu có căm nó lắm báo lên trên để tiễu trừ.Rồi lính tráng cũng được điều tới,Lính Pháp thời đó cùng đám lính trên thị xã xuống bủa vây.Cứ vây thì nó lại chạy ra biển hoặc ẩn nấp ở vùng rừng núi gần đấy.
Trùm là tướng cướp đầu trọc lếu người Hoa.Nó từ bên Tàu tha hương qua đây mở hiệu thuốc,chiêu mộ anh em rồi dạy võ gây lộn khắp nơi,chính quyền thời đau đầu.Sau nó giết quan rồi bị truy nã.Táo tợn trộm súng rồi đi cướp.Cứ thấy nhà nào có nhiều chum vại,sân to phơi nhiều cá mực là vào.Thế rồi đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma.Trong một lần truy nã nó bị bắt.Cùng đồng bọn bị áp giải qua nơi em ở trong đêm,nghỉ lại.
Nó bị nhốt ở kho gần đấy.Cả lũ lính chén tạc chén thù ở cái đình gần đấy.
Nửa đêm nó một mình trốn được,chưa chạy xa thì bị phát giác.Cả làng đốt đuốc tìm.Lính Pháp bắn chết nó rồi khiêng xác để ở chỗ gần nhà em.
Nói rồi mẹ em chỉ ra đường,ngay gần chỗ lão đi AB và dì em ngã trước đó không lâu.Lạnh buốt hết cả người.
Rồi tiếp : “ Nó sống làm tướng cướp chết cũng làm tướng quỷ chả phải lâu la.”
Ngày xưa thời ông bà em còn trẻ cũng từng thấy cả xóm cũng từng có người mời thầy về trừ rồi.Nhưng nghe đâu bảo không được.Chỉ làm nó bớt hung hăng đi thôi.
Giờ đây qua thời gian có khi cũng phát vãng đi rồi.
Có đâu,giờ mấy người trong xóm đi xem bói và lên đồng về cũng kháo nhau.Nó vẫn còn đấy chứ đi đâu.Mỗi năm nó phá một nhà.
Mẹ em đi xem từ lâu rồi và cũng được thầy ban cho cái phép.
Mẹ gọi đấy là phép chướng nhãn.Không phải loại bùa ngải gì cao lắm đâu nhưng cũng đủ dùng.Nghe đâu bảo phép ấy là có một là bùa đem về khấn tam bảo rồi nhét vào kẽ cái bảng số nhà.Trước cửa nhà vẽ thêm 3 đường vôi trắng mũi tên chĩa sang hai bên và mũi giữa chĩa ra ngoài.
Em chạy ra xem đúng thế thật.Nghe mẹ giảng lại là thầy bảo: “
Phép đấy dùng không phải để trấn yểm gì mà giữ cho khí dữ đi vào nhà phải qua thanh lọc rồi chuyển hướng,khí lành thêm vượng.Ba mũi tên là chỉ cho ma quỷ đi sai đường những nhiễu tâm nhãn của chúng gọi là chướng nhãn.”
Xong đâu đó cũng đã tầm 9 giờ.Bốc máy nhắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




