|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lao xuống, toan chém thẳng vào mặt tôi.
Giật mình, tôi nhảy lùi về sau một bước, buông đèn, tay rút nhanh thanh đao ra thủ thế, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cây đèn lăn lông lốc phía trước. Nhìn lên, tôi nhận ra đó là một pho tượng đồng đang treo lơ lửng giửa nhà. Cái của nợ này thiết kế rất tinh xảo, từng nét từ trên xuống dưới đều giống y như thật. Dù trong căn miếu đầy ẩm mốc nhưng vẫn không phai màu. Khuôn mặt xấu xí, 2 mắt xếch ngược, 4 răng nanh lòi ra ngoài. Càng nhìn càng giống quỷ Satan trong thần thoại phương tây. Cộng thêm trong không gian này càng làm cho pho tượng rùng rợn lạ thường.
Nhưng đến giờ này chúng tôi không còn quan tâm đến nó nửa. Lực ói gom nhánh cây ngoài rừng, rút luôn thanh gổ trên trần nhà, lấy ống quẹt đốt lên một đống lửa nhỏ đủ để sưởi ấm. Bình Le lấy mấy trái bắp ra nướng cho cả bọn ăn lót dạ rồi ai nấy tìm một góc nghỉ ngơi.
Ngoài trời sấm chớp nổi ầm ầm, từng hạt mưa rơi nặng hạt xuống mái tôn bốp bốp nghe ù cả tai. Dựa lưng vào bức tường lạnh, đống lửa cháy bập bùng, tôi từ từ lim dim mắt chìm vào giấc ngủ.
Lúc tôi thức dậy, bên ngoài vẫn tối mờ mờ, sau vài giây quan sát. Tôi nhận ra trời đang kéo mây cuồn cuộn, mây đen giăng kín mít, dự là chuẩn bị mưa lớn.
Từng cơn gió thổi qua rít từng đợt lên cái mái ngói cũ kỹ, luồn vào trong nghe lạnh buốt. Mấy cây thông xa xa trước cửa bị gió quật qua quật lại, nghiêng ngả xiêu vẹo. Hạ xuống gần đụng mặt đất rồi bật ngược trở lại, lắc lư. Thân cây to, trụi lá, nhìn giống như những con ác quỹ đang bị trói 2 tay trên thánh giá, cho gió tha hồ hành hạ. Sấm chớp bắt đầu nổi, nổ đì đùng trên tầng không, từng tia chớp rạch ngang trên bầu trời rồi rất nhanh biến mất. Căn miếu cũ nhưng nhìn vẩn còn rất chắc chắn, dù cơn bảo có to đến mấy chúng tôi ở đây vẫn an toàn. Bây giờ không khác gì ban đêm, bên ngoài vẫn tối thui tối mò, ở trước miếu có một khoảng sân rộng tầm 6 7 mét vuông gì đó mà tôi còn không phóng tầm mắt tới được, ở giửa sân hình như còn có 1 cái tượng đứng đó sừng sững. Ủa, tôi nhớ là lúc đi vào đâu có vật này đâu nhỉ. Tôi cố gắn nhướng mắt lên nhìn thật kỹ nhưng vẫn không sao nhận ra được đó là thứ gì, chỉ thấy một cục lù lù, cao bằng người lớn, đen thui. Trời đã bắt đầu đổ mưa lấm tấm. Tôi lại càng tò mò cái vật ngoài kia, định đi ra ngoài xem cho kỹ. Vừa bước ra khỏi bật thềm, bổng một tia chớp nhá lên ngang bầu trời. Mọi vật xung quanh bổng dưng sáng rỏ mồn một, nhân cơ hội đó, tôi rất nhanh liếc mắt qua, chỉ thấy đó là một pho tượng quái dị. Tôi lẩm bẩm: “cái vẹo gì thế này ?”.
Cái vật thể này đầu đội nón lá, tay chống gậy, mình mẩy đầy lông, cái miệng dài ngoằng, mấy cái răng lồi ra gốm ghiếc. Nhìn qua thì giống người rừng, nhưng đích thị là pho tượng con chó đội nón lá chống gậy và đi bằng 2 chân. Dưới ánh sáng mạnh càng toả tên vẻ kinh dị, huyền ảo.
Tia chớp nhanh chóng biến mất, bóng đêm trở lại bao vây mọi vật. Còn chưa biết cái tượng đó là cái giống gì. Tôi khẳng định đó là tượng vì tôi nghĩ nó nặng không dưới mấy trăm cân, đứng giửa sân mà gió quật qua quật lại chẳng thấy xê dịch chút nào. Mà tại sao lúc vào nó lại k có ở đây ? Đầu tôi đầy nghi vấn, định quay vào trong đánh thức cả bọn dậy bàn bạc thì bổng dưng pho tượng khẻ động đậy, chầm chậm xoay một vòng quay lưng lại rồi chống gậy từng bước chậm rãi đi về phía khu rừng, cái đuôi như cây chổi lông gà ngoe ngoẩy theo từng bước chân xa dần rồi mất hút vào bóng tối mịt mù. Tôi đứng đờ người ra. Thì ra đó là một sinh vật sống chứ không phải tượng đài gì hết. Nhưng nó là gì ? Quỷ hay người ?
Mưa đã bắt đầu nặng hạt, rơi ào ào như trút nước. Tôi ôm mớ nghi vấn quay trở lại bếp lửa, ngồi phịch xuống thầm than khổ:
. Mả cha nó, hết thứ này lại tới thứ kia. Không biết chừng nào mới ra khỏi đây được. Hồi sáng ra cửa mình bước chân nào ra trước mà sao xui thế k biết. Haizzz….
3 người họ chắc hôm qua mệt lắm nên vẫn còn ngủ say sưa. Còn tôi vì lạ chổ nên k ngủ được lâu. Ly ly nằm co ro trong góc. Bình Le và Lực ói cũng ôm nhau ngủ gần đó, chân thằng này gác lên mặt thằng kia, trông đến buồn cười. Tôi chợt nhớ đến ngày xưa. Khi ba thằng vẫn còn học chung trong trường phổ thông. Phải nói là: Ngoài không sợ trời không sợ
đất ra, cái gì 3 thằng cũng sợ hết… À nhầm… Ngoài sợ trời sợ đất ra, cái gì 3 thằng này cũng không ngán !
Tôi ngồi đó, trầm ngâm suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Đầu tiên thì gặp con ma nữ ở ven đường, tiếp đó bị úp sọt ở quán cơm rồi bây giờ cả đám nằm chèo queo trong căn miếu củ nát này, gặp thêm con chó đội nón lá chống gậy đứng dưới mưa. Tôi thử xâu chuổi các sự việc rồi lạnh người rút ra kết luận. Không lẻ con quỷ đó tới giờ vẫn còn đeo theo gieo rắt những điều xui xẻo cho bọn tôi ? Có thể bây giờ nó đang lảng vảng quanh đây, đang âm thầm sau lưng hay ngay trước mặt. Tôi khẽ rùng mình, nổi da gà, đưa mắt nhìn xung quanh. Ngoài trời mưa vẫn đang rả rít. Đống lửa cháy lập loè giữa gian miếu. Bổng dưng Ly Ly đang nằm ngủ từ sớm giờ trong góc bất ngờ ngồi phắt dậy, mắt mở to, cổ ngoắc sang một bên, khuôn mặt ẩn hiện dưới ánh sáng yếu ớt của đống lửa lạnh tanh nhìn tôi nhếch mép cười. “khè khè, khè khè”. Giọng cười ngắt khoảng lạnh lẻo như từ nơi xa xăm vọng về. Ôi đệt, cái quái gì thế này ? Tôi giật thót một cái, quờ quạng thụt lùi về sau, tay quơ sang gọi thằng Le và thằng Ói dậy. 2 cu cậu còn say ke, mở mắt tỉnh dậy thấy Ly Ly vậy cũng giật thót, Bình Le lắp bắp không nói nên lời. Lực Ói thì bình tỉnh hơn, lớn tiếng gọi:
. Eh eh, Ly ly, không có giởn nha pà !
Đáp lại Lực Ói là những tiếng cười ngắt quảng. Mặt cô nàng vô hồn, như không nghe thấy gì. Ly ly không phải là loại người thích giởn dai, vả lại với tình hình như bây giờ của chúng tôi không thích hợp chút nào. Dường như Ly ly bây giờ không phải là Ly ly của bình thường nửa.
Biết có chuyện chẳng lành, tôi ra hiệu cho Le và Ói cẩn thận. Tay cầm cây đao – thứ duy nhất cho tôi bây giờ có thể đặt niềm tin để chống lại những thứ không hiện hữu trên thế giới này. Tôi chỉa qua hướng Ly ly:
. Đồng chí Ly ly, tổ chức luôn luôn có chính sách khoan hồng cho những đảng viên lầm đường lạc lối. Chỉ cần đồng chí có tin thần hối lổi, lấy công chuộc tôi, tổ chức sẽ tha thứ và cho đồng chí hoạt động tiếp. Đồng chí thấy sao ?
Ly ly vẩn ngồi đó, giương cặp mắt vô hồn nhìn bọn tôi cười trong vô thức. Tôi cẩn thận từ từ bước nhích lại gần. Ly ly vẫn ko có phản ứng gì, tôi khẻ lấy tay vổ vổ vào mặt Ly ly vừa gọi:
. Pà Ly, pà Ly, pà Sân ny, sân ny !
Tôi vội rụt tay lại, khuôn mặt Ly ly giờ lạnh tanh như nước đá. Tôi chưa kịp nói gì, Bình le cũg bắt chước tôi từ sau chồm lên đưa tay định áp vào má Ly ly. Bàn tay chưa kịp tới, Ly ly đã toan chồm lên
lên định cắn lấy. Bình Le hoảng hồn rút tay lại, may là phản ứng nhanh. Miệng ly ly hình như dồn hết sức vào cú đó, chộp vào khoảng không bốp 1 tiếng. Tay thằng Le mà dính cú đó chắc cũng đứt một mảng thịt chứ chả chơi. Bọn tôi lùi về sau 1 bước thủ thế, trong đầu đầy nghi vấn. Chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Bổng có cơn gió lạnh từ cửa miếu lùa vào mang theo làn nước mưa bắn vào trong, đống lửa vốn đả yếu, bây giờ tắt phụp, cả căn miếu chìm vào bóng tối. Nhưg vì giờ là ban ngày nên cũng đủ để nhìn loáng thoáng dáng người. Bất ngờ Ly ly ngồi bật dậy, liêu xiêu chạy thẳng vào góc tối của căn miếu, kèm theo tiếng cười hí hí vang trog căn miếu nhỏ lúc xa lúc gần, mất hút.
Đằng sau ngôi miếu có một khe nứt nhỏ khuất trong bức tường, chỉ đủ 1 người chen vào, Ly lúc nãy là đã chạy vào chổ này. Bình Le xé tấm bạc cũ treo phất phơ giữa miếu quấn vào khúc củi khô, rồi lấy một ít dầu còn sót lại trong cây đèn măng-xông tưới lên làm thành cây đuốc đốt lên làm dụng cụ chiếu sáng. Tôi lo mcho Ly ly, lòng nóng như lửa đốt, móc điếu thuốc rịt 1 hơi lấy lại tin thần rồi tay cầm chặt vũ khí dẩn đầu 3 thằng tiến vào khe hẹp tối tăm. Tôi tự hỏi tại sao trong căn miếu bé tý này lại có thông đạo đi xiên xuống lòng đất, và Ly ly giống như bị ma nhập là vì lý do gì ?
Vừa bước vào, mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc khiến tôi phải bịt mũi xuýt xoa. Bên trong là những bậc thang nằm giữa 2 bức tường lạnh lẽo, đi sâu xuống dưới lòng đất. Cả bọn lò dò nối đuôi nhau trong ánh sáng lờ mờ duy nhất của cây đuốc trong tay tôi. Đi một hồi cũng hết các bậc thang, phía dưới này không gian rộng rãi hơn nhiều, tôi quơ quơ cây đuốc, miệng gào thét gọi Ly ly. Bình Le và Lực Ói thấy thế cũng hô hào theo. Theo như tiếng vang của âm thanh, tôi phán đoán căn hầm này chắc cũng rộng cở căn nhà cấp 4. Như vậy, nếu Ly ly ở đây thì sẽ không khó tìm ra. Chẳng mấy chốc, bọn tôi đã tìm thấy Ly ly nằm bất tỉnh ở một góc trong căn hầm. Tôi vội chạy lại đở cô nàng ngồi dậy, 2 mắt cô nàng nhắm nghiền, thân thể dật dờ như cọng bún thiu. Lực ói móc chai dầu Phật Linh-vật bất ly thân của ku cậu, thấm một ít vào tay xoa xoa lên thái dương của Ly ly, tự nhiên vừa chạm vào thì giật tay ra:
. Ly ly tự dưng ở đâu có nốt ruồi bự dử !
Tôi xoay mặt cô nàng qua, lấy đuốc soi lại gần thái dương, chợt gai óc tôi nổi lên cuồng cuộng, gáy tôi lạnh toát, buột miệng:
. Vải L** !
Bình Le đứng đằng sau, thấy thế cũng ko khỏi hoản
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




