watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2097 Lượt

đôi mắt trợn lên rưng rưng như sợ hãi một thứ gì đó, cất tiếng giọng run run:
– Thưa trụ trì…. Con không đi đâu…. Người ta đồn trong rừng đó có… có… MA !
Chuơng 5: Sự Bắt Đầu

. Ma ???
Cả bọn trố mắt nhìn nhau muốn lọt tròng. Chợt tôi nhớ lại con ma nữ cả bọn gặp trên đường lúc đầu hôm, không khỏi rùng mình một cái. Thầy trụ trì thở dài:
. Thật ra trước đây vùng đất này….!
Thầy kể chưa hết câu thì đằng trước sân đã nghe tiếng huyên náo, chưởi bới của bọn Nhân mập.
. Các con mau đi đi, bọn nó tới rồi !
Chú tiểu A Nghĩa vẩn còn ngồi đó chần chừ. Nhưng lệnh thầy khó cãi, đành phải miễn cưởng lê thân đi lấy đèn. Đúng như tôi nghĩ, A Nghĩa xách ra 1 cây đèn măng-xông khá cũ kỹ rồi ngồi bơm cho đèn sáng ( ai không biết loại đèn này thì gu gồ sệch nhé ) chứ không phải đèn pin. Trước khi đi, thầy trụ trì nhét vội cho tôi 1 tờ giấy và 1 thanh đao, rồi nói:
. Chùa này đã lâu không có người lui tới, nay các con đến đây, âu cũng là duyên số. Tờ giấy này là đoạn sau của câu chuyện mà thầy chưa kịp kể cho các con nghe. Còn thanh đao này là ” Trấn Phong Đao”, có thể trừ ma, các con đem theo để phòng thú dử và những thứ không sạch sẽ, nhất định sẽ có lợi. Chúc các con lên đường bình an ! Mô phật !
Tôi cúi đầu chắp tay đáp lễ:
. Cám ơn thầy đã cứu giúp tụi con. Nếu bình an rời khỏi đây. Con nhất định sẽ quay lại nơi này cảm tạ. Dạ thưa thầy con đi !
Tôi nhét vội tờ giấy vào túi quần. Cầm thanh đao cũa thầy đưa cho, rút lưỡi đao ra xem thử. Cây đao tầm nửa thước, à không, khoảng 50cm thôi. Chuôi đao hình đầu rồng, lưỡi hơi cong lên, sáng chói, có rãnh cho máu chảy. Cán có khắc vảy rồng. Cầm rất vừa và êm.
. Mau lên, tụi nó vô tới bây giờ ! – Lực ói hối tôi.
Tôi hối hả chạy theo, đi một quãng, tôi quay lại vẫn thấy thầy trụ trì đứng ngóng theo. “Thầy tốt với mình quá, không biết tụi nó có làm khó thầy không nửa”, tôi suy nghĩ vẫn vơ.
5 người theo đường mòn đi luồng trong đêm tối. Tiếng dế kêu vang dội, sương bắt đầu xuống, xung quanh màn đêm tĩnh mịch bao trùm. Giờ này chắc cũng khoảng hơn 2 giờ khuya rồi. A Nghĩa cầm đèn đi trước, theo đó là Bình Le, Lực ói, Ly ly và cuối cùng là tôi. Ra khỏi chùa một quảng thì đi vào một ruộng bắp. Chắc là của chùa trồng rồi. Bình Le tiện tay bẻ luôn mấy trái bắp to tướng đang chỉa lên trời như mời gọi. Chợt tôi liên tưởng đến 1 vị thuốc có tên là “Roket 12h” được lưu truyền trong dân gian lâu nay. Cu cậu bẻ nhét đầy áo khoát, túi quần rồi còn nhét cả qua người tôi.
. Tý nửa có món bắp nướng thơm lừng. Sư thầy nói đi cũng phải nửa ngày mới ra khỏi nên phải tiếp tế đồ dự trử mới được ! – Bình Le cười đắt chí.
Vừa bước ra khỏi ruộng bắp thì hết đường mòn, đằng trước là 1 khu rừng thông. Cây nào cây nấy bự tổ chảng. Bên trong tối om. Một cơn gió lạnh chợt ùa qua, mấy cành cây khẽ đung đưa giống như những sinh vật khổng lồ đang cựa mình đùa giởn. Ánh trăng vừa ló mặt, chiếu mờ mờ lên khu rừng làm cảnh vật càng thêm liêu trai, ma mị. A Nghĩa từ lúc ra khỏi chùa đến giờ không nói tiếng nào, kể cả lúc Bình Le “tiện tay” hái bắp, bổng bất ngờ lên tiếng:
. Em đưa tới đây thôi, anh chị cứ đi thẳng, vài tiếng sau là ra bên ngoài, em về đây !
Tôi chưa kịp nói gì thì cậu nhóc đã bỏ đèn xuống, thật nhanh quay lại lũi vào trong ruộng bắp, mất hút.
Bình Le nhìn theo bóng của A Nghĩa chế giễu:
– Mẹ, thầy chùa gì mà sợ ma trời.
Tôi lên tiếng:
– Kệ nó đi, dù gì A Nghĩa cũng là con nít, mà con nít đứa nào chả sợ ma. Bây giờ cái gì cũng phải an toàn là trên hết, quay lại cũng chết, ở đây thế nào tý nửa tụi Nhân mập cũng lần ra, thầy trụ trì cũng không giử chân được lâu đâu. Tao không muốn làm phiền thầy nhiều nữa. Giờ chúng ta chỉ còn một con đường là đi thẳng vào rừng này tìm cơ hội sống sót. Anh em tụi mình sống chết có nhau. 6 7 thằng dí đánh còn k chết được nửa huống chi là mấy cái hồn ma vớ vẩn, chỉ giỏi hù người thôi chứ làm được mẹ gì đâu. Nhớ là phải đi gần nhau, khu rừng tối như vầy, lạc một cái là tao cho ở đây làm bạn với khỉ luôn.
Ly ly và Lực ói gật đầu đồng tình. Tôi cầm cây đèn măng-xông lên, tay kia cầm cây Trấn Phong Đao soi đường đi trước, 3 người còn lại nối đuôi theo. Tiến thẳng vào khu rừng âm u.

Càng đi càng vào sâu. Khu rừng này chắc là lâu đời lắm rồi, lá khô rụng xuống mấy lớp, rồi thấm nước mưa, mềm nhũng dưới chân. Nếu đi không cẩn thận rất dể vấp té. Tôi cẩn thận ra hiệu cho mọi người coi chừng rồi cầm cây đao chọt chọt dò đường. Khắp nơi là từng lớp từng lớp lá cây chồng lên nhau, nếu lở có cái hố ẩn nấp ở dưới thì mắt thường khó mà thấy được. Khu rừng tối đen, im lặng đến đáng sợ, chỉ có duy nhất tiếng lá cây xào xạc dưới chân kêu lên vang dội. Lâu lâu lại có một làn gió thổi qua, lạnh buốt sóng lưng, vì tôi yếu bóng vía hay là làn gió này không bình thường nửa. Thần trí tôi hơi dao động. Hình như trong rừng này có điều gì không bình thường cho lắm. Nhưng tạm thời tôi không nghĩ ra được, đó là cái gì nhỉ ? Tôi dáo dác nhìn xung quanh cố tìm ra điều bất thường đó, nhưng ngoài màu tối đen huyền bí và mấy gốc cây tổ chảng đứng đó thì chẳng có gì cả. Hình như 3 người đi sau tôi cũng cãm thấy như vậy, Bình Le thường ngày miệng mồm lúc nào cũng bô lô ba la, nhưng từ nảy tới giờ chẳng hề ho hen gì. Thấy vậy, tôi bèn lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng:
– Le, mày say nắng bé Nhi trong chùa hay gì rồi mà nãy giờ im re zậy, chắc lại đang CDSHT rồi hả ?
– CDSHT thằng cha mày, tao đang tập trung tư tưởng, đả thông cách mạng. Hình như khu rừng có gì đó không ổn. Đi từ nãy đến giờ cũng chẳng có một con thú nào đi ăn đêm, cũng chẳng có con cú nào kêu. Không giống trong mấy chương trình thế giới động vật tao ưa xem.
Nghe thằng Le nói xong, tôi mới để ý, thì ra cái đều bất bình thường lúc nãy tôi cảm thấy chính là cái này. Khu rừng giống như không có sự sống, đến con rắn mối hay chồn hôi cũng chã thấy. Tôi cố xua tan những ý nghĩ bất lợi trong đầu. Trấn an mọi người:
– Thôi đi nhanh đi, ra tới ngoài rồi tính tiếp.
– Oa…oa…..
Tôi giật mình đứng lại, quay ra đằng sau giơ cây đèn ngang mặt:
– Đứa nào đó ?
Bình le và Lực ói vẻ mặt ngơ ngáo, giơ 2 tay lên tỏ vẻ vô can. Ly ly thì không thể giả tiếng này được. Tôi dáo dác nhìn quanh. Tìm một thứ gì đó mà cũng chẳng biết đó là gì.
– Oa…oa…
Lại là nó, lần này thì chẳng thể sai vào đâu được, tiếng rất rõ và gần. Tiếng khóc của ai đó vang lên trong đêm tối? Không thể nào, ở chốn rừng sâu này, cả con chuột còn không có thì làm gì có trẻ nít mà khóc um xùm như thế được ? Rỏ ràng tiếng khóc này không bình thường, con nít khóc thì nấc lên liên tục chứ không ngắt quảng như thế này. Không lẻ nó là TRẺ TRÂU ? Oh no no, trẻ trâu thường chưởi nhau và đánh hội đồng thôi chứ không có khóc hu hu.
– Gì vậy ông Khang ? – Ly ly run giọng hỏi tôi.
Tôi không trả lời, đưa cây đèn cho Ly ly xách, 2 tay nắm chặt cây Trấn Phong Đao thủ thế. Ra hiệu cho Le và Lực ói dè chừng:
– Có thể đây là hồn ma cũa đứa nhóc nào đó chết oan, ở trong rừng này, lâu quá không gặp người sống nên bị dương khí của tụi mình hấp dẩn mà tới đây. Nếu đủ thời gian tích tụ oán khí ắc sẽ thành quỷ. Trong kinh phật gọi là “Tiểu quỷ” Thầy trụ trì nói cây đao này có thể trừ những thứ dơ bẩn. Ắc có thể trấn áp con ma này.
Nghe đến đây, Ly ly hoảng hốt lùi vào nấp sau lưng Bình le và Lực ói. Tay run run cầm đèn ngó dáo dác.
– Oaaaaa……
Lại tiếng khóc đó vang lên, lần này thì lớn lắm, phát ra ở bụi cây gần đó, cách bọn tôi vài mét. Tôi vội vàng cầm chắc cây đao, chỉa về hướng đó, từ từ nhích tới. 3 người còn lại thì đứng sau lưng tôi đề phòng. Bổng trong bụi cây nghe sột soạt, một bóng đen lao vụt ra, tôi chỉ kịp thấy 2 con mắt đỏ chói trong đêm tối phóng nhanh đến mặt tôi đầy sát khí. Giật mình, theo bản năng, tôi đưa thẳng cây đao lên đở. “Keng” một cái, lưởi đao rung lên, bóng đen giật ngược trở lại, đáp xoạt xuống mặt đất đầy lá khô, cách tôi tầm 5 bước. Tôi nhanh chóng đưa mắt lên nhìn, thử xem nó là cái giống đách gì.
Không đúng như dự đoán. Dưới ánh đèn măng-xông sáng chói, tôi nhận ra đó là một con chó bẹc-ghê, à không phải, không giống cho lắm. Chó bẹt-ghê không có tai ngắn như vậy. Vả lại nhìn nó giống mèo hơn. Chả lẻ, chả lẻ đó là loài Linh Miêu trong truyền thuyết ?
Tôi nhìn kỹ, mình mẩy nó đen bóng, 2 con mắt hiện lên màu máu, giữa đầu có sừng như sừng tê giác, 4 cây nanh nhọn chỉa lên trông thật gốm ghiếc, . Tôi nhớ lại nếu lúc nãy không có cây đao này thì chắc đã bị 4 cây nanh đó ngoạm ngọt sớt vào cổ, sau đó đi tế ông bà ông vải rồi.
Tôi chợt nhớ lại có một lần mẹ tôi kể về truyền thuyết Linh Miêu. Đó là những con mèo được đẻ vào tháng 3 tháng 4 âm lịch sẽ không nuôi được. Nếu không bị mèo mẹ cấm sửa không cho bú thì cũng bị thứ đẻ nó ra cắn chết rồi ăn thịt, chỉ chừa lại cái đầu. Vì nếu để nó sống trên đời này thì tương lai sẽ thành Linh Miêu, có thể đánh cắp linh hồn con người và mở cổng địa ngục thông tới cỏi chết. Và đặt biệt nếu Linh Miêu thuộc loại mèo mun – mèo đen thì ác tính sẽ càng dâng cao, hung hăn và ác độc

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT