|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
phòng, để mặc Mẹ nó hỏi thăm tình hình. Nó nằm úp lên giường tay thì cứ giựt giựt, đấm đấm cái nệm :”Cái đồ hách dịch, hành mình như vậy, còn chữi mình nữa, sao lại đi so mình với 1 đứa lớp 10 chứ, thiệt là không ra gì”
1 tờ 50 ngàn lòi ra khỏi cái cửa phòng của nó:
-“Gì đây?”
-“Hai ra nạp cho Mẹ 50k card điện thoại đi”
-“Cái thằng này, sao không đi đi, bắt Hai qua đó làm gì nữa.”
-“Không biết, Hai đi đi, em không đi đâu.”
Sau 1 hồi đập cửa phòng thằng em, đùn đẩy cho nó đi, thằng em đáng ghét, khóa cửa phòng nghe nhạc, mặc cho nó đứng ngoài làm mọi cách không được, đành vậy. Mở cổng, qua nhà Vĩ mua card nạp tiền.
-“Cô ơi, bán đồ cho con.”
-“Vĩ ơi, ra bán hàng dùm Mẹ đi con.”_tiếng Mẹ Vĩ gọi
Vĩ bước ra, mặt vẫn còn bực lắm
-“Mua gì?”
-“Mobi 50”_nó trả lời trống không
-“Hồi sáng mới mua 50, giờ mua nữa, nói chuyện với ai mà giữ vậy.”
-“Nói với ai kệ tui”
-“Nói với thằng nào mà 50 ra đi trong 1 ngày vậy hả?”_Vĩ ghen rồi
-“Có liên quan đến anh sao? Cái này tui mua cho Mẹ tui ,bán nhanh tui con về”
-“À, ừ, xin lỗi. Nè”
-“ừ.”
-“Nè, khoan.”_cứ nhìn thấy cái mặt nó là Vĩ không thể tức tối thêm được nữa
-“Gì?”
-“Anh xin lỗi, nãy anh nóng qua, nên anh lớn tiếng với em.”
-“Không có gì, tui ngu thua 1 đứa lớp 10, nên bị vậy cũng đáng.”
-“Em còn giận anh hả?”
-“Không”_nói vậy chứ trong lòng nó như có lửa á, muốn thiu chết tên hách dịch này.
-“Anh biết em còn giận, nhưng quân tử nhất ngôn, nói là phải làm, mai em phải qua học tiếp đó.”
-“Ừ, bye.”
Từ ngày thằng em đáng ghét mê kem nhà Vĩ, nên bán đứng chị nó, cho Vĩ số điện thoại, tối nào Vĩ cũng nhắn tin cho nó. Cách nhau có bức tường. Nhiều lúc Vĩ nhắn tin mà nó vô tâm không trả lời, là Vĩ lại lấy cái gì cứng cứng gõ lên tường làm nó giật mình, lần nào nó cũng gõ lại 1 cái tức giận, rồi nhắn tin la Vĩ là đồ con nít. Vĩ thích ghẹo nó lắm, mỗi lần nó nóng lên, trông nó đáng yêu vô cùng, không có vẻ lạnh lùng mà Vĩ ghét.
-“Anh vẫn tìm chị người yêu cũ đó à?”_Cát Tường đã hẹn 1 người con trai ra quán nước nói chuyện
-“Ừ, anh vẫn tìm,cô ấy dọn nhà đi mà không nói anh 1 tiếng, có lẽ là cô ấy buồn lắm.”
-“Em biết người đó đang ở đâu, anh có muốn biết không?”
-“Sao? Em nói sao, em biết hả? Nói anh biết đi”
-“Nhưng mà mình là anh em họ với nhau, em biết anh còn yêu người đó lắm, em muốn anh phải dành hết sức để có lại người đó, vì theo em biết thì có người đang để ý người yêu anh đó.”
-“Ừm, anh biết anh đã chọn sai con đường, giờ anh muốn làm lại, anh tin là cô ấy còn yêu anh.”
Tại con hẻm nhà Vĩ và Di, tối 8h. Vẫn vậy.
-“Nè Nè, não em có vẫn đề gì không? Đến bài này cũng phải mất cả tiếng đồng hồ hả?”
-“Trời ơi, cái gì mà rối vậy, cái này suy ra cái kia, rồi lại chứng minh ngược lại cho cái này, ai mà giải nổi.”
-“TRỜI OIIIIIIII…..”
-“Đó đó, anh lại lớn tiếng vậy sao tui tập trung được.”
-“Này này, em lựa chỗ nào cao cao rồi bắt ghế lên ngồi, để tui thờ em luôn…. Cái gì mà nãy giờ có 1 bài vậy không giải được, nói tới đâu cãi
tới đó.”
-“Anh la lớn vậy,ai mà làm được chứ, muốn không đưa ghế đây, tui ngồi cho mà thờ.”’
-“Em Em…em…”
-“Tui sao? Hả?”_tức tối, Di nhón chân cố cãi bướng với Vĩ
Chụt 1 cái,Vĩ hôn lên môi Di. Như 1 dòng điện chạy qua người cả 2. Di mở to mắt, không cử động được.Người nó tê cứng lại, tim đạp loạn xa. Nó đẩy Vĩ ra, luống cuống
gom vội đống tập vở, chạy ra khỏi phòng Vĩ. Vĩ nắm tay nó kéo lại, ôm vào lòng.
-“Anh Anh, anh xin lỗi. Anh không kiềm chế được. Em đừng đi.”
-“Ừ ừ….”_nó không nói được gì, nó sợ nếu cứ ôm Vĩ thế này, nó sợ nó sẽ yêu Vĩ mất.
-“Một chút thôi, cho anh ôm em một chút thôi.”
Nó cứ đứng im cho Vĩ ôm, thời gian như ngừng trôi. Nó thấy bình yên vô cùng, lâu lắm rồi tim nó mới loạn nhịp vì 1 người như vậy. Bên Vĩ nó thấy an toàn và ấm áp lạ thường, nó còn chẳng nghĩ đến gì ngoài Vĩ. Chết rồi, nó yêu Vĩ sao, không thể được, nó hứa với lòng là không yêu ai nữa mà. Vĩ phá hết lời hứa của nó rồi còn gì.
Và cứ thế, tối nào nó cũng lò mò qua nhà Vĩ học, Vĩ cũng cố gắng kiềm bớt tính nóng lại, nó thì vẫn cứ cãi ngang, việc học có tiến triển chút ít từng ngày. Tình cảm 2 đứa cũng tăng dần, Vĩ rất quan tâm đến nó. Nhưng đôi khi cái tính nóng nãy của cả hai vẫn làm náo loạn hàng xóm. Tối Chủ nhật, Vĩ được Mẹ nó phân công chở nó đi lễ, vì cùng có Đạo, nên cũng có thêm 1 điểm chung.
Vào nhà thờ, ngồi cạnh nó, Vĩ thấy lòng thật bình yên, nhìn mái tóc dài của nó buông xuống trên vai mềm mại, khuôn mặt không còn lạnh lùng như cô bé mà Vĩ gặp 1 tháng trước. Lâu lâu nó cũng nhìn trộm Vĩ, Vĩ lúc này không đáng ghét hách dịch như mọi ngày, trong mắt nó lúc này, Vĩ thật hiền và dường như lúc này là lúc Vĩ không phải của ai khác, không của Cát Tường, mà là của riêng nó.
Tan lễ, nó bắt Vĩ phải ngồi đợi đến khi mọi người về bớt mới được lấy xe ra, nó sợ gây sự chú ý. Ngồi ở ghế đá trong khuôn viên nhà thờ. Vĩ đứng dậy, vòng ra đằng sau chỗ đang ngồi, đeo cho nó sợi dây chuyền với dòng chữ :”Wont let you alone”
Rồi thì thầm vào tai nó:
-“Có Chúa chứng giám, anh sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương em. Anh yêu em.”
Sau những lời nói đó, nó im lặng, mặt nó nóng đỏ cả lên như kẻ say. Tim nó reo lên hạnh phúc đến lạ. Vĩ bước lên trước mặt nó, khom người xuống nhìn vào đôi mắt kính cận của nó. Mọi người nhìn nó và anh, nhưng sao nó lại không còn bận tâm đến những ánh nhìn đó nữa.
Đến 1 lúc sau, mọi người về hết. Vĩ phá tan sự im lặng.
-“Đi ăn nha, anh đói rồi”_kèm 1 cái nháy mắt
-“Ừm, ăn gì bây giờ??? Ăn bột chiên nghen.”_nó hí hửng
-“Duyệt, ở đâu đây cô nương?”
-“Gần trường em có 1 quán ngon lắm.”
2 đứa lên xe, Vĩ chạy chậm, để nó được ngắm cảnh Sài Gòn về đêm, nhộn nhịp và lấp lánh. Xuyên qua những con đường tấp nập người, Vĩ đưa tay ra sau, nắm tay nó,kéo nó ôm Vĩ. Nó không phản ứng mà ôm Vĩ, lòng nó vui lắm. Vĩ mỉm cười, chưa lúc nào anh thấy hạnh phúc như vậy. Cứ coi như Vĩ là của nó, 1 ngày hôm nay thôi cũng được. Cả 2 đi ăn, cười nói suốt buổi. Tối về, Vĩ đưa nó tới trước cổng. Trước khi nó bước vào cổng, Vĩ nắm tay nó lại:
-“Em!…Đến khi nào anh làm tan hết băng trong trái tim của em được?”
-“Vậy anh có tin băng ở Bắc Cực sẽ tan hết trong 1 thời gian nào đó không?”
-“Không.”
-“Thì tim em cũng vậy thôi.”_Nó nói xong, cười rồi bước vào, nó đinh ninh Vĩ sẽ không còn cách trả lời nào đâu.
-“Khoan! Vậy em có tin Rồng đã từng tồn tại không?”
-“Có, sao lại không.”
-“Vậy thì hãy tin anh là 1 con rồng có thể thổi lửa làm tan hết băng ở Bắc Cực nhé cô bé.”_Vĩ vỗ vỗ đầu nó, rồi thúc nó vào nhà. Nó khóa cửa trong Vĩ mới quay lưng về nhà
Sáng sớm, nghĩ lại chuyện hôm qua, nó lại thấy vui vui. Nó cứ cười cười cả ngày. Vừa phơi đồ vừa tủm tỉm cười.
-“Di!”_tiếng gọi quen thuộc làm nó giật mình, nhìn ra cổng, nó bất ngờ vì trước mắt nó là người mà nó đã cố né tránh. Đúng rồi, không thể lầm được, Kiến Văn người yêu cũ của nó, đang dừng xe trước nhà và gọi tên nó.
-“Sao…Sao..sao anh lại ở đây?”_nó lắp bắp trả lời, tay nó làm rơi cả cái móc áo
-“Anh..à, có người nói anh biết, em có thời gian cho anh không?”
-“E..em..”
-“1 chút thôi,anh đợi em chỗ cũ nha,em không tới anh cũng đợi. Vậy nha. Anh ra trước.”
Nó không biết là có chuyện gì mà làm sao anh lại tìm được chỗ này, vì nó chỉ cho 2 nhỏ bạn thân biết, mà 2 nhỏ đó không ưa gì Kiến Văn sau nhưng chuyện anh gây ra nên không thể nào 2 nhỏ lại nói cho anh ấy biết.
Nó khoác cái áo, lấy xe đạp ra, khóa cửa. Vừa quay lại thì Vĩ đứng ngay sau lưng làm nó giật mình:
-“Em đi đâu đó?”
-“À..à…em đi ra đây có chút việc.”_nó không muốn Vĩ biết
-“Để anh chở cho, trời nắng vậy còn lăng xăng đi đâu”_Vĩ lo lắng nhìn nó
-“Không cần đâu…cũng gần mà, đạp xe cho khỏe, anh lo bán đồ đi. Có khách kìa.”
Vĩ vừa quay qua ngó vào nhà, không có ai cả. Nó thừa cơ hội chạy đi mất. Ra tới nơi, đây là khu khuôn viên của 2 tòa nhà chung cư cao cấp, có hàng ghế đá núp dưới những cây bàng to. Dù là thời gian nào trong ngày thì đây cũng mát mẻ, vì 2 tòa nhà đã che hết nắng, gió thì luôn thổi.
-“Sao anh biết em ở đây?”
-“Em họ anh chỉ, em biết Cát Tường hả?”
-“Cát Tường, là em họ anh hả? Có bao giờ em nghe anh nhắc tới đâu”_Nó thật sự quá bất ngờ
-“Em họ anh nhiều lắm, làm sao anh nói em biết hết được. Mà hôm nay anh hẹn em ra là vì chuyện khác”
-“Chuyện gì? Anh nói nhanh lên, em còn phải về.”
-“Em còn giận anh lắm hả?”
-“Không. Em với anh còn gì đâu mà giận.”_ánh mắt nó lại quay lại trạng thái lạnh lùng.
-“Em đừng như vậy, ngày em dọn đi anh tìm em như muốn điên lên, em có cần nhẫn tâm vậy không?”
Nghe tới đây nó tát Kiến Văn đứng dậy quát lớn:
-“ANH BỎ RƠI TÔI, 3 NĂM TRỜI YÊU NHAU, KHÔNG ĐỦ ĐỂ ANH ĐI THEO 1 ĐỨA CON GÁI MÀ ANH GẶP TRONG 1 TUẦN. TÔI ĐÃ RÚT LUI, SAO ANH CÒN NGHE LỜI CÔ TA NÓI, ANH CHỮI MẮNG TÔI KHÔNG RA GÌ. ANH YÊU TÔI 3 NĂM, MÀ KHÔNG BIẾT TÍNH TÔI SAO. ANH NGHĨ TÔI LÀ NGƯỜI CÓ THỂ GỌI CHỮI MẮNG CÔ TA SAO. ANH TIN CÔ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




