|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
căn bản không hề chú ý đến anh đã rời đi.
Diêm Triệu Dục ngồi nhìn máy tính ngẩn người một lúc lâu, sau đó đi thay một bộ tây trang mặc lúc sáng, cầm chìa khóa xe đi ra cửa, nghĩ thầm cô gái này càng ngày càng không xem trọng mình nữa.
Chín giờ tối, tòa nhà văn phòng vẫn còn sáng đèn không ít, Tề Huy cũng vậy, không ít cấp dưới của Diêm Triệu Dục vẫn chưa hoàn thành công việc cũng đang tăng ca đẩy nhanh tốc độ. Mới vừa từ phòng rửa tay đi ra, Tiểu Lý nhìn thấy Diêm Triệu Dục từ trong thang máy đi ra ngoài trên tay còn cầm một hộp bánh ngọt, chẳng lẽ lương tâm lão đại của bọn họ hôm nay trỗi dậy, tới đây khuyến khích bọn họ?
“Lão……………..” Tiếng Đại còn chưa ra khỏi miệng đã thấy Diêm Triệu Dục quẹo vào phòng làm việc của Tô quản lý.
Chuyện nhiều chuyện chính là như vậy mà bắt đầu truyền ra.
Bên kia, Diêm Triệu Dục đi đến bên cạnh Tô Linh Kiều.
“Tô quản lý, em có thể tan tầm chưa?” Diêm Triệu Dục đưa tay lấy mắt kính của Tô Linh Kiều xuống, cô gái này bởi vì muốn xinh đẹp nên vẫn mang kính áp tròng, khi nào không có người mới thay bằng mắt kính có gọng, thật ra căn bản cô không cần lo lắng, cho dù cô có mang mắt kính hay không đều là mỹ nữ, hơn nữa lại còn là một đại mỹ nữ, đây là sự thật được nhiều người công nhận.
“A!” Tô Linh Kiều bị hành động đột xuất của Diêm Triệu Dục dọa cho giật mình, cái ghế bị xô về phía sau một chút, che ngực nhìn chằm chằm Diêm Triệu Dục.
Dù sao cũng không đến đâu, để cô tùy tiện muốn trừng bao lâu thì trừng, chỉ cần mang sự chú ý của cô kéo trở về mình là được.
“Không phải là tan sở rồi sao?” Tô Linh Kiều đưa tay về phía Diêm Triệu Dục đòi lại mắt kính, nhưng anh lại cứ cầm mắt kính của cô, nhìn xung quanh ra vẻ đang tập trung nghiên cứu.
Hừ, cô ấy còn biết đã tan sở rồi? Diêm Triệu Dục không lên tiếng, chẳng qua là có rất nhiều hứng thú nghiên cứu mắt kính của Tô Linh Kiều.
“Được rồi, ông chủ của tôi, anh nghĩ như thế nào?” Thật ra Tô Linh Kiều cận thị rất nặng, lúc không mang mắt kính cho dù là ai đứng trước mắt cô đều không thể nhìn rõ, hiện tại không có mắt kiếng cô gần như không có khả năng làm việc được, vì vậy sau khi sắp xếp lại một chút văn kiện trên bàn lại cùng Diêm Triệu Dục nhìn nhau.
“Tôi đi gặp khách hàng, thấy bánh ngọt nhà hàng này không tệ, tôi mang cho em một ít.” Diêm Triệu Dục đem hộp bánh ngọt đặt trước mặt Tô Linh Kiều, nhìn cô vui mừng nở nụ cười anh thấy tim cũng căng tràn thõa mãn.
Tô Linh Kiều híp mắt suy nghĩ, hạnh phúc nhìn chằm chằm hộp bánh ngọt, cô xem bánh ngọt như mạng sống, nếu không có đồ ngọt giống như cuộc sống không có mùi vị vậy. Mấy ngày nay, ngay cả đi đến gian hàng bánh ngọt của Chu Cận ăn bánh ngọt cô cũng không có thời gian.
Lúc này, Tô Linh Kiều hưng phấn hôn lên hộp bánh ngọt vài cái, lấy bánh ra cẩn thận cắn một miếng, phảng phất giống như hạnh phúc trong cuộc sống không gì hơn thế này, chỉ cần có bánh ngọt ăn hàng ngày là dủ ngọt ngào.
Nhìn vẻ hạnh phúc của cô gái này khi ăn bánh ngọt, Diêm Triệu Dục bất đắc dĩ thở dài, bánh ngọt cũng không thể có chân mà tự chạy tới, muốn cám ơn thì phải cám ơn anh, người mà cố ý đi xếp hành mua bánh cho cô ấy.
“Em tiếp tục làm việc đi, anh về nhà trước.” Diêm Triệu Dục lấy mắt kiếng trả lại cho Tô Linh Kiều, cố ý dùng tay đang cầm một hộp bánh ngọt khác phất tay nói tạm biệt với cô.
“Trong tay anh là cái gì vậy, đây là cái gì?” Tô Linh Kiều mang mắt kính vào trước mắt rõ ràng rất nhiều, nhìn sắc mặt nghiêm trọng trên mặt Diêm Triệu Dục càng thêm rõ ràng, không biết ai lại chọc giận vị lão gia này đây.
“Em nói cái này hả….” Diêm Triệu Dục dừng lại, đem bánh ngọt trong tay giơ lên ngang tầm mắt của Tô Linh Kiều, “Anh chuẩn bị mang bánh ngọt và cà phê về nhà mà thôi.”
“Không phải anh nói ăn nhiều bánh ngọt sẽ mập sao?” Tô Linh Kiều thèm thuồng nhìn một phần bánh ngọt khác trong tay Diêm Triệu Dục. nghĩ thầm còn không mau đem đến đây cống nạp cho nữ vương đại nhân.
“Anh là nói phụ nữ ấy, mà anh là đàn ông.” Diêm Triệu Dục không hề quay đầu lại vừa đi ra vừa trả lời.
“Cũng sẽ mập như vậy thôi.” Tô Linh Kiều kêu gào nói.
“Vậy anh chỉ uống cà phê thôi.”
Khi bóng dáng Diêm Triệu Dục biến mất ở thang máy, Tô Linh Kiều mới phản ứng kịp, cà phê sao. Chẳng lẽ, anh lại nghiện loại thức uống này nữa, ngay cả mắt kiếng cô cũng quên đổi thành kính áp tròng, mang giày cao gót chạy vội theo.
Lúc cô vào thang máy chạy đến bãi đậu xe, vừa đúng lúc Diêm Triệu Dục lên xe chuẩn bị quay đầu xe ra ngoài.
Tô Linh Kiều nhanh chóng chạy đến bên cạnh xe Diêm Triệu Dục, gõ gõ vào cửa xe của anh, bày ra một bộ dạng “anh dám uống cà phê em sẽ tranh cãi với anh đến cùng.”
“Diêm Triệu Dục, anh dừng lại cho em, anh dám uống cà phê, em sẽ………”
Diêm Triệu Dục vững vàng đem xe dừng lại, thật ra thì anh đã đứng ở bãi đậu xe đợi một lúc rồi, lúc Tô Linh Kiều lao ra khỏi thang máy mới bắt đầu khởi động xe làm ra vẻ như đang quay xe ra về.
“Còn chuyện gì sao?” Diêm Triệu Dục hạ cửa sổ xe xuống, nghiêm trang hỏi Tô Linh Kiều.
Tô Linh Kiều mở cửa xe, ngồi vào vị trí lái phụ, cầm ly cà phê của Diêm Triệu Dục lên uống một ngụm thật lớn, rồi nói “không có, không có gì, chẳng qua là mới ăn bánh ngọt xong có chút khát nước.”
“Anh nhớ công ty chúng ta không có hà khắc đến vậy, vẫn cung cấp trà nước cho nhân viên mà.”
“Em chính là muốn uống cà phê không được sao?” Tô Linh Kiều lúng túng đỏ mặt, dùng giọng nói cao vút che lấp sự chột dạ của mình.
“Có thể, vậy thì Tô quản lý có muốn anh nhường lại phần bánh ngọt còn lại cho không?” Diêm Triệu Dục thuần thục chuyển động tay lái, lái xe từ bãi đậu xe dưới đất lên.
“Có thể không?” Tô Linh Kiều nhìn thấy Diêm Triệu Dục gật đầu thì không chút do dự mở hộp ra, vẻ mặt thỏa mãn hưởng thụ mỹ vị của bánh ngọt.
“Anh muốn đi đâu vậy?” Tô Linh Kiều ăn xong bánh ngọt, uống hết cả ly cà phê sau đó phát hiện có chút gì đó không ổn, tại sao cảnh vật ngoài cửa sổ lại liên tục chạy
về phía sau vậy?
“Về nhà nha.” Diêm Triệu Dục trả lời.
Về nhà! Nhưng công việc trong tay cô vẫn chưa làm xong, không phải cô đang tăng ca làm việc sao, sao bây giờ lại ngồi trên xe Diêm Triệu Dục về nhà vậy.
“Nhưng em còn công
việc muôn làm thêm giờ……….” Khi Tô Linh Kiều vừa nhắc tới “làm thê giờ” bỗng cảm thấy nhiệt độ trong xe đột nhiên xuống thấp mấy độ một cách rõ ràng, cái loại im lặng này lực uy hiếp đối với cô quả thật rất rõ ràng.
“Ha ha, ha ha, thật ra cũng không còn chuyện gì quan trọng, chúng ta………chúng ta cùng nhau về nhà đi.”
Ngày hôm sau, giờ hẹn là ba giờ chiều, bên ngoài cao ốc Khánh Dư, Tô Linh Kiều một thân trang phục toàn hàng hiệu Chanel mùa thu , dịu dàng mà không rườm rà, tóc được kéo ra sau ót, để lộ ra khuôn mặt hoàn mỹ, đôi mắt đen nhánh lộ rõ sự tự tin.
Ở Khánh Dư được Trường thư ký dẫn đường, Tô Linh Kiều rốt cuộc cũng được gặp người đàn ông có ảnh hưởng quan trọng tới nền kinh tế Đài Loan trong truyền thuyết, Khánh Xuyên Tây.
Đọc tiếp: Đêm Sáu Năm Trước – Chương Chương 5
Tuổi ba mươi sáu là tuổi đẹp nhất của người đàn ông. Ba năm trước, anh bộc lộ tài năng xuất chúng, nổi trội giữa đám anh em cùng lứa trong gia tộc, từ đó, anh thay thế cựu giám đốc điều hành trở thành giám đốc điều hành mới của công ty Khánh Dư. Hơn nữa với dáng người thon dài, khuôn mặt anh tuấn, khí chất tuyệt hảo, tất cả đều đưa anh trở thành đích nhắm của giới truyền thông
Mười lăm phút ngắn ngủi, anh giải thích hiểu biết của mình về Khánh Dư, phân tích những tệ nạn còn tồn tại trong công ty, đưa ra những đề án hợp lý có thể mang đến ưu thế đứng đầu trong ngành sản xuất, tự tin nhưng không tự phụ, lại để cho hai bên vẫn còn đường xoay sở.
Ngay cả Khánh Xuyên Tây cũng không thể không nhìn cô với ánh mắt khác, đặc biệt là khí chất thuần khiết trên người Tô Linh Kiều, không phải là thứ mà một người lăn lộn trên thương trường có thể giữ được, nhưng sự giỏi giang và tự tin khiến cô giống một người phụ nữ mạnh mẽ, có thể chinh phục được tất cả khó khăn.
– Tô quản lí, cô có nghĩ tới việc đổi công ti không? Tôi tin tưởng điều kiện của Khánh Dư so với Tề Huy thì tốt hơn nhiều.
Khánh Xuyên Tây nghe Tô Linh Kiều thuyết trình xong thì nổi lên hứng thú.
– Nếu tôi chỉ vì điều kiện tốt hơn mà bỏ sang công ti khác, vậy tôi tin rằng Giám đốc Khánh cũng không cảm thấy hứng thú đâu
Tô Linh Kiều khéo léo lảng tránh câu hỏi của Khánh Xuyên Tây
Đúng vậy, hiện tại Khánh Dư có năng lực đưa ra điều kiện tốt, nếu tương lai có người đưa ra điều kiện tốt hơn thì sao? Lúc này Khánh Xuyên Tây thực sự cảm thấy hứng thú với cô gái Tô Linh Kiều này, một cô gái vừa mang nét trưởng thành lại mang cả chút tinh nghịch của thiếu nữ, thực sự là một đối tượng không tồi.
– Tiểu thư Tô, buổi tối cô có rảnh không?
Khánh Xuyên Tây khéo léo đổi cách xưng hô, cũng đổi luôn mục đích
-A?
Tô Linh Kiều còn đang ngẩn người, Khánh Xuyên Tây đã nhấn xong điện thoại, gọi thư kí của anh ta vào.
– Đưa tiểu thư Tô đi thay đồ đi, bảy giờ tối nay có tiệc rượu ở Ngân Thành, tôi sẽ đi cùng cô ấy.
Đợi Khánh Xuyên Tây
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




