|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đáng thương đến thế này.
Nhớ đến thái độ ân cần chăm sóc của cô tối qua, thái độ ích kỷ của bản thân mình, Vũ Phong quyết định bước đến nhà ăn.
Vừa nhìn thấy bóng dáng của Vũ Phong hiện ra trước cửa, Ngọc Loan đã đứng bật dậy rối rít hỏi:
– Anh thức rồi sao.
– Uhm….- Vũ Phong nhất thời khó biểu đạt được sự ái ngại của mình nên dung thái độ lạnh lùng.
– Anh có muốn ăn chút cháo trước khi đi làm hay không? – Cô ái ngại hỏi anh.
– Cũng được – Vũ Phong gật đầu kéo ghế ngồi xuống.
Nghe vậy, Vũ Loan mừng rỡ vội vàng múc cháo vào chén cho anh. Rồi cô nhìn Vũ Phong từng chút từng chút cho cháo vào miệng trong ánh mắt mong đợi. Đến khi thấy Vũ Phong ăn hết chén cháo, cô vui mừng hỏi anh:
– Anh có muốn dùng một chén nữa hay không?
– Vậy thì thêm chén nữa đi.
Ngọc Loan nhìn Vũ Phong mĩm cười, nụ cười rạng rỡ đầy hạnh phúc khiến Vũ Phong thấy sững người lại. Anh có chút lung túng trước nụ cười của cô, nó khiến trái tim anh đập mạnh. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nụ cười đó ra ngoài tâm trí mình.
Thấy Vũ Phong ăn xong, Ngọc Loan mới ân cần hỏi:
– Hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy?
– Bỏ đi – Vẻ mặt có chút thân thiện của Vũ Phong bỗng chốc trở nên lạnh tanh, anh quay mặt tránh ánh mắt của cô. Ngọc Loan cắn môi, cô biết, Hà Trang đã trách móc anh rất nhiều, nhất là sau khi Tú Quyên nói những điều đó. Nói không chừng, Hà Trang sẽ nghĩ rằng cô xúi giục Tú Quyên nói ra những điều đó.
Mối quan hệ của cô với Hà Trang đang dần dần xa cách, thậm chí không muốn nói là quay lưng trở mặt không muốn nhìn nhau từ sau vụ chiếc lắc tay bị lộ ra. Dù cô đã hứa, sẽ không nói chuyện này ra ngoài để trả ơn cứu mạng của Hà Trang, nhưng cô biết, Hà Trang luôn có lòng nghi kỵ đối với cô. Cô ấy sẽ không tin cô thật lòng chúc phúc cho cô ấy và Vũ Phong, nhất là khi cô ấy chứng kiến đám cưới của cô và Vũ Phong.
– Hôm qua, em và Tú Quyên cùng đi mua sắm có gặp Hà Trang, Tú Quyên đã…
– Anh đã bảo bỏ đi mà – Vũ Phong gắt lên, rồi đứng phắt dậy định bỏ đi – Sau này em không cần phải vất vả thức ăn sáng và cơm tối chờ đợi anh đâu.
– Anh đứng lại – Ngọc Loan tức giận quát lên giữ chân Vũ Phong.
Vũ Phong biết mình cáu gắt với Ngọc Loan là không đúng, nhưng anh lại không ngăn nổi cảm xúc trong lòng mình. Nhưng anh không ngờ Ngọc Loan lại quát lên với anh như thế.
Ngọc Loan dung hết can đảm của mình để hét lên như thế, sau đó cô khẽ nhắm mắt bình ổn tâm trạng của mình. Sau đó, cô quyết định tiếp tục là người hy sinh cho hạnh phúc của anh.
– Em biết, hiện tại Hà Trang đang hiểu lầm chúng ta, hiểu lầm anh không thủy chung khiến anh rất đau lòng. Nhưng anh cũng đừng đem những bực tức đó chút bỏ lên em. Em chẳng phải là thùng rác xã giận của anh.
– Anh xin lỗi! – Vũ Phong xấu hổ khàn giọng nói.
– Em không trách anh. Chúng ta hiện giờ là vợ chồng mới cưới, anh đừng có hành động bồng bột khiến người khác nghi ngờ sẽ ảnh hưởng không tốt đến mối quan hệ của anh và Hà Trang sau này. Chỉ cần anh cùng em phối hợp thật tốt trước ba mẹ hai bên, em bảo đảm sẽ giúp anh giải thích với Hà Trang tất cả mọi việc. Sau đó, anh và cô ấy có thể ở bên cạnh nhau. Ba năm….
Ngọc Loan ngẩng đầu nhìn thẳng Vũ Phong.
– Chỉ cần 3 năm. Hết 3 năm, em sẽ ký vào đơn xin ly hôn. Chúng ta sẽ đường ai nấy đi. Anh có thể tự nhiên đến với Hà Trang mà không còn ai gây khó dễ.
– Thật sao – Vũ Phong mừng rỡ nhìn cô hỏi lại.
Ngọc Loan khẽ gật đầu.
– Em cũng sẽ không lấy một đồng nào tài sản của nhà anh. Lý do chia tay cứ đổ về phía em, ba anh sẽ không nói gì được nữa. Ông cũng sẽ không thể ép anh được nữa.
– Nhưng mà làm như vậy thì thiệt thòi cho em quá – Vũ Phong cảm thấy Ngọc Loan phải chịu nhiều ấm ức khiến anh không đành lòng.
– Không sao? Em chấp nhận. Nhưng em có một yêu cầu.
– Yêu cầu gì? – Vũ Phong nhíu mày nhìn cô.
– Trong thời gian chúng ta đóng giả vợ chồng. Ngoài thời gian ở bên Hà Trang, thời gian còn lại, anh phải đóng vai người chồng thật tốt. Cùng em ăn sáng mỗi ngày, tối nếu có thể thì về nhà cùng em ăn một bữa cơm tối. Em muốn, dù là chúng ta chỉ là giả vờ, nhưng cũng phải diễn cho thật giống. Em không muốn có điều gì sơ xảy ảnh hưởng đến danh dự của hai nhà. Bởi vì không chỉ có ba mẹ anh, còn có ba em. Em là con gái duy nhất của ông ấy, em không muốn ông ấy phải đau lòng khi biết được sự thật.
Lời của Ngọc Loan hoàn toàn đúng, Vũ Phong không thể nào từ chối, anh gật đầu rồi ôm lấy cô vào lòng, thỏ thẻ nói:
– Cám ơn và xin lỗi em, Ngọc Loan.
Ngọc Loan khẽ nhắm mắt dựa vào lòng Vũ Phong, hít thật sâu hơi ấm của anh, thứ mà cô luôn khao khát có được. Dù biết rằng bản thân quá ngốc nghếch, chọn cho mình một con đường không lối thoát. Bởi vì một chút tham lam, cô tham lam muốn được ở bên cạnh anh dù chỉ một chút, dù rồi sẽ phải nhìn anh cùng người con gái khác tay trong tay hạnh phúc bên nhau cô cũng chấp nhận.
Bởi vì một lẽ, cô yêu anh, rất yêu anh. Cô nguyện hoài yêu anh, mãi yêu anh, và sẽ yêu anh đến suốt cuộc đời. Dù có cho cô cơ hội chọn lại, cô vẫn chọn được gặp anh ,yêu anh mà thôi.
Chiều hôm sau, cả hai thu xếp về thăm ba mẹ Vũ Phong, gọi là con dâu mới ra mắt cha mẹ chồng.
– Con chào ba mẹ – Ngọc Loan nhìn ba mẹ của Vũ Phong nhoẻn miệng cười gật đầu chào.
– Hai đứa đền rồi, ngồi xuống đây đi – Mẹ Vũ Phong nhìn hai người thân mật chỉ tay xuống ghế ngồi đối diện với họ.
Vũ Phong ôm eo Ngọc Loan dìu cô ngồi xuống, sau đó tay cậu nắm chặt tay Ngọc Loan một cách âu yếm cố tỏ ra ánh hào quang hạnh phúc của vợ chồng mới cưới trước ba mẹ mình.
Mẹ Vũ Phong thấy con trai và con dâu âu yếm với nhau như vậy thì hài lòng bảo:
– Hai đứa con ráng cố gắng hòa thuận với nhau về sau này. Sau đó sinh cho ba mẹ vài đứa cháu khỏe mạnh để an ủi tuổi già.
– Tụi con chưa dự định có con bây giờ mẹ à – Vũ Phong gnhe mẹ nói liền trả lời ngay lập tức.
– Tại sao? – Mẹ Vũ Phong nhíu mày nhìn hai người có chút không vui.
– Dạ, tại thời điểm này vẫn chưa thích hợp lắm mẹ à – Ngọc Loan nhỏ nhẹ nói đáp.
– Sao lại không thích hợp. Hay là con ngại khó, ngại khổ. Nếu vậy thì con có đẻ đi, mẹ sẽ nuôi cháu của mẹ thay con. Con chỉ vất vả lúc mang thai thôi, còn lại cứ để cho mẹ – Mẹ Vũ Phong cương quyết tỏ rõ ý định muốn bồng cháu của mình.
Nghe mẹ hờn giận nói như vậy, Ngọc Loan và Vũ Phong hoảng hốt bèn vội vàng giải thích.
– Mẹ ơi, không phải như vậy đâu ạ. Tại vì anh Vũ Phong cũng mới tiếp quản công việc mới này, có nhiều việc vẫn chưa ôn định. Cho nên tụi con mới quyết định đợi đến khi nào công việc anh ấy ổn định, rồi mới nghĩ đến việc sinh con. Con sợ có con lúc này vừa khiến anh ấy vất vả nhiều hơn vì vừa lo cho con, vừa phải giải quyết việc công ty. Còn con có thai rồi thì hoạt động bị hạn chế, khó lòng chăm sóc cho anh ấy chu đáo mà thôi – Ngọc Loan nói một hơi những điều mà cô đã nghĩ từ hôm qua để trả lời với ba mẹ Vũ Phong, cô nói nhanh đến nỗi quên cả thở.
Nói xong lại sợ phản ứng và lời nói của mình khiến ba mẹ Vũ Phong nghi ngờ.
– Phải đó mẹ, công việc của con hiện này vô cùng bận rộn, đám cưới xong, con lại phải lao đầu vào làm việc. Ngay cả việc đi hưởng tuần trăng mật cũng phải dời lại khi khác – Vũ Phong tiếp lời Ngọc Loan.
Cuối cùng mẹ Vũ Phong cũng gật đầu chấp nhận. Cả hai nhìn nhau thở phào mừng rỡ trong lòng.
– Các con nói như vậy, mẹ thấy cũng đúng. Thôi được rồi, các con thấy khi nào sinh con được thì cứ sinh.
– Tụi con cám ơn ba mẹ đã hiểu – Ngọc Loan tinh tế dịu dàng nói.
Thấy con dâu ngoan ngoãn hiền lành, mẹ Vũ Phong cũng thấy an ủi, bà thở dài nói:
– Mẹ cứ sợ tụi bây ngại khó ngại khổ rồi lần nữa mãi không chịu sinh con. Đặc biệt là con Loan, mẹ sợ con bắt chước mấy cô gái hiện đại bây giờ. Sợ hư vòng một, hư vòng hai, vòng ba gì đó, không chịu sinh con, sợ xấu xí.
– Không có đâu mẹ. Con đọc sách báo, người ta bảo sinh sớm rất có lợi, con cái sẽ thông minh hơn là sinh trễ, người mẹ cũng sẽ không bị mất tuổi thanh xuân bằng việc sinh trễ. Con thấy mẹ, sinh anh Vũ Phong rồi vẫn đẹp như thiếu nữ đôi mươi, con rất ngưỡng mộ mẹ, rất muốn học hỏi bí quyết của mẹ – Ngọc Loan khôn ngoan trả lời rồi nhân tiện nịnh nọt mẹ chồng vài câu.
Ông Hoàng Khanh, ba Vũ Phong từ nãy giờ không lên tiếng, bỗng phá ra cười vỗ vai vợ nói với hai đứa con:
– Con nói đúng đó. Ba bị nét đẹp mặn mà này của mẹ tụi con quyến rũ. Chỉ chung thủy với mỗi mẹ tụi con thôi.
Mẹ Vũ Phong nghe con dâu khen ngợi thì vui lắm, lại bị chồng trêu chọc, gương mặt cũng đỏ bừng lên. Bà làm bộ trách mắng:
– Hai cha con ông đừng có mà cho tôi leo cành xung nha. Tôi biết mình già rồi, làm gì dám so sánh với tụi con gái trẻ chứ.
– Mẹ vẫn còn trẻ đẹp thật mà – Vũ Phong cũng hùa theo nịnh đầm bà.
– Được rồi, được rồi. Cha con mấy người còn nịnh nữa thì mũi của tôi bể mất. Không khéo tuần tuổi này rồi còn bắt chước tụi trẻ đi nâng ngực sửa mũi thì xấu hổ chết.
Cả ba người nghe bà nói thì phá ra cười, không khí gia đình chẳng mấy chốc trở nên vui vẻ ấm áp vô cùng.
– Nhưng đừng bắt ba mẹ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




