|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tròn 5 tuổi .
Mẹ Phát muốn cậu kết thân với Liên vì nhà nhỏ giàu , tiện việc làm ăn đôi bên . Phát khỏ chịu , giữa bữa tiệc đã bỏ ra ngoài sân vườn . Thật tình cờ , cậu gặp Liên ngoài này . Liên thấy Phát lên tiếng :
_ Cậu sướng thật ! Được cùng ba mẹ ăn sinh nhật !…
Sau đó , Liên và Phát đã trò chuyện rất lâu . Thì ra , ba mẹ Liên thường công tác xa , bỏ nhỏ ở nhà một mình . Quanh năm suốt tháng , ba mẹ Liên về nhà chỉ có 2 , 3 lần . Sinh nhật Liên tuy có nhiều người tham gia nhưng lại thiếu mất ba mẹ nhỏ . Liên chưa bao giờ được ăn sinh nhật cùng ba mẹ mình …
_ Năm nay ba mẹ tớ sẽ về ăn sinh nhật cùng tớ !
Liên hí hửng khoe với Phát . Cuối cùng , điều nhỏ ước bấy lâu cũng thành hiện thực . Thế nhưng …
Ba mẹ Liên đến ngày sinh nhật của nhỏ đều…không về . Thậm chí , họ chẳng buồn gọi một cú điện thoại nào về chúc mừng Liên…
Trong màn mưa trắng xoá , Liên đã khóc và hỏi Phát :
_ Hạnh phúc ở đâu hở Phát ?
Từ dạo ấy , Phát hay chọc giận Liên , hi vọng nhỏ sẽ vui và quên chuyện xưa…
Phát trầm ngâm nghĩ về quá khứ . Tịnh lên tiếng :
_ Nè , quà tự chọn ý nghĩa hơn ! Sao nhờ tôi tư vấn ?
Phát chợt tỉnh , cười phá lên :
_ Hahaha , năm ngoái tui tặng bả “hàng độc” xong ăn đòn te tua ! Nam nay trăm sự nhờ you vậy !
“Hàng độc” mà Phát nói hẳn ghê gớm lắm mới khiến Liên giận dữ . Tịnh vẽ ra hàng chúc hình ảnh về món “hàng độc” của Phát .
Kế tiếp , Tịnh , Phát đèo nhau ra phố mua sắm .
Tình cờ , Phong , Liên đi ngang qua quán nước và chứng kiến tất cả…
Liệu hiểu lầm gì sẽ xảy ra nữa đây ?
“Hàng độc” mà Phát nói là thứ gì ?
Sinh nhật Liên sẽ ra sao ?
Mời mọi người đọc chapter 7 sẽ rõ ^^Chapter 7 ( phần 1 ) : Nỗi buồn của 2 cô gái
_ Này , hôm qua , cậu và Phát làm gì vậy ?
Liên nhìn Tịnh chằm chằm . Từ sáng đến giờ , nhỏ cứ lặp đi lặp lại câu hỏi này hàng chục lần . Tịnh đâu ngờ có người nhìn thấy mình đi với Phát vào hôm qua đâu . Cô toát mồ hôi hột với Liên , nhỏ dai thấy ớn luôn . Tịnh không biết làm cách nào để đuổi khéo nhỏ đi , đành giả bộ như chẳng nghe thấy gì , cầm quyển truyện đọc ngấu nghiến . Liên bực bội :
_ Trả lời tớ đi chứ ! Cậu có biết im lặng là bất lịch sự không , Tịnh ?
Tịnh bối rối nhưng vẫn nín thinh .
_ Liên , chỗ ta ngồi mà mi chiếm đóng như thế đó hả ?
Phong xách cặp đứng kế Liên , mặt hầm hầm . Liên đáp trả :
_ Hừm , tôi chỉ đang giải đáp thắc mắc của mình thôi ! Làm gì dữ vậy !
Liên trả chỗ cho Phong , bước nhanh ra khỏi lớp . Tiếng đẩy cửa chứng tỏ nhỏ đang giận ghê lắm . Tịnh thở phào nhẹ nhõm . Phong quăng cặp xuống bàn , tên này dường như cũng chẳng khá hơn Liên là bao . Tịnh nhăn mặt :
_ Cậu sao thế ?
Phong liếc nhìn Tịnh , rên rỉ :
_ Hờ hờ , cậu thử tưởng tượng đi , tối qua tôi không tài nào chợp mắt được !
_ Hửm ?!
_ Tôi…muốn hỏi cậu câu hỏi giống Liên ban nãy đấy !
Tịnh thoáng nét ngạc nhiên xong trầm giọng , ánh mắt thay đổi hẳn , nó nửa buồn nửa giận :
_ Cậu…đồ ngốc !
Tịnh lặng lẽ rời lớp học .
Phong giật mình . Giờ bình tĩnh lại , cậu mới nhận ra thái độ ban nãy của mình đối với Tịnh thật quá đáng . Có lẽ , thái độ ấy đã làm Tịnh tổn thương nặng nề . Phong chỉ mới trông thấy Phát cùng Tịnh đi uống cafe thôi , có to tát lắm đâu . Hơn thế , Phong không phải bạn trai Tịnh , cậu lấy quyền nào mà bắt bẻ , tra hỏi cô . Phong tự trách sao mình nóng nảy tới vậy . Cậu thở dài , lấy điện thoại bật nhạc nghe cho đỡ buồn . Chờ Tịnh về , Phong sẽ xin lỗi cô .
Tịnh lê bước lên sân thượng . Tình cờ , cô gặp Liên . Tịnh dừng lại trong chốc lát xong vẫn tiến đến đứng cạnh Liên . Liên thấy Tịnh nhưng chẳng hỏi thêm câu hỏi nào nữa . Cả 2 cứ giữ nguyên sự im lặng nặng nề đó , đứng hóng mát . Gío trên cao thổi lồng lộng , mái tóc của 2 người cứ bay lên . Gío thật dịu dàng , làm mát tâm hồn ta . Gío khiến nỗi buồn bực của cả 2 cô nàng biến mất . Liên lên tiếng :
_ Xin lỗi nha !
Tịnh mỉm cười :_ Lỗi phải gì chứ ! Ai nhìn thấy cảnh anh chàng mình thích đi cạnh cô gái nào đấy , miệng cười đùa đương nhiên sinh lòng nghi ngờ rồi !
_ Anh chàng mình thích ? Ơ , cậu …biết ?
_ Ánh mắt cậu nhìn Phát cùng thái độ ban nãy nói lên tất cả …
Liên đỏ mặt , ánh mắt in nét buồn rầu :
_ Thích hắn thì sao chứ ? Hắn có thèm quan tâm tới cảm xúc của mình đâu ! Suốt ngày cứ cặp hết nhỏ này tới nhỏ nọ còn khoe trước mặt mình nữa chứ !
_ Như thế chẳng phải càng chứng tỏ hắn mến cậu sao ?
_ Hừm , tuỳ cậu nghĩ . Nhưng cặp kè với loại người như Phát , cậu chỉ thiệt thòi thôi !
_ Cặp kè ? Thì ra đó là lí do cậu cứ nằng nặc hỏi tớ với Phát hôm qua làm gì ! Hừm , 1 đứa con gái đi uống café cùng 1 thằng con trai thì chưa thể khẳng định đấy là 1 cặp được ! Tớ chẳng muốn nói về mối quan hệ giữa Phát và tớ nhưng tớ chắc chắn tụi tớ không phải đang cặp kè . Vả lại , tớ biết hắn rất mến cậu , Liên ! Còn nữa , tớ cứ nghĩ cậu luôn tin tưởng và sẽ không bao giờ gây sự với tớ vì chuyện nhỏ nhặt như chuyện này , cậu làm tớ thất vọng quá !
Tịnh nói xong bỏ đi . Tịnh thật buồn về Liên , cứ tưởng nhỏ đã không còn hiểu lầm việc của cô cùng Phát nữa …
Liên ngoái nhìn theo , lặng người .
_ 2 cô cãi nhau à ?
Có 1 người đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại giữa Tịnh và Liên , đó là Luân . Luân ngồi sau bể chứa nước nên cả 2 cô nàng không thể thấy được .
Liên gật đầu . Luân thở dài :
_ Con gái mấy người khó hiểu quá ! Thích ai cứ nói ra đi ! Giấu mãi trong lòng chẳng thấy chán à ?
Liên nghe xong , bật khóc :
_ Huhu …Tớ biết cậu…đúng…nhưng tớ sợ…sợ nói ra tớ sẽ bị…Phát ghét…huhu…
Luân lắc đầu :
_ Nín đi ! Khóc vì chuyện đâu đâu ! Nhảm quá !
_ Híc…xin lỗi…
_ Không dư lỗi để cậu xin đâu !
Liên lau nước mắt , rút trong túi ra cái thiệp mời màu hồng , đưa cho Luân :
_ Tớ viết cái thiệp mời sinh nhật này cách đây 5 ngày rồi ! Cậu trao nó cho Tịnh hộ tớ nha ! Nói cậu ấy nhất định phải đi !
_ Sao không tự đưa ?
_ Vừa cãi xong , mặt mũi đâu mà đưa nữa !
_ Hừm , giúp cậu lần này thôi đó !
Liên cười . Luân cầm lấy cái thiệp , tìm Tịnh .
Lát sau , Luân thấy Tịnh đang ngồi dưới tán cây trong vườn trường . Cô ngồi trầm tự , nghĩ ngợi việc gì đó , ánh mắt nhìn về hướng xa xăm . Luân chầm chậm tiến lại gần . Cậu ngồi xuống , hỏi :
_ Bộ mặt đấy …cậu buồn à ?
Tịnh đáp :
_ Có thể .
_ Những việc nhỏ nhoi như thế dâu đáng buồn chứ ! Giận nhau rồi hoà lại là xong thôi mà !
_ Không phải !
_ Con gái khó hiểu thật !
_ Khó hiểu nhưng cũng dễ hiểu ! Ít ra dễ hiểu hơn con trai mấy người !
_ Đang nói về 2 tên bạn ngốc của tôi à ?
Ừ . Cả 2 tên ấy thật kì lạ ! 1 thì cứ thích cặp đôi với nhiều cô gái khác để chọc tức người mình mến . 1 lại im lặng , vờ như chẳng quan tâm tôi xong lại tức giận lúc thấy tôi đi chơi với 1 tên khác !
Luân im lặng hồi lâu rồi đưa thiệp mời của Liên cho Tịnh :
_ Nhất định phải đi nhé ! Cứ mặc kệ 2 tên ngốc đấy !
Tịnh cầm lấy :
_ Uhm , tớ đi ! Tờ rất muốn làm hoà với Liên !
_ Có thế chứ ! Vào lớp thôi ! Tiết 1 sắp bắt đầu đó !
Luân đỡ Tịnh dậy , cả 2 về lớp…
Thấy Tịnh đi vào , Phong định xin lỗi nhưng ánh mắt u uất của cô dường như là vật cản vô hình , ngăn không cho cậu mở lời . Cuối cùng , Phong im lặng .
Tan trường , Phong dắt xe ra khỏi cổng thì đụng mặt Luân . Luân đi lướt qua mặt Phong , nói khẽ :
_ Nếu cậu không biết quý trọng “cô gái ấy” thì tôi sẽ tước đoạt “cô gái ấy” từ tay cậu !
Phong giật mình , quay sang nhìn Luân . Luân mỉm cười , nụ cười lạnh băng … Một lời tuyên chiến…
1 tuần nữa…sinh nhật Liên đến…Chapter 7 ( phần 2 ) : Tiệc sinh nhật lộn xộn nhất
1 tuần sau …
Sinh nhật Liên cũng tới .
Liên rất vui mừng , đây là dịp tốt để nhỏ làm hoà với Tịnh . Cả tuần nay , 2 người họ chạm mặt nhau hoài mà chẳng nói được câu nào , tình hình khá căng thẳng .
Liên vừa ôm chồng tài liệu lên phòng giáo viên cho cô chủ nhiệm về thì …
_ Liên , ra đây cho tôi gặp tí !
Luân thò đầu vào lớp Liên , gọi nhỏ .
Liên vội chạy ra , đem theo 1 gói quà nhỏ hình chữ nhật , khá dẹp và được bao bằng giấy màu bạc , thắt nơ xanh . Liên vui vẻ đưa cho Luân :
_ Thứ ông cần tui kiếm được rồi nè ! Để nó đẹp như ông yêu cầu , tui phải vất vả lắm đấy !
_ Ừm , cảm ơn ! Tiền tôi đưa cậu đủ không ?
_ À , đủ . Ông định tặng ai mà công phu thế ?
_ You tiết kiệm được 1 chữ cũng là tiết kiệm được 1 phần hơi sức đó , lắm chuyện ! Tôi về lớp , bye !
Luân dứt lời , cầm gói quà đi về lớp thật nhanh . Đứng nấn ná lâu thể nào cậu ta cũng bị Liên tra hỏi . Liên nhíu mày nhìn theo bóng Luân xong vào lớp lại . Nhỏ mới ngồi xuống ghế được vài phút thì bị Phong điều tra :
_ Mi mua dùm Luân cái quái gì vậy ?
Liên ậm ờ :
_ Vật…xài được !
_ Hừm , ta chẳng rảnh để đùa với mi ! Mua gì nào , nói !
_ Ngon quá ha ! Hỏi tui cho đàng hoàng chớ ! Sao giống hỏi cung tội phạm vậy ! Vừa phải thôi nha !
Liên hét toáng lên , làm mặt giận . Phong hết cách , đành hạ giọng :
_ Tiểu thư …tiểu thư mua gì dùm Luân , cho em hỏi , được chưa ?
Liên cười hả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




