watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2609 Lượt

đồng hồ, tôi vẫn giữ nguyên tư thế. Bên cạnh nghe tiếng Củ cải nói: “Bí lùn, có sợ mõi cổ không?”

Tôi giận dử quay đầu mạnh mẽ liếc hắn một cái, không may dây thần kinh nào bị căng hay sao, tôi có cảm giác cái cổ mình đau điếng “á” lên một tiếng. Sau đó khung cảnh trước mặt hổn độn, tôi đau quá ngất đi.

Vậy là chuyến du lịch của chúng tôi chỉ trong một giờ đồng hồ ngắn ngủi đã kết thúc bởi sự kiện tôi nhập viện điều trị.

Nghe Củ cải nói bác sĩ bảo do tôi trong tư thế đó quá lâu mà bất ngờ cử động mạnh, cơ thể chưa kịp thích ứng, nên dây gì gì đó ở cổ bị giãn ra, cơ bị co giật dẫn đến ngất. Tôi hận, nếu không phải tại tên Củ cải kia lắm miệng tôi có thể tức giận mà quay đầu gấp vậy không? Nếu không quay đầu gấp thì thử hỏi cái cổ tôi có bị thế này không? Nếu không bị thế này tôi có bị nhập viện không?

Suy cho cùng lỗi là Củ cải, trăm ngàn cái sai nơi hắn mà ra.

Tôi phải ở bệnh viện mấy ngày, Củ cải cũng ở đó mấy ngày chăm sóc, bởi vì hắn trong lòng ăn năn nên rất nhiệt tình hầu hạ. Tôi được hưởng đãi ngộ nên trong lòng khoan khoái, quên cả bản thân đang nằm bệnh viện. Trong một lần hắn đang bóc vỏ trái cây dâng lên cho tôi, tôi đắc ý nói: “Củ cải, hiện tại bà xã cảm thấy mình rất giống phi tần thời trước a”.

Hắn nghe tôi nói vậy thì nhìn tôi cười cười hỏi: “Vậy nói xem ông xã giống ai?”

Tôi không cần nghĩ liền cười đáp: “Thái giám”.

Củ cải: “…”

Chẳng mấy chốc đã đến tết. Dù đã sống cùng nhà một tháng nhưng mỗi lần gọi ba mẹ của Củ cải bằng “ba” – “mẹ” tôi vẫn có chút không thuận miệng. Không được như hắn gọi ba mẹ tôi thân thiết hơn cả ba mẹ ruột. Hắn trông qua thật giống “gian thần bán nước cầu vinh”.

Tôi cùng mẹ Củ cải đi chợ tết, không khí ba mươi tết náo nhiệt. Vì trong nhà có trồng mấy chậu mai nên chúng tôi không phải mua hoa chỉ mua thức ăn đãi khách. Tôi đi một vòng siêu thị gặp cái gì cũng muốn mua, mẹ Củ cải không hề cảm thấy hành động này bản chất là tiêu tiền như nước, từ đầu đến cuối dáng vẻ người giàu đi chợ. Còn tôi cũng tạm coi là người giàu đi, nhưng mà còn phải thêm đuôi hai từ “mới nổi”.

Đêm ba mươi tết cả nhà quây quần, một lúc sau tôi xin phép người lớn đi xem đốt pháo bông. Vị trí đốt pháo ở công viên Hùng Vương mới có mười một giờ ba mươi đã rất đông người.

Củ cải nắm chặt tay tôi vì sợ tôi bị lạc. Tình hình đông người nên hổn loạn phức tạp, hành động này của Củ cải tôi cảm thấy thật đáng khen nên biểu dương hắn bằng một cây kẹo mút.

Trước giờ tôi vẫn luôn ôm mộng tưởng “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt”, nên khi nhìn thấy pháo hoa bay lên trời, trong lòng tôi rộn ràng vui sướng. Tôi rất thích giây phút pháo hoa vụt lên nổ tung bắn ra những tia sáng,

hình ảnh đó thật đẹp mắt, thật sinh động.

Đêm giao thừa chúng tôi kết thúc bằng những giây phút thưởng thức pháo hoa và cảnh chen lấn của dòng người khi buổi hội kết thúc. Đôi khi ngẫm nghĩ dường như cảm thấy mình đang tự ngược đãi mình, nhưng năm nào cũng vậy vừa kết thúc đêm hội tôi liền quyết tâm sang năm không làm việc ngu ngốc này nữa nhưng chỉ mới buổi chiều ba mươi la tôi chân tay ngứa ngáy muốn chạy đi xem.

Củ cải bảo tôi là người không có lập trường. Tôi thừa nhận phát biểu này …chính xác.

Mấy ngày

tết thỉnh thoảng có khách đến thăm tôi cũng chạy về nhà, sau đó trở về nhà Củ cải. Ba mẹ Củ cải xã giao rộng rãi nên khách đến nhà như đi chợ. Tôi vào bếp rửa chén mõi cả tay.

Buổi tối mùng hai tôi và Củ cải trông nhà. Tôi một tay cầm khoai tây chiên, tay kia cầm cốc nước ngọt mắt hướng về màn hình tivi. Chương trình tivi đang trình chiếu những nhà kinh tế mới. Tôi chợt nhìn thấy Củ cải trên tivi, nhất thời cảm thấy hoa mắt.

Tivi quay cảnh phóng viên đang phỏng vấn hắn về dự án phát triển trại tôm giống chất lượng cao. Trên màn ảnh hắn không giống kẻ ngày thường bị tôi lớn tiếng bắt nạt hay luôn dáng vẻ cười cợt. Lúc này nhìn hắn phong thái trầm ổn của một người kinh doanh, khi hắn cười nụ cười trông rất dày dạn và trầm tĩnh.

Tôi quay đầu nhìn lại con người thực tế ngoài đời. Ánh nhìn thể hiện chút hâm mộ pha lẫn tức giận. Tôi hâm mộ hắn thành công đồng thời giận hắn giấu diếm tôi, thì ra hắn không đi làm công như tôi nghĩ mà mở luôn trại tôm giống. Vì sao hắn không cho tôi biết?

Hắn như đọc được tín hiệu không an toàn nhưng vẫn đến gần bên tôi nói: “Sao vậy? Giận à?”

Tôi đẩy hắn ra cong môi nói: “Tránh ra, không được tới gần”.

Hắn khẩn khoản: “Đừng giận ông xã được không? Kỳ thực trại tôm giống này ông xã liên kết với người khác, so với làm công cũng không khác nhau bao nhiêu mà”.

Tôi nghe hắn giải thích mà mát lòng một chút, chí ít hắn không có gạt tôi hoàn toàn, tôi gượng cười với hắn một cái, tiện tay ban cho hắn một miếng khoai chiên.

Hắn được tôi cho ăn mà miệng nở nụ cười. Kỳ thật tôi thấy hắn thật trẻ con.

Mấy ngày tết trôi qua nhanh, trong gia đình có sự kiện xảy ra: Do công việc của Củ cải đường xá xa xôi nên ba mẹ chồng tôi quyết định cho chúng tôi ở riêng, “vừa tiện cho nó đi làm vừa có không gian riêng cho hai đứa”. Tất nhiên câu này là ba chồng tôi nói.

Vì vậy tôi từ giả mái nhà thứ hai cùng Củ cải dọn đến ngôi nhà mới.
Chết! Lỡ Yêu Ông Xã Hờ – Chương 04
Ngôi nhà của chúng tôi thuê ở gần khu dân cư đông đúc. Tuy ồn ào nhưng được cái đi chợ rất gần.

Tôi và Củ cải vẫn ngủ chung. Khụ khụ, mong mọi người đừng hiểu lầm sự trong sáng của tôi, kỳ thật chuyện chăn gối chúng tôi vốn không có gì ám muội, chẳng qua nhà có phòng khách và hai phòng riêng chúng tôi ngủ một phòng, còn một phòng để làm việc.

Tôi thể hiện ý chí đi tìm việc làm nhưng cái thời buổi “ruồi nhiều mật ít” mà tôi là một con ruồi bất tài nên khi vừa nộp hồ sơ nhanh chóng bị loại ngay từ vòng đầu, còn không có cơ hội nhìn mặt người phỏng vấn.

Qua một thời gian đợi việc buồn chán tôi nãy sinh ý tưởng “giật gân”: Viết tiểu thuyết.

Lúc còn đi học điểm môn văn của tôi rất khá, hầu hết giáo viên đều nghĩ tôi nhất định thi vào báo chí hay một ngành nào đó thuộc khối C. Đến khi giáo viên chủ nhiệm nhìn thấy tôi nộp hồ sơ dự thi khối A, nét mặt ông lộ vẻ kinh hoàng. Cái này thầy phản ứng không quá đâu.

Thật sự khối A tôi chỉ có mạnh về môn vật lý, còn toán thì bạn đã biết tôi kỳ thực ngu, còn hóa học thì thật là bất đắc dĩ mà đủ điểm qua.

Còn nhớ năm tôi học mười hai, mấy cái công thức hóa học hữu cơ dài ngoằn làm tôi choáng váng. Tôi không nhớ nỗi đâu là công thức của glucozơ, đâu là tinh bột hay xenlulozơ. Vì vậy trong nhà tôi có những ký hiệu hóa học trên nhiều vật dụng.

Ví dụ như cái bàn gỗ hay tất cả những gì đồ gỗ trong nhà tôi đều cố định lên đó công thức của xenlolozơ, trên nắp hủ gạo tôi dán lên công thức tinh bột, rồi ngay cả đường, rượu đều có…Vì vậy nhà tôi bị những mảnh giấy linh tinh lốm đốm, trông qua cũng giống bùa trừ tà của mấy đạo sĩ thời xưa.

Đối với khối C tôi chỉ mỗi có môn Văn là mặt mạnh. Kỳ thực có lúc tôi cảm thấy mình rất giàu cảm xúc, dễ xúc động mạnh, đôi khi chỉ một chuyện nhỏ mà nước mắt đã tuôn dòng như đê vở. Thông thường tôi dễ mủi lòng trước cảnh ngộ không may người khác, tôi cảm thấy mình có tư chất của một người lương thiện.

Thêm một cái nữa, con người tôi vốn không phải là người thực dụng, thường thì tôi vẫn hay có những giấc mơ thuộc về màu hồng. Đôi lúc tôi nghĩ một lúc nào đó trong đời mình gặp một vì công tử hào hoa phong nhã, ngay lần đầu tiên gặp tôi, anh ta liền bị sét ái tình đánh trúng, sau đó điên cuồng theo đuổi, quỳ dưới chân tôi van xin tình yêu, tôi nhân từ ban cho anh ta chút nụ cười tươi tắn.

Về cái khoản này tôi không có mơ viễn giông à, dù IQ thật sự làm tôi có chút tự ti nhưng nói về ngoại hình tôi xưa nay vẫn không nghĩ mình đến nỗi nào. Bởi vì vẫn có nhiều đứa bạn bảo với tôi: “Nếu ngoại hình mày giảm xuống bù cho IQ thì hay biết mấy”. Dù tôi biết trong lời khen có ý chê nhưng vẫn thấy tự hào, ít ra tôi vẫn có mặt mạnh nha.

Tuy nhiên còn về môn sử nhắc đến run mình a.

Trí nhớ những con số của tôi cực kỳ kém vì vậy những sự kiện bị tôi làm rối tinh rối mù, ví như tôi nhớ nhầm ngày khởi nghĩa Nam kỳ thành chiến dịch Điện Biên Phủ, ngày giải phóng miền Nam với cách mạng tháng tám. Có lần giáo viên dạy sử khi chấm bài thi của tôi nghe nói đã bị tăng huyết áp.

Làm giáo viên thật là có khả năng tuổi thọ ngắn a.

Địa Lý thì miễn không nói đi, bởi vì tôi không phải chỉ không biết coi bản đồ ngay cả phương hướng Đông, Tây, Nam, Bắc cũng không biết. Nếu thực sự có ngày mặt trời mọc ở hướng Tây e rằng tôi cũng không phát giác ra. Khi đó kính nhờ báo chí đăng tin vậy.

Tuy nhiên trước đây tôi cũng từng viết truyện nhưng là viết tự mình đọc, và không tự tin nên không dám đăng lên. Hiện tại vì rảnh rỗi thôi thì đốt thời gian vậy.

Buổi tối Củ cải về nhà tôi trình bày hắn nghe ý tưởng, không nghĩ hắn hào phóng lên mạng mở cho tôi một trang web, coi như cổ vũ tinh thần.

Sự nghiệp văn chương của tôi bắt đầu từ đó.

Nói chung tôi tuy là thuộc phái lý thuyết, có nghĩa là lý thuyết thì

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT