|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
chương, buồn ngủ ríu cả mắt. Tôi phát hiện ra việc tôi đi làm sẽ làm mất đi một khoảng không gian khác, không gian xem phim cùng Củ cải. Tôi cảm thấy hắn có vẻ không vui, vì vậy bò lên giường, ngón tay khẽ chọc chọc vai hắn.
Hắn mở mắt ra không nói một lời kéo tôi vào lòng sau đó nhắm mắt tiếp tục ngủ, tôi hơi động đậy muốn thoát ra nhưng không hiệu quả. Không lẽ hắn coi tôi là gối ôm. Nhưng tôi không dám quá kịch liệt đẩy hắn ra, dù sao ngày mai hắn cũng đi làm và tôi cũng sợ mình gặp lại giấc mộng hôm qua nữa. Tôi đối với anh em xưa nay vốn có nghĩa khí.
Vậy là tôi lại một đêm ở trong lòng Củ cải ngủ. Thực ra không hiểu sao tôi cảm giác khi ôm Củ cải ngủ thì giấc ngủ đến thật nhẹ nhàng và yên bình.
…
Thời gian thấm thoát thoi đưa, tính đến nay tôi đã làm ở Quang Vĩnh được một tháng.
Từ giây phút xác định xung quanh ta là địch, tôi áp dụng chiến lược “dù có nhiều bạn bè thì bạn vẫn phải cố gắng, dù không có bạn bè bạn vẫn có thể khẳng định chính mình”. Câu nói này không phải của ông cổ nhân nào cả mà là do tôi tự mình nghĩ ra.
Tôi điều chỉnh cổ áo, xong xuôi ngắm mình trong gương một lần, mới bước lại bàn cầm túi xách chuẩn bị đi làm. Củ cải đứng ở cửa nhìn tôi nói: “Để ông xã chở bà xã đi”.
Kỳ thực chiếc Air Blade của Củ cải ít nhiều cũng đẹp hơn em future của tôi, vì vậy tôi phớt lờ với em future thân thuộc nhảy lên xe Củ cải. Không phải tôi “có mới nới cũ” mà là tôi có mới bỏ cũ.
Củ cải đưa tôi đến trước cửa hàng thì dừng lại, trước khi đi còn nói với tôi một câu đầy tính người: “Chiều ông xã đến đón”.
Tôi chào Củ cải rồi bước vào cửa hàng, thản nhiên đón nhận cái bĩu môi hay liếc mắt của mọi người. Thói đời vậy đó “trâu buộc ghét trâu ăn”, bởi vì gần đây tôi và anh Vĩnh thỉnh thoảng tách lẻ đi ăn cơm, làm bọn người kia chỉ âm thầm uống thuốc trợ tim nên họ sinh hận.
Công việc bán buôn thì ngày rảnh, ngày bận. Lúc nhàn rỗi tôi cũng tranh thủ lướt web kiểm tra xem có cái comment nào mới không? Tôi là người hòa nhã, ai comment cho tôi tôi liền trả lời.
Bankhongbiettui giống như là rôbốt được cài sẳn chương trình, mỗi ngày đều đặn gửi tôi một cái comment. Tôi đối với người này vô cùng cảm kích, vì nhờ anh ta mà tôi cải thiện nhiều lỗi trong cách hành văn của mình, cho đến hiện tại tác phẩm của tôi cũng gần bước đến giai đoạn gọi là “chuẩn bị thu hoạch”.
Đồng thời với thuận lợi của tác phẩm, cây tình yêu của tôi hiện tại cũng đã sắp đơm hoa.
Dựa trên cơ sở mối quan hệ tốt đẹp gần đây, tôi phân tích xác xuất thấy tôi và anh Vĩnh có khả năng sẽ tiến đến giai đoạn “yêu đương nồng thắm”, nghĩ đến điều này đôi lúc ngồi một mình tôi hay ngốc nghếch cười.
Giờ làm việc trôi qua thật mau. Buổi chiều, Củ cải gọi điện thoại nói là có việc đột xuất không đến đón tôi được, tôi vì không muốn hắn áy náy trong lòng nên luôn miệng nói tự mình về. Dù sao cũng không có gì to tát nha, cùn lắm tôi đi xe ôm hay taxi gì đó.
Tôi vừa buông điện thoại xuống thì nó chợt reo lên có tin nhắn, tôi mở ra coi hóa ra là của anh Vĩnh: “Tối nay Hân có rảnh không? Anh mời em đi ăn cơm”.
Tôi lòng nở rộ hoa mùa xuân, cầm điện thoại trên tay mà trong lòng vô cùng vui sướng, haha cái cách nhắn tin này giống y trên truyền hình đây mà, rõ ràng anh Vĩnh có ý cùng tôi hẹn hò. Tôi vội vàng nhắn trả anh bằng hai chữ cực kỳ xúc tích: “Dạ, được”.
Đừng nói là tôi rảnh, cho dù có hẹn tôi cũng hủy hẹn mà đến với anh.
…
Chúng tôi bước vào nhà hàng quen thuộc, nơi này thỉnh thoảng anh Vĩnh cùng tôi đến đây vì vậy khi bước vào tôi không có gì ngạc nhiên.
Anh Vĩnh kéo ghế cho tôi ngồi sau đó mới ngồi xuống đối diện, con trai galăng kiểu này cô gái nào mà không mê tít. Cho dù là đá cũng sẽ mòn, sắt cũng sẽ gỉ sét a.
Tôi gọi mấy món ăn chủ yếu là hải sản như: Cua hấp nè, tôm rim nè, còn có cháo hào nữa. Mấy món ăn này thật ngon lắm nha, tôi đã ăn qua nhiều lần rồi, cực kỳ thấy ghiền.
Người phục vụ đi rồi, không khí yên tĩnh làm cho tôi có chút không tự nhiên. Đại khái là cảm giác khi bạn ngồi cùng một người mà bản thân mình vô cùng thích thì đừng nói là anh ta đang nhìn bạn, cho dù anh ta đang nhìn bóng đèn bạn cũng thấy e thẹn nữa là.
Một trong những cách chữa thẹn chính là nhìn chân mình, bởi vì chân tôi thì tôi ngày nào mà chẳng nhìn khi đi giày, vì vậy tôi nhìn chân người khác cho đỡ ngượng.
Ở trên lối đi ra cửa tôi đặc biệt để ý một cô gái mặc váy màu hồng phấn. Vì sao tôi lại chỉ mỗi để ý cái chân người này, chính vì ở Cà Mau mặc váy tỷ lệ phần trăm rất thấp.
Đôi chân cô ấy thon dài thẳng tắp không giống chân tôi bắp có hơi tròn tròn, cô ta mang một đôi giày cao gót cao bằng đôi guốc cà khoeo hồi đám cưới của tôi. Tôi tò mò quan sát xem gương mặt cô ta có đẹp hơn tôi không, nhìn cô ấy xong tôi như bị điện giật. Tôi không nghĩ có người xinh đẹp như vậy cùng mình ở cự ly gần.
Bởi vì tôi luôn nghĩ là người đẹp cho dù là nam hay nữ là trời sinh phải làm người mẫu hay ca sĩ. Nếu không nhất
định là minh tinh gì gì đó để hào quang chói lọi, ngàn người chiêm ngưỡng. Nếu không bạn nghĩ xem một chậu hoa đẹp đem cất trong chổ kín cho dù là két sắt chất lượng cao đi nữa thì phỏng có ích gì.
Bản thân tôi nhiều khi mê trai cũng có lúc mê gái. Ặc, ý là thấy con gái đẹp tôi cũng thích ngắm chứ không phải gì gì kia kia đâu. Tôi là người trong sáng đấy nhé.
Tuy nhiên lúc tôi chuyển trọng tâm sang người đàn ông bên cạnh, xem con “cóc ghẻ” nào dám ăn thịt “thiên nga” thì tròng mắt tôi gần như muốn rớt xuống, bởi người tôi nhìn thấy là người quen, không phải cực kỳ quen – chính là Củ cải.
Củ cải không trông thấy tôi, cùng cô “thiên nga” xinh đẹp đang từng bước rời khỏi nhà hàng. Bỗng dưng tôi nghe lòng mình nặng như đeo đá, hô hấp cũng nặng nề đi. Có lẽ tôi đang mặc cảm sắc đẹp.
Củ cải bước đến bên cạnh một chiếc xe hơi, vì trời tối nên qua ô cửa kiếng tôi chỉ kịp thấy xe màu đen mà không biết hiệu gì? Có đắc tiền không? Hắn galăng mở cửa xe còn nhe răng cười với “thiên nga” nữa chứ, sau đó đi vòng qua bên cửa kia rồi chui luôn vào xe.
Chiếc xe chuyển động, tôi không thấy gì nữa.
Trong lòng tôi nảy sinh cảm giác cực kỳ khó chịu, ngay cả anh chàng đẹp trai trước mặt tôi cũng không hề giữ hình tượng mà nghiến răng nghiến lợi.
Củ cải quá đáng, vậy mà hắn nói có việc đột xuất. Đột xuất chính là đi ăn với người đẹp sao? Tôi và hắn thân nhau thế nào mà hắn có thể ngang nhiên bỏ mặc.
Không chỉ vậy, hắn còn cùng người đẹp đi xe hơi a, trông thành thục như vậy chắc là đi nhiều lần rồi. Huhu, đáng ghét tôi sống từng này tuổi mà còn chưa có đi xe hơi như vậy lần nào đâu.
Anh Vĩnh hồi lâu bị tôi bỏ quên lúc này lên tiếng hỏi: “Em quen họ sao?”
Tôi mờ mịt không biết trả lời làm sao? Nếu tôi nói quen anh có nghĩ tôi “thấy sang bắt quàng làm họ”, còn nếu không quen thì không phải, tôi đang bị chọc
tức đến sắp thổ huyết đây này.
Tôi trả lời anh bằng một câu hỏi khác: “Anh nói em có thể quen được người giàu vậy sao?”
Ai ngờ anh Vĩnh thuộc típ người tự ti, anh cũng là một nhà giàu đấy nhưng lại than, nói: “Kỳ thật chàng trai anh không biết nhưng cô gái quả là giàu. Cha cô ấy là giám đốc ngân hàng, cô ta mới du học bên Singapor về”.
Tôi cũng tự ti luôn. Thì ra cô ta là “tiểu thư chính hiệu” a. Tự dưng lúc này tôi có cảm giác buồn buồn, bao nhiêu thức ăn ngon được dọn ra. Cái đứa tôi ăn mà không nghe cảm giác gì cả.
Chết! Lỡ Yêu Ông Xã Hờ – Chương 07
Tôi xuống xe vẫy tay với anh Vĩnh, sau đó mở khóa vào nhà. Củ cải vẫn chưa về.
Tôi bắt đầu lẩm bẩm trên miệng giống như đọc kinh kim cang: “Cô ta xinh đẹp, tôi không xinh đẹp. Cô ta xe hơi, xe tôi tổ truyền”. Tôi cứ như vậy cho đến khi tắt đền đi ngủ. Lần đầu tiên sau khi đám cưới, tôi đi ngủ mà không có Củ cải bên cạnh.
Tôi như hoang mang, không biết có phải vì Củ cải đã có người yêu còn tôi và anh Vĩnh còn chưa xác định quan hệ hay không? Nếu lúc này ly hôn, tôi là bị bỏ rơi a.
Tôi lại nghe nói, con trai hầu hết trọng sắc khinh bạn. Nếu Củ cải có người yêu rồi bỏ mặc tôi đến lúc tôi lạc đường ai sẽ đi tìm? Đến lúc tôi khóc ai sẽ lau nước mắt? Đến lúc tôi vui tôi biết kể cho ai?
Bởi vì hiện tại nhỏ Thy đang mang thai, chồng nó không cho nó sử dụng điện thoại. Tôi không thể chạy đến than khóc hay kễ lễ với thai phụ, trong lòng cực kỳ thấy lẩn quẩn không có đường ra.
Nếu tôi thông minh như Củ cải thì hay biết mấy. Lại Củ cải, trong mười chuyện của tôi thì có chín chuyện liên quan đến Củ cải. Đến lúc này tôi mới nhận ra chúng tôi là bạn tốt đến mức này.
Tôi mơ hồ đi vào giấc ngủ, đến khi tỉnh dậy thì trời đã mờ sáng. Củ cải không biết đã về lúc nào, vẫn như mọi hôm ôm tôi ngủ.
Tôi tức giận xô hắn ra. Hắn giật mình thức dậy, hơi dụi mắt nhìn tôi với ánh mắt cả chùm dấu hỏi. Tôi hung hăng cảnh cáo: “Sau này không được ôm bà xã ngủ, nhớ đó”. Nói xong tôi bước xuống giường.
Tôi phải làm vậy thôi, nếu không sau khi ly hôn tôi sẽ không thích ứng được.
…
Tôi không nghĩ anh Vĩnh thật tốt bụng, sáng sớm lái xe đón tôi đi làm.
Giây phút tôi mở cửa bước ra, Củ cải cũng đang trong tư thế dắt xe thì nhìn thấy anh Vĩnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




