|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cảm giác không thể diễn tả được, không biết là tức giận nhiều hơn hay vui mừng nhiều hơn nữa.
Thấy cô như vậy, trong lòng Liêm Tuấn vốn đang tức giận cũng tiêu tan. Anh biết nha đầu này nói chuyện luôn cân nhắc, chắc là bị Hác công chúa ép nên cô mới nói như vậy. Nhưng lúc thấy cô ngầm thừa nhận thì trong lòng anh vẫn không thoải mái, chỉ muốn phạt cô thật nặng, dạy cho cô biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.
Vậy mà nhìn cô cả ngày xị mặt, tủi thân đến sắp khóc thì anh lại cảm thấy không nỡ. Bởi thế lúc nãy Hác công chúa khóc lóc la hét muốn ở lại anh cũng không chịu mềm lòng. Dù sao người nào nên ở người nào không, trong lòng anh biết rất rõ.
Liêm Tuấn lén thở dài một cách bất đắc dĩ, đang muốn mở miệng nói gì đó thì Đỗ Lôi Ty đã đi trước một bước, ngẩng đầu lên.
“Em đói bụng.”
Khúc mắc nếu đã được giải quyết thì cơn tức trong bụng đương nhiên sẽ tiêu tan, trong bụng không còn tức giận nữa lập tức sẽ cảm thấy đói. Ngàn trách vạn trách, đều tại sếp tổng đại nhân, làm cô giận đến ngay cả cơm cũng ăn không vào.
“Đứng lên, anh bảo chị Ngô nấu canh gà cho em ăn.”
Canh gà chị Ngô nấu chính là canh gà Đương Quy[2">, quả là món ngon. Đỗ Lôi Ty ăn liền ba bát vẫn thấy chưa đủ. Liêm Tuấn lặng lẽ ngồi bên cạnh, không lên tiếng.
[2"> Đương quy: tên một loại thuốc bắc.
Ăn thật no rồi, Đỗ Lôi Ty xoa xoa cái bụng căng tròn, bấy giờ mới nhận ra mình chỉ lo ăn, còn chưa mời sếp tổng đại nhân, đúng là chẳng có phép tắc gì cả. Cô cười hì hì hỏi: “Anh có muốn ăn một bát không? Ngon lắm!”
Liêm Tuấn lắc đầu: “Em ăn nhiều một chút đi.”
“Em đã no rồi.” Đỗ Lôi Ty vỗ vỗ bụng, quả nhiên tròn vo.
“Ăn thêm một chút càng tốt, canh này bổ máu.”
Bổ máu? Đỗ Lôi Ty nhớ lại chuyện tối hôm qua, mặt lại nóng bừng.
Lúc này, Liêm Tuấn đã động tay, múc cho cô thêm một bát canh nữa rồi đặt ở trước mặt: “Ăn nhiều một chút, em gầy quá.”
Gầy? Đỗ Lôi Ty cúi đầu nhìn bắp tay, bắp chân mình. Mặc dù xương hơi nhỏ nhưng vẫn có thịt, đặc biệt là sau khi gả cho sếp tổng đại nhân toàn được ăn đồ ngon, rõ ràng cũng có tăng cân.
“Không gầy mà, anh nhìn tay em xem, toàn thịt là thịt!” Đỗ Lôi Ty giơ tay lên.
“Gầy!” Liêm Tuấn duỗi ngón tay ra chọc chọc tay cô, lắc đầu, “Ôm không thoải mái.”
Răng rắc ——
Người nào đó có cảm giác như vỡ vụn.
Quên đi, tốt nhất là cúi đầu uống canh gà thì hơn.
Vừa uống thêm được hai ngụm thì thực sự không chịu nổi nữa.
“Em, em, em… em muốn đi WC!” Đỗ Lôi Ty ôm bụng, chạy thẳng vào WC. Trong lúc cấp bách đã làm văng một chiếc dép, lại còn văng trúng vào cái bình hoa tráng men mà ông Dư thích nhất!
“Trời ơi! Bình hoa của tôi!” Ông Dư đứng trong góc tối, nước mắt đầm đìa.
“Suỵt!” Chị Ngô đưa tay ra hiệu im lặng, thấp giọng nói, “Ông không muốn sống nữa à? Thiếu gia mà thấy chúng ta đang nhìn trộm nhất định sẽ trừ hết lương của chúng ta đấy!”
Ông Dư vội vàng che miệng lại, đáng thương gật đầu.
Đúng là nghiệp chướng mà! Kể từ buổi sáng hôm nay ông báo cho lão phu nhân biết đôi vợ chồng son có tiến triển, lão phu nhân rất mừng rỡ. Cứ ngỡ rằng nếu hai người đã ổn định thì ông không cần phụng mệnh giám sát nữa, nào ngờ lão phu nhân bỗng nổi hứng, tính hóng chuyện của người già bùng lên, đòi phải biết chi tiết chuyện thân mật của vợ chồng son. Quản gia Dư đáng thương đã sắp sáu mươi, chị Ngô cũng hơn năm mươi, hai người già lén lút núp trong bóng tối rình trộm người trẻ thân mật, thật đúng là vác cái mặt mo mà!
Ông Dư đáng thương lau nước mắt nước mũi trong bóng tối, còn Liêm Tuấn đã đứng lên đi về phía WC.
Vừa tới cửa thì Đỗ Lôi Ty mặt trắng như tờ giấy đi ra.
Liêm Tuấn thuận thế, ép cô vào vách tường.
Động tác đột ngột làm Đỗ Lôi Ty sợ hết hồn: “Anh… anh định làm gì?”
Không thể nào! Chẳng lẽ câu nói kia thật sự ứng nghiệm, một bữa cơm no cuối cùng trước khi mất đầu?
“Ăn no chưa?” Liêm Tuấn nhướn mày hỏi.
Quả nhiên là muốn cho cô ăn no rồi lại ăn thịt cô nữa mà! Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy mình giống một con lợn, vui vẻ được người ta nuôi, chả phải làm gì, ăn đến béo mập mới phát hiện hóa ra chủ nhân muốn ăn mình.
“Vẫn chưa…” Cô ra sức lắc đầu.
Liêm Tuấn vây cô giữa hai cánh tay, tiện đà duỗi ngón tay ra nâng cằm cô lên: “Sau này còn dám nói như vậy nữa không?”
“Nói… nói cái gì?” Trong lúc căng
thẳng, đầu óc có chút mơ màng.
“Hửm?” Liêm Tuấn nheo mắt lại.
“Không dám! Không dám!” Đỗ Lôi Ty vội vàng lắc đầu, ai cần biết là nói gì, lắc đầu rồi tính sau.
“Nếu còn dám nói nữa thì sao?”
“Thì… Nếu nói nữa thì…” Trong lòng rối lên, miệng nhanh nhảu, Đỗ Lôi Ty bật thốt lên, “Nói nữa thì sinh con ra sẽ không có mắt!”
Mặt Liêm Tuấn thoáng tối sầm lại, vung tay lên: “Em mà dám lôi con anh ra thề nữa thì cẩn thận cái mông đấy!”
“Không dám! Không dám!” Mắng, mắng, mắng cái đầu anh ấy! Em cũng đã nói rồi, đâu chỉ một lần này… Không đúng! Cái gì mà con của anh? Rõ ràng là con em… Ai da! Rốt cuộc thế này là thế nào?
Đỗ Lôi Ty đang đau đầu với vấn đề rốt cuộc là con ai thì sếp tổng đại nhân bỗng tóm lấy tay cô, kéo lên trên lầu.
“Làm… Làm gì thế hả?”
“Về phòng, sinh con.”
Hả? Đỗ Lôi Ty hiểu ra, mặt chợt đỏ lên, vội vàng dừng bước không chịu đi, “Không được, không đi được!”
“Tại sao?” Mặt Liêm Tuấn trầm xuống.
Đỗ Lôi Ty ấp úng: “Mới vừa có… Có một người họ hàng đến thăm em…”
Liêm Tuấn bất mãn: “Họ hàng nào?”
Cô đỏ mặt ngẩng đầu, lúng túng nhìn anh: “Là… dì cả…”
Chương 20
Dì cả đột nhiên viếng thăm, đã là phụ nữ thì trong một tháng phải khó chịu mất mấy ngày, vậy mà với Đỗ Lôi Ty đó lại trở thành những ngày hưởng thụ cuộc sống. Không những có dì Ngô ngày ngày hầm gà với đương quy cho cô bổ máu, quan trọng nhất là, sếp tổng đại nhân không dám động vào cô.
Thật đúng với câu quảng cáo: Khô hơn, thoải mái hơn, an tâm hơn.
Thật ra thì Đỗ Lôi Ty không biết nhiều về những chuyện tình cảm nam nữ, nhưng cô đọc không ít ngôn tình tiểu thuyết, từ sau cái đêm kinh tâm động phách, sếp tổng đại nhân đối xử với cô đặc biệt tốt.
Tốt tới mức độ nào ư?
Ví dụ như, trước kia khi nói chuyện không cẩn thận sẽ chọc cho sếp tổng đại nhân mất hứng, nhưng còn bây giờ thì sao, cô có chuyện không nhịn được oán trách sếp tổng đại nhân mấy câu ở trước mặt ông Dư, không cẩn thận bị nghe thấy, anh cũng chỉ cười cười không nói lời nào.
Lại ví như, trước kia khi nói chuyện, sếp tổng đại nhân thường hay nghiêm mặt, không biết bắt đầu từ khi nào, anh thường cười với cô, hơn nữa nụ cười thoạt nhìn không giống như có cất giấu âm mưu gì.
Lại lấy ví dụ tiếp nữa, lúc trước sếp tổng đại nhân đi ra ngoài không bao giờ chào hỏi với cô, bây giờ, mỗi sáng sớm trước khi ra khỏi cửa anh phải dặn dò cô hai ba câu mới yên tâm.
Tóm lại, sếp tổng đại nhân trở nên không giống với lúc trước.
Hết lần này tới lần khác lại tốt như vậy, làm cho Đỗ Lôi Ty ứng phó không kịp.
Mỗi lần chạm phải ánh mắt sâu không thấy đáy của Liêm Tuấn, cô không nhịn được trở nên căng thẳng. Vừa thấy anh định đi đến chỗ cô, cô đều sẽ không tự chủ muốn tránh ra chỗ khác, ngay cả khi nghe được tiếng bước chân trầm ổn của anh, tim cũng sẽ không tự chủ được mà đập rộn lên.
Cứ như vậy qua mấy ngày, người chỉ biết ăn ngon ngủ ngon như Đỗ Lôi Ty thiếu chút nữa mắc chứng suy nhược thần kinh.
Vì suy nghĩ cho sức khỏe của bản thân, Đỗ Lôi Ty quyết định phải đi hỏi đại thần Baidu.
Vấn đề là như thế này: Nếu có người đàn ông thường đối xử rất ngang ngược với tôi, không có chuyện gì cũng nghiêm mặt cho tôi xem, hơn nữa còn bắt tôi làm những chuyện không muốn làm. Nhưng bỗng nhiên có một ngày, anh ta bắt đầu đối xử với tôi rất tốt, không nổi giận với tôi, còn thường xuyên cười với tôi, nhưng tôi cảm thấy rất là không quen, vì sao lại như vậy chứ?
Kí tên: “Ta phiền ta phiền ta rất phiền”.
Bài vừa đăng được mấy phút, đã liên tục có thông báo có người trả lời.
Nickname “Ta yêu Thiên Nhai” trên mạng trả lời: Chuyện bên ngoài hỏi Google ca ca, chuyện bên trong hỏi đại thần Baidu, chuyện phòng the giống như của bạn, nên đến hỏi Thiên Nhai. Tỷ muội à, Thiên Nhai chào mừng bạn!
Đỗ Lôi Ty: Chuyện phòng the cái đầu bạn á!
Nickname “Ta mới thực sự là Vạn Phong” trả lời: Cô gái này, tâm tư của cô đã lung lay rồi phải không?
Đỗ Lôi Ty: Bạn mà là Vạn Phong, thì tôi chính là Hàn Kiều Sinh! Cẩn thận tôi một cước đá bạn bay lên trời đầu đụng phải máy bay bây giờ!
Nickname “Hậu Tổng” trả lời: Bạn bị như vậy là do nhiễm phóng xạ của điện thoại di động, mau tới công ty của chúng tôi mua điện thoại di động có gắn đá sapphire, công nghệ Italy, do nhà thiết kế nổi tiếng thiết kế, 99 viên kim cương sáng rực rỡ bao xung quanh, bảo đảm không nhiễm phóng xạ. Giá bán chỉ có 999, nếu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




